Mộc Thiêm cảm ơn rồi nhận lấy chai nước để sang một bên, thực ra cậu cảm thấy vẫn ổn, không đến mức quá mệt mỏi.
“Bánh gạo giòn quá, lớp vỏ ngoài giòn tan bên trong lại dẻo mịn, mà hương gạo thơm nồng nàn luôn, đây mới đúng là loại bánh gạo vỏ giòn mà tôi thích!”
Bánh gạo nướng vừa lên bàn đã có người không thể chờ đợi thêm mà ăn ngay, lúc c.ắ.n xuống, bánh gạo giòn đến mức phát ra tiếng “răng rắc”, quyện cùng vị mặn thơm cay nhẹ của gia vị đồ nướng, đúng là càng ăn càng thấy ghiền.
“Công nhận, vị bánh gạo này ngon thật đấy, cảm giác hoàn toàn khác với bánh gạo bán bên ngoài, ngon tuyệt!”
“Thế à? Để tôi nếm thử xem.”
Đông người nên ăn uống cũng nhanh, may mà tốc độ nướng của Mộc Thiêm cũng chẳng chậm chút nào. Bánh gạo nướng vừa bị giải quyết xong không lâu thì bắp nướng, đậu hũ khô nướng và thịt nướng dứa cũng vừa mới ra lò.
Không cần làm phiền đến Mộc Thiêm, món bắp nướng được người trong đoàn phim tự tay cắt thành từng khúc nhỏ để mọi người dễ dàng chia sẻ, đậu hũ khô nướng cũng vậy, được tách ra từng miếng một, chia thành hai loại có hành hoa và không có hành hoa.
Đạo diễn thực sự không ngờ rằng một quầy đồ nướng trông bình thường thế này mà lại làm ra món ngon đến vậy. Ban đầu ông chỉ định ăn lót dạ một chút, nhưng giờ thì ăn đến mức không dừng lại được, thậm chí còn cậy quyền thế mà trực tiếp cướp hai xiên lúc thịt nướng dứa vừa lên bàn.
Truyện của -Gió-
Mùa hè vốn là mùa ăn dứa, những miếng dứa màu sắc rực rỡ xiên cùng những miếng thịt nướng vàng ươm trông cực kỳ kích thích vị giác. Khi ăn vào miệng, hương quả đậm đà và vị tươi ngon của thịt hòa quyện, vừa ngon vừa kích thích ăn uống.
Đạo diễn vừa nãy gặm một cái móng giò nướng, ăn hai dẻ sườn cừu, hai xiên chân gà, nửa phần cà tím, vốn dĩ thấy đã no năm sáu phần, nhưng sau khi hai xiên thịt nướng dứa vào bụng, ông lập tức cảm thấy mình vẫn có thể ăn thêm cả một con bò.
Ban đầu ông định để dành bụng để ăn thêm chút thịt, kết quả ngẩng đầu lên thấy những người khác ai nấy đều gặm bắp nướng trông rất ngon lành, thế là không kìm được cũng lấy một bắp. Kết quả phát hiện bắp nướng cũng ngon không kém, từng hạt bắp ăn vào đều ngọt lịm và giòn sần sật, quyện cùng gia vị đồ nướng rắc bên trên và hương khói than nhẹ nhàng, khiến người ta ăn không thể ngừng lại được.
“Thơm quá đi, mọi người đang ăn gì đấy?”
Trong phim trường lúc này không chỉ có một đoàn phim, vừa rồi đoàn phim bên cạnh đã ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quyến rũ, đợi đến khi kết thúc ca quay, đạo diễn đoàn bên cạnh trực tiếp lần theo mùi thơm tìm đến tận nơi.
Vốn dĩ tốc độ ăn đồ nướng của mọi người trong đoàn phim khó khăn lắm mới chậm lại một chút, trên bàn cuối cùng cũng có đồ nướng dư ra chứ không phải lần nào vừa lên bàn đã bị cướp sạch. Kết quả là đoàn phim bên cạnh thấy họ ăn ngon như vậy, cậy vào việc đạo diễn hai đoàn quen biết nhau nên trực tiếp sang ăn chực, thế là cả đám lại lao vào tranh giành một lần nữa.
“Để lại cho tôi một cái, tôi còn chưa được ăn chân vịt nướng!”
“Má ơi, cậu là heo à? Sao một miếng mà tọng hết cả hai cây xúc xích vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Quá đáng rồi nhé, ai lại đi cướp trong bát của người khác thế kia.”
“Đứng lại đó cho tôi, trả khung xương gà nướng đây!”
Đồ nướng vốn dĩ đã thơm, đông người tranh nhau ăn lại càng thơm hơn. Một đám người lớn tranh giành đồ ăn còn con nít hơn cả trẻ con, thậm chí có người còn l.i.ế.m nước miếng lên đồ ăn để ngăn người khác cướp mất.
“Eo ôi, cậu tởm quá đi mất…”
Mạc Sơ thấy họ tranh cướp hỗn loạn liền trực tiếp rút khỏi chiến trường, thông minh trốn sau xe đồ nướng chiếm lấy cái ghế của Khang Khang mà ngồi, chờ ăn ngay tại chỗ.
Anh ta hôm nay là người trả tiền, Mộc Thiêm thấy anh ta đứng canh bên bếp nướng chờ ăn nên mỗi khi nướng xong món gì là tiện tay đưa cho anh ta một xiên trước.
Mạc Sơ vừa nhâm nhi viên bò nướng trên tay vừa cảm thán trong lòng rằng may mà mình thông minh, nếu không thật sự phải tranh giành với đám người kia thì có khi bị bỏ đói mất.
Bò viên nướng qua lửa than, bề mặt hình thành một lớp vỏ giòn, ăn vào cực kỳ thơm. Anh ta ăn một miếng là mê ngay cái vị này, nhỏ giọng nói: “Ông chủ, có thể nướng thêm cho tôi một xiên viên bò cháy cạnh thêm chút được không? Tôi thấy kết cấu cháy cạnh bên ngoài này ăn thơm lắm.”
“Được.” Mộc Thiêm gật đầu đồng ý, giữ lại riêng một xiên viên bò trên bếp để nướng từ từ.
Bên cạnh, mọi người vây quanh bàn vừa ăn vừa khen lấy khen để không ngớt lời, đặc biệt là đám người đoàn phim bên cạnh, bị mùi vị đồ nướng làm cho thèm đến mức như mấy trăm năm chưa được ăn gì, chẳng thèm nhìn trên bàn là món gì, cứ cướp được là tống vào mồm.
“Ngon quá, sao lại có đồ nướng ngon đến thế này cơ chứ!”
“Chẳng phải anh không ăn cà tím sao?”
“Hả? Đây là cà tím á? Má ơi! Đúng là cà tím thật này, sao cà tím nướng lại thơm thế, chẳng thấy khó ăn chút nào.”
“Cà tím vốn dĩ đâu có khó ăn đâu chứ.”
Mạc Sơ dù sao cũng là người mời khách hôm nay, ban đầu mọi người đều chìm đắm trong vị ngon của đồ nướng, đợi đến khi đồ nướng trên bàn bị quét sạch sành sanh, cuối cùng mới có người nhớ đến anh ta.
“Tôi đã bảo cậu đi đâu mất rồi, hóa ra là trốn ở đây ăn mảnh.” Khi phó đạo diễn phát hiện anh ta nấp sau xe đồ nướng, ông nghĩ ngay đến việc trên mạng vẫn bảo hình tượng “tâm hồn ăn uống” của anh ta là giả tạo, thật sự nên để những người đó tới xem cảnh tượng lúc này.
Mạc Sơ tìm cách gỡ gạc thể diện: “Cháu sợ ồn, bên này thanh tĩnh.”