Trong đoàn phim không phải ai cũng biết đến Thi Mới Nướng, nhưng mọi người đều có điện thoại, lên mạng tra một cái là biết ngay, lập tức tất cả đều đứng dậy vây quanh lại.
“Muốn ăn thì các người tự giải đề đi, tôi chỉ chịu trách nhiệm thanh toán thôi.” Mạc Sơ lên tiếng.
Người trong đoàn phim đều khá tốt tính, không khí trong thời gian quay phim rất hòa hợp, mọi người dĩ nhiên không khách sáo với anh ta, còn có người trêu bảo đã mời thì mời cho trót, giải hộ đề luôn đi.
“Thế thì không được, bao nhiêu người thế này mà bắt tôi giải hết thì khác gì đi thi? Trong phim tôi vừa mới thi xong, ngoài đời không muốn bị thi thêm nữa đâu.”
Mạc Sơ đang đóng một bộ phim hiện đại, hôm nay vừa vặn quay phân đoạn thi cử.
Trong lúc họ trò chuyện, Mộc Thiêm đã đang lật mặt nguyên liệu, từng làn hương thơm đậm đà xộc thẳng vào mũi, thơm đến mức khiến họ lập tức dời toàn bộ sự chú ý sang đống đồ nướng.
Mọi người trong đoàn phim bắt đầu thay phiên nhau cầm máy tính bảng chọn món. So với việc giải đề, họ thà chọn thử thách ngẫu nhiên còn hơn.
“Cảm giác cả đám chúng ta tụm lại cũng chẳng gom nổi một cái não ra hồn.” Thấy ai nấy đều không giỏi giải đề, không biết là ai đã lên tiếng trêu chọc.
“Ai bảo thế.” Nam diễn viên phụ phản bác, mọi người cứ ngỡ anh ta định trả lời một câu để chứng minh bản thân, kết quả lại nghe anh ta nói: “Tôi vốn dĩ làm gì có thứ gọi là não.”
Vì họ đều là người cùng một nhóm nên Mộc Thiêm cảm thấy không cần nướng xong phần nào đưa phần đó, cậu dứt khoát dồn những món gần chín sang một bên, đợi cả mẻ nướng xong hết mới đóng gói tất cả rồi đưa ra.
Mạc Sơ đứng bên cạnh bị mùi thơm làm cho thèm nhỏ dãi, thấy động tác của cậu liền nói: “Để chúng tôi tự làm, ông chủ cứ tiếp tục nướng đi.”
Truyện của -Gió-
Nói xong, anh ta nhận lấy hộp thức ăn rồi chia cho mọi người xung quanh, sau đó cầm phần của mình đứng ngay tại chỗ ăn luôn.
Làm diễn viên ai cũng phải kiểm soát chế độ ăn uống ít nhiều, vì vậy khi nhìn thấy chiếc móng giò nướng thơm phức, anh ta hoàn toàn không khống chế nổi mình, liền c.ắ.n một miếng thật mạnh, cảm giác ngon đến mức như “bay mất nửa cái mạng”.
Quá ngon!
Trong lúc Mạc Sơ đang nhai miếng móng giò da giòn thịt mềm, thì đám người bên cạnh đã bắt đầu tranh giành nhau.
“Cái này là tôi gọi, anh muốn ăn thì tự đi mà giải đề, đừng có cướp của tôi.”
“Làm gì thế? Khung xương gà của tôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đừng giành đừng giành, chúng ta chia đôi mỗi người một nửa.”
Không ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ của đồ nướng. Những xiên đồ nướng đầy đủ sắc hương vị vừa ra lò, bất kể là người vừa trả lời xong câu hỏi hay người chưa trả lời đều lao vào tranh cướp, thể hiện rõ thế nào là “nhanh tay thì còn, chậm tay thì mất”.
Khang Khang thấy họ tranh qua giành lại thì thấy rất vui, nhìn đến mức cười thành tiếng. Mộc Thiêm sợ anh bị người ta hiểu lầm nên vội vàng đưa một xiên chân vịt nướng qua để lấp miệng anh lại.
Trong lúc Khang Khang ngồi trong xe gặm chân vịt, cô nàng nữ chính vừa ôm đồ nướng trốn về chỗ ngồi của mình cũng đang tận hưởng món ngon một cách mỹ mãn.
Cậy thế có Mạc Sơ mời khách, dù người quản lý có mắng mỏ thì cô cũng tìm được lý do là không thể không nể mặt Mạc Sơ. Cô thả xích bản thân gọi rất nhiều thịt: khung xương gà nướng, sườn cừu nướng, sườn nướng, chân gà nướng... Nói thật, thực ra cô cũng muốn gọi móng giò nướng lắm, nhưng nghĩ đến việc nếu để quản lý biết chắc sẽ nổ tung mất nên cuối cùng vẫn không dám.
Dạo gần đây tối nào cô cũng phải ăn salad rau củ, lúc này ăn một miếng khung gà gà nướng, ban đầu cô còn lo sẽ bị ngấy, nhưng ăn vài miếng xong chỉ thấy vị thơm cháy cạnh mang hơi thở của lửa than, ăn vào hoàn toàn không thấy ngấy chút nào.
Sao lại có món khung gà nướng ngon đến nhường này!
Ăn hết nửa cái khung xương gà, cô cảm thấy tràn đầy hạnh phúc, cứ ngỡ đây là thứ ngon nhất trên đời.
“Thật sự ngon đến thế sao?”
Nữ phụ tính tình khá dè dặt, thấy đông người nên không vào góp vui, nhưng khi mùi đồ nướng bay đến, cô cũng đâu phải gỗ đá mà không ngửi thấy. Thấy nữ chính gặm khung xương gà ngon lành như vậy, cô không nhịn được mà mở lời bắt chuyện.
Hai người có quan hệ khá tốt trong đoàn phim, nữ chính cũng thấy ngại khi ăn một mình nên xé một miếng nhỏ đưa qua: “Cô nếm thử đi, ngon cực kỳ, vừa giòn vừa thơm. Rõ ràng là thịt mà ăn vào miệng lại không hề ngấy chút nào, hơn nữa chỉ có mùi thơm của thịt chứ không hề có mùi tanh, đúng là mỹ vị nhân gian!”
Trước đây cô không phải chưa từng ăn đồ nướng, nhưng cứ là thịt thì cơ bản ăn vài miếng là dễ bị ngấy, nhưng miếng khung xương gà nướng trên tay này lại khác, cô thậm chí còn cảm thấy ăn bao nhiêu cũng không đủ.
Nữ phụ nhận lấy miếng đó, đầu tiên là c.ắ.n một miếng nhỏ. Miếng khung xương gà mang màu cánh gián của nước hàng khi ăn vào có vị hơi ngọt nhẹ, lúc nhai cảm nhận rõ sự kết hợp hoàn hảo giữa hương cháy cạnh và vị thịt tươi ngon, hơn nữa gia vị thấm sâu vào tận bên trong, khiến người ta vô thức nhai nát và nuốt cả xương.
“Đúng là ngon thật.”
Cô vừa dứt lời, nữ chính đã giải quyết xong phần khung xương gà còn lại trong tay chỉ sau hai miếng, đôi má hơi phồng lên như muốn nói: “Tôi cũng hết rồi, cô muốn ăn thì ra chỗ quầy nướng mà lấy.”
Phía bên quầy đồ nướng, mọi người đang tranh giành nhau đến mức “chó chạy không kịp”, lấy đâu ra đồ nướng mà nhận, khiến Mộc Thiêm cũng không nhịn được mà hoài nghi không biết có phải mấy trăm năm rồi họ chưa được ăn đồ nướng hay không.
Thực ra cũng không đến mức phóng đại như thế, chỉ là thời gian qua đoàn phim đang chạy đua tiến độ, mọi người đều phải tăng ca quay đêm, có khi còn chẳng được ăn một bữa t.ử tế, giờ đây được ăn món đồ nướng tuyệt mỹ thế này nên mới có chút kích động quá mức.