Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 263



Sau khi “vùng đất phong thủy bảo địa” phía sau xe bị bại lộ, rất nhiều người chưa ăn đã thèm liền chạy thẳng tới, vây quanh xe chờ đồ nướng. Cảnh tượng này trông mới giống phong thái dọn hàng thường ngày của Mộc Thiêm.

Người của hai đoàn phim cộng lại thật sự không ít, hơn nữa ai nấy đều cực kỳ có sức ăn. Mộc Thiêm nhận ra mình dường như không cần tìm nơi khác để bày hàng nữa, số nguyên liệu mang theo sẽ bị tiêu thụ sạch sẽ ngay tại đây.

“Ông chủ, bò viên này làm thủ công đúng không? Ngon quá đi mất.”

“Ông chủ tay nghề anh tốt thật đấy.”

Mọi người ăn đồ nướng cũng không quên khen ngợi người nướng, hơn nữa còn khen rất chân thành.

Mộc Thiêm thường ngày đã nghe quen những lời khen của khách, nhưng mỗi lần nghe thấy trong lòng vẫn đầy cảm giác thành tựu, đặc biệt là khi nhìn thấy họ ăn sạch sành sanh đồ nướng, không nỡ lãng phí một chút nào.

Bên này người trong đoàn phim ăn uống vui vẻ, nhưng đám khách quen bên ngoài lại thấy rất kỳ quái. Họ thắc mắc không biết hôm nay ông chủ trốn vào xó xỉnh nào mà tìm khắp nơi cũng không thấy.

[Bên mọi người có phát hiện thấy ông chủ không?]

[Không thấy, lạ thật đấy, chẳng lẽ hôm nay ông chủ không dọn hàng?]

[Chắc là không đâu, nếu không dọn anh ấy sẽ thông báo trước, có lẽ là đến chỗ nào hẻo lánh rồi.]

[Đáng ghét, đừng để tôi tìm thấy anh ấy, tìm được rồi tôi nhất định phải ăn một bữa ra trò, bắt anh ấy làm đến gãy tay mới thôi!]

Một nhóm những tâm hồn ăn uống thậm chí còn lập cả nhóm chat, ai tìm thấy ông chủ ở gần chỗ mình thì thông báo cho nhau một tiếng, kết quả là hôm nay khách hàng ở khắp nơi trong thành phố đều không phát hiện ra cậu.

Hơn chín giờ, Mộc Thiêm nướng xong mẻ nguyên liệu cuối cùng, cảm thấy hôm nay làm việc khá hiệu suất, tâm trạng vui vẻ thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

“Khang Khang, trả đồ cho người ta đi, chúng ta phải về nhà rồi.” Thấy Khang Khang đang ôm quả bóng chơi đùa, cậu mở lời nhắc nhở.

“Không cần trả đâu, tặng cho Khang Khang chơi đấy, đó là đạo cụ dùng để đóng phim lúc trước, giờ không dùng đến nữa rồi.”

Được ăn ngon khiến tâm trạng con người ta tự giác trở nên tốt hơn, lúc này trên mặt mọi người đều mang nụ cười nhẹ nhàng thoải mái. Nhân viên đạo cụ thậm chí còn trực tiếp quyết định tặng quả bóng vốn không dùng đến cho Khang Khang.

Mộc Thiêm thấy Khang Khang ôm c.h.ặ.t quả bóng không buông tay, chỉ đành nhắc anh cảm ơn người ta.

Sau khi Khang Khang cảm ơn xong, Mạc Sơ mở lời hỏi: “Ông chủ, ngày mai anh có thể quay lại đây không? Đoàn phim không cho người ngoài tùy tiện vào đâu, anh bày hàng ở đây thì đừng nói du khách không tìm thấy, mà dù có tìm thấy họ cũng không vào được.”

Đồ nướng thật sự quá ngon, anh ta cảm thấy nếu ngày nào đóng phim cũng được ăn thì không dám tưởng tượng mình sẽ trở nên yêu đời đến nhường nào. Còn chuyện ngày nào cũng ăn đồ nướng có bị béo không á? Anh ta thà ăn xong rồi vào phòng gym tập bù còn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Truyện của -Gió-

Mộc Thiêm chỉ là không muốn bị đám đông du khách bao vây, càng không muốn du khách lặn lội vì quầy đồ nướng nhà mình mà đến rồi lại thất vọng vì không ăn được, chứ không phải hoàn toàn không muốn du khách ăn được đồ nướng của mình.

Vì vậy, sau khi nhận được lời mời của Mạc Sơ, cậu đã không đồng ý. Dù sao như vậy có cảm giác cậu trở thành thợ nướng riêng của đoàn phim vậy. Nghĩ đến một nhóm lớn khách quen đang chờ ăn đồ nướng, cậu cảm thấy nếu mình dám đồng ý, đám khách quen sẽ lải nhải đến c.h.ế.t mất.

Trên đường đi Mộc Thiêm không gặp khách quen, nhưng lúc dọn hàng về nhà lại bị khách quen đụng trúng giữa đường. Biết cậu đã dọn hàng, người đó vừa thất vọng vừa hỏi cậu hôm nay bày hàng ở đâu.

Mộc Thiêm cười xòa cho qua chuyện, nhưng khi nghe khách quen nói hôm nay phải tăng ca, kết quả còn không ăn được đồ nướng nhà cậu nên hiện tại đang rất khó chịu, rốt cuộc vẫn mủi lòng, nói cho đối phương địa chỉ bày hàng ngày mai.

Thực ra không trách Mộc Thiêm mủi lòng được, dù sao cậu cũng từng là người đi làm thuê, biết nỗi khổ của người lao động và sự mệt mỏi khi bị ép tăng ca.

“Thật sao ạ?”

“Thật, nhưng đừng nói với người khác nhé.” Mộc Thiêm đã nghĩ xong ngày mai sẽ tới khu vực trường tiểu học mình từng tốt nghiệp để bày hàng.

“Ông chủ yên tâm, tôi chắc chắn không nói với ai đâu.” Vị khách quen vừa tăng ca cả tối xong tâm trạng lập tức tốt lên, sau khi hỏi kỹ thời gian bày hàng cụ thể liền vui vẻ rời đi.

Lúc này Mộc Thiêm không nói cho vị khách quen biết hôm nay mình bày hàng ở phim trường, kết quả là khi cậu về đến nhà, những đoạn phim hậu trường được đoàn phim chia sẻ lên mạng đã trực tiếp để lộ hành tung của cậu.

[Tốt lắm, tôi bảo sao đi lượn một vòng phố phường mà không thấy, hóa ra là chạy vào phim trường!]

[Ngôi sao tôi thích nhất và quầy đồ nướng tôi yêu nhất cuối cùng cũng “về chung một nhà”, nhưng tôi chẳng vui nổi chút nào, hu hu, tôi cũng muốn ăn đồ nướng.]

[Mạc Sơ, anh dám lén lút chiếm giữ quầy đồ nướng tôi thích nhất! Anh không còn là nam minh tinh tôi yêu nhất nữa, tôi sẽ chuyển từ fan thành anti-fan trong ba ngày!]

[Chị gái xinh đẹp quá, dáng vẻ ăn đồ nướng trông ngon ghê, mình cũng muốn ăn đồ nướng y hệt như vậy.]

[Nhất thời không biết nên ghen tị với ông chủ vì được gặp nữ thần, hay ghen tị với nữ thần vì được ăn món đồ nướng mình thèm bấy lâu. Đáng ghét, đoàn phim đông người thế, sao không thể có thêm mình, như vậy mình có thể cùng nữ thần ăn đồ nướng, chẳng phải ghen tị với ai cả.]

[Thịt nướng dứa, thịt nướng dứa, tôi thật sự rất muốn ăn thịt nướng dứa. Ông chủ ơi ngày mai anh còn đến phim trường không? Nếu có tôi sẽ tới đó đợi anh.]

Mạc Sơ nhìn thấy các fan bình thường vẫn hô hào yêu mình mười ngàn năm, vậy mà chỉ vì mình ăn một bữa đồ nướng đã đòi thoát fan, vừa dở khóc dở cười vừa chia sẻ thêm rất nhiều ảnh lên tài khoản cá nhân. Anh ta vừa cố ý trêu chọc cho fan thèm, vừa tốt bụng nhắc nhở một câu, cho biết ông chủ đã nói ngày mai sẽ không đến phim trường nữa.

[Trông ngon quá đi mất, trước đây thấy trên mạng khen nức nở một quầy đồ nướng tôi còn tưởng là chiêu trò marketing, giờ thấy cả đoàn phim ai nấy đều ăn ngon lành thế kia, xem ra là ngon thật rồi. Thèm quá, tôi cũng muốn ăn...]

[Đầu độc lúc nửa đêm, quá đáng lắm luôn! Mau nói cho tôi biết ngày mai ông chủ bày hàng ở đâu thì tôi sẽ tha thứ cho anh.]

Mạc Sơ cũng muốn nói cho fan biết lắm, nhưng chính anh ta cũng chẳng biết ngày mai ông chủ sẽ bày hàng ở đâu, nên chỉ có thể trả lời là không biết.