“Ông chủ đừng đi mà, anh còn chưa nói ngày mai anh bày hàng ở đâu!”
Khách hàng không ngờ anh chạy nhanh đến vậy, vội vàng cất bước đuổi theo. Thế nhưng phố cổ này có rất nhiều ngõ nhỏ, họ đuổi một hồi rồi mất dấu luôn.
Thoát khỏi đám khách, Mộc Thiêm về đến nhà vốn dĩ tâm trạng khá tốt, kết quả là niềm vui đó chỉ duy trì cho đến trước khi lên giường đi ngủ thì bị phá hỏng hoàn toàn.
Thật ra lúc mới về cậu đã nghe thấy tiếng gã lười biếng ở tầng trên chơi game, vốn không để tâm lắm, không ngờ sau 11 giờ đêm mà tiếng động vẫn lớn như vậy, hơn nữa cứ hưng phấn là gã lại la hét ầm ĩ.
Mộc Thiêm cau mày, trở mình muốn ngủ tiếp, kết quả bị làm phiền đến mức không tài nào ngủ được. Nói thật, nếu là loại tiếng động liên tục thì có lẽ còn dễ chịu chút, đằng này đối phương cứ im lặng một lát rồi đột nhiên kích động la lên đủ kiểu “mẹ ơi, mẹ ơi”, khiến người ta vừa chợp mắt được chút đã bị giật mình tỉnh giấc, đúng là bực bội không chịu nổi.
Đúng là đồ vô văn hóa mà...
Dù biết đối phương vốn là một kẻ vô văn hóa, Mộc Thiêm vẫn không kìm được thầm mắng trong lòng, sau đó dứt khoát chui vào không gian hệ thống để luyện tập nướng đồ.
Trong lúc cậu đang học nướng đậu đũa với thầy giáo người que trong không gian hệ thống, thì ở tầng trên…
Mộc Thiêm ở trong phòng ngủ của mình mà còn bị làm phiền đến mất ngủ, nhà ở tầng hai dĩ nhiên sẽ ồn ào hơn. Hai đứa trẻ bị tiếng bố chơi game làm thức giấc, ôm gối mò qua tìm bố.
Gã lười nghe nói trong khu tập thể có người dựa vào livestream chơi game mà kiếm được tiền ngay tại nhà, gần đây cũng đ.â.m đầu vào chơi game mong muốn trở thành streamer game. Thậm chí gã còn mơ mộng viễn vông đến ngày mình kiếm được bộn tiền, khiến vợ cũ phải hối hận.
Lúc này bị con làm phiền chơi game, gã tỏ ra cực kỳ thiếu kiên nhẫn: “Đừng có làm phiền tao, không ngủ được thì cút lên tìm Hạ Quyên mà ngủ.”
Gã gọi thẳng tên vợ cũ trước mặt con cái, chẳng có chút tôn trọng nào, trách gì đối phương lại ly hôn với gã.
Hai đứa trẻ nghe vậy mắt hơi sáng lên, nhưng lại có điều e ngại: “Nhưng bà nội không cho chúng con ngủ ở nhà mẹ...”
“Bà nội có ở nhà đâu, sợ cái quái gì, đi thì đi nhanh lên, không đi thì về ngủ đi, đừng có đến làm phiền tao.” Giọng gã lười biếng đầy vẻ khó chịu.
Hai đứa trẻ nghe xong lời này liền quay người chạy đi lấy cặp sách thu dọn đồ đạc, sau đó rón rén mở cửa ra ngoài rồi chạy thẳng lên tầng.
Hạ Quyên là người siêng năng, đã dọn dẹp căn nhà vốn bị cháy của Khang Khang sạch sẽ tinh tươm. Nghe tiếng gõ cửa phát hiện là hai đứa trẻ, cô vội vàng cho chúng vào.
Biết được lũ trẻ bị bố làm ồn đến mức không ngủ được, cô thầm mắng trong lòng, vội vàng ôm hai đứa trẻ vào phòng mình ngủ.
Chiều ngày hôm sau, Mộc Thiêm nhớ lại hơn hai giờ sáng vẫn còn nghe tiếng ồn ào ở tầng trên, cuối cùng khi thấy gã lười ra khỏi nhà, cậu không kìm được nhắc nhở vài câu, bảo gã buổi tối chơi game nhỏ tiếng chút.
Nếu gã lười mà biết lắng nghe người khác thì đâu đến nỗi bị cả khu tập thể ghét bỏ: “Tôi chơi game trong nhà tôi thì liên quan gì đến cậu, dù sao cậu cũng có tiền mà, thấy ồn thì có giỏi dọn đi chỗ khác mà ở đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộc Thiêm sớm biết gã là loại người này, lười thèm tức giận với gã, nghĩ bụng đã không nói lý được thì cứ chờ xem.
Hôm nay cậu bày hàng sớm hơn một chút, hơn năm giờ chiều ăn cơm tối xong là ra khỏi nhà ngay. Ban đầu định đến gần trường tiểu học cũ cậu từng học để bày hàng, kết quả lúc rẽ cua không chú ý, đi vào một con đường nhỏ khác, cuối cùng cũng không biết lái xe đến nơi nào luôn.
Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, Mộc Thiêm phát hiện đường càng lúc càng vắng nhưng cũng không lo lắng lắm, nghĩ bụng cứ lái xe đi tiếp rồi tìm một chỗ nào đó bày hàng tạm vậy.
“Sao cảm giác như chạy ra ngoại ô rồi nhỉ?”
Mộc Thiêm lẩm bẩm một câu, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một con đường lớn. Cậu lái xe dọc theo con đường lớn đi tiếp, kinh ngạc phát hiện thành phố Q lại có một phim trường.
Phim trường thành phố Q thật ra cũng được xây dựng vài năm rồi, chỉ là bình thường cậu không quan tâm đến lĩnh vực này nên mới không biết. Lúc này phát hiện ra phim trường, cậu cảm thấy khá mới lạ, cố ý lái xe đến gần ngắm nghía một lúc, còn dẫn Khang Khang xuống chụp hai tấm ảnh.
Ngay lúc cậu cảm thấy khu vực phim trường này có lẽ không thích hợp để bày hàng, đang chuẩn bị rời đi thì không ngờ lại bị gọi lại.
“Ông chủ, hôm nay anh lại đến đây bày hàng! Tốt quá rồi!”
Truyện của -Gió-
Người lên tiếng là một ngôi sao, trước đây anh ta từng lén lút đến Thi Mới Nướng ăn đồ nướng một lần, ăn xong thì nhớ mãi không quên. Tiếc là nhờ trợ lý đi mua giúp thì toàn không mua được.
Mộc Thiêm không theo dõi giới giải trí nên hoàn toàn không nhận ra đối phương là ai, chỉ ngạc nhiên vì ở đây cũng có khách hàng của mình.
“Anh muốn mua đồ nướng không?”
“Đương nhiên rồi.” Mạc Sơ gật đầu, mối quan hệ với đoàn làm phim cũng khá tốt, liền gửi tin nhắn vào nhóm chat đoàn phim, nói rằng mình mời mọi người ăn đồ nướng, nhưng ai muốn ăn thì phải tự đến đây giải đề.
[Cái gì cơ? Chữ nào tôi cũng biết, mà sao ghép lại tôi đọc không hiểu gì hết vậy?]
[Giải đề gì thế?]
Mạc Sơ thấy họ hỏi dồn dập, thậm chí có người bảo nếu phải giải đề thì không ăn nữa, liền bàn bạc với Mộc Thiêm: “Ông chủ, có thể mời anh vào bên trong nướng không? Chủ yếu là ở ngoài này tôi sợ thu hút đám phóng viên.”
Mộc Thiêm nghe thấy hai chữ “phóng viên” là lập tức liên tưởng đến nhóm khách hàng đang sục sôi tìm mình khắp nơi. Nghĩ đến cảnh bận tối mắt tối mũi tối qua, lại thêm việc bị lộ địa điểm do livestream, cậu liền gật đầu đồng ý ngay.
Dẫn được cậu về gần khu vực đoàn phim của mình, Mạc Sơ nói với các thành viên đang nghỉ ngơi: “Mấy người lúc nãy bảo không ăn tôi chụp màn hình lại rồi nhé, có giỏi thì tí nữa đừng có mà ăn.”
Lúc anh ta đang nói thì tay đã chọn món xong. Mộc Thiêm nhóm lửa than rồi bắt đầu lấy nguyên liệu ra. Theo các món đồ được nướng trên than hồng, chẳng bao lâu sau, mùi thơm đã bắt đầu tỏa ra ngào ngạt.
“Tôi nhớ ra rồi, đây có phải là quầy đồ nướng Thi Mới Nướng đang cực kỳ nổi tiếng trên mạng không?” Nữ chính của bộ phim này cũng là một tâm hồn ăn uống, cô nhìn chiếc xe màu xanh trắng rồi nhanh ch.óng phản ứng lại, mắt sáng rực lên.