Đối với loại người này, chỉ cần bạn yếu thế một chút là gã sẽ lấn tới, thế nên Mộc Thiêm chẳng hề nao núng: “Được thôi, thế thì cứ thử xem. Cùng lắm thì buổi tối tôi không ngủ ở nhà nữa, nhưng có giỏi thì ban ngày anh cũng đừng có hòng ngủ ở nhà.”
Cậu không thiếu tiền, chẳng sợ không có chỗ ngủ, ngược lại gã lười chỉ có mỗi căn phòng trên tầng kia để dung thân, nếu thật sự phải đối đầu nhau thì cậu chẳng ngại.
Gã lười nghe vậy thì rõ ràng cũng nghĩ đến điều này, tức đến mức nghiến răng kèn kẹt.
Truyện của -Gió-
“Mày còn làm ồn nữa là tao đi tìm ban quản lý dân phố đấy!”
“Ban ngày ban mặt chúng tôi sinh hoạt bình thường, anh có tìm cảnh sát cũng vô ích. Ai bảo anh đêm không ngủ mà ngày lại đi ngủ, tôi còn chưa kiện anh tội gây rối trật tự đêm khuya đâu đấy.”
Gã lười vốn dĩ đã đuối lý nên chẳng thể cãi lại được, cuối cùng chỉ đành hậm hực đi lên tầng về nhà, nhưng ước chừng tối nay chắc gã không dám tiếp tục làm ồn nữa.
Giải quyết xong vấn đề tiếng ồn tầng trên, Mộc Thiêm bắt đầu cùng Khang Khang chuẩn bị nguyên liệu.
“Khang Khang…”
Phát hiện Khang Khang lại đang ăn vụng dứa, Mộc Thiêm lên tiếng nhắc nhở với giọng điệu đầy bất lực.
Khang Khang thấy bị cậu bắt quả tang liền phát ra tiếng cười hì hì ngây ngô, sau đó lập tức nghiêm túc lại, bắt đầu chăm chỉ phụ giúp làm việc.
Hơn năm giờ chiều, chiếc xe màu xanh trắng lái ra khỏi khu tập thể, men theo con đường nhỏ đến gần một trường tiểu học.
Trường tiểu học Dục Tài là ngôi trường cũ của Mộc Thiêm. Hồi cậu còn đi học, các tòa nhà trong trường đều rất cũ kỹ, nhưng giờ nhìn lại, toàn bộ ngôi trường từ trong ra ngoài đều đã được sửa sang mới tinh, trông hoàn toàn khác hẳn so với thời cậu còn nhỏ.
Đã lâu không tới đây, Mộc Thiêm nhìn cổng trường cảm thấy khá hoài niệm, vừa hoài niệm lại vừa có chút ghen tị với học sinh bây giờ. Cậu thấy các em thật sướng, đều được học ở tòa nhà mới, chẳng bù cho hồi nhỏ của cậu, chỗ nào trong trường cũng cũ nát, sân chơi thì đầy bụi bặm, ngày mưa thì lầy lội bùn đất.
Đang kỳ nghỉ hè nên cổng trường đóng c.h.ặ.t, bãi đất trống gần đó cũng vắng hoe, hoàn toàn không náo nhiệt như lúc đang trong năm học. Sau khi tìm được vị trí đỗ xe ổn định, Khang Khang lập tức bị tiệm tạp hóa trước cổng trường thu hút, chạy lại xem có món gì bán không.
Mộc Thiêm kệ anh, bắt đầu đổ than củi vào bếp nướng để nhóm lửa.
“Ông chủ!”
Vị khách quen tình cờ gặp cậu hôm qua tìm đến, thấy cậu thật sự ở đây liền thốt lên với giọng đầy phấn khích, cảm thấy vận may của mình đúng là cực kỳ tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộc Thiêm nghe tiếng ngẩng đầu lên, thấy vị khách hôm qua dẫn theo mười mấy người chạy tới, không nhịn được mà nhìn cô thêm hai cái.
“Tôi không nói cho người ngoài đâu, đây đều là bạn của tôi cả đấy.” Vị khách vội vàng lên tiếng giải thích.
Chỉ là mười mấy người thôi nên Mộc Thiêm cũng không để tâm, cười chào hỏi: “Xem thử muốn ăn món gì nào.”
Nói thật, cũng chỉ lúc ít khách thế này cậu mới có thể chào hỏi đôi câu, chứ trước đây lúc đông người nướng còn không kịp, chẳng có thời gian đâu mà chủ động trò chuyện với khách.
“Hôm nay có đậu đũa nướng này! Tôi thích ăn đậu đũa nhất!”
Hôm qua trong đoàn phim ngoại trừ Mạc Sơ ra thì những người khác đều là lần đầu ăn đồ nướng của quầy, đối với họ món nào cũng ngon tuyệt nên không đặc biệt chú ý đến đậu đũa nướng. Chỉ có những vị khách quen như thế này mới quan tâm đến những món mới xuất hiện trên thực đơn.
“Hiếm khi mới được trải nghiệm cảm giác không phải xếp hàng tại quầy của anh đấy.” Vị khách quen vừa giải đề vừa cảm thán, tâm trạng bỗng chốc rất tốt.
Đã quen với cảnh người người chen chúc trước quầy đồ nướng, cô lại thấy cảm giác hôm nay vừa đến là được gọi món ngay, xung quanh toàn người quen của mình có chút không quen thuộc.
“Không phải xếp hàng chẳng lẽ không tốt sao?” Mộc Thiêm cười nói.
“Thế thì tốt quá rồi còn gì, nếu ngày nào cũng không phải xếp hàng thì tôi chẳng biết sẽ vui đến nhường nào nữa.”
Trong lúc trò chuyện, ba người nhận được máy tính bảng đầu tiên đã gọi món xong, Mộc Thiêm theo đơn hàng mà xếp nguyên liệu lên bếp nướng.
Những que đậu đũa xanh mướt sau khi phết dầu thì bề mặt bóng loáng, dưới sức nóng của lửa than, lớp vỏ dần se lại và cháy cạnh, tỏa ra một mùi hương đặc trưng đầy quyến rũ. Đợi đến khi hai mặt đậu đũa đều đã cháy cạnh và bắt đầu được rắc gia vị, mùi thơm lập tức trở nên đa tầng, khiến người ta chỉ muốn c.ắ.n ngay vài miếng.
Đối với những vị khách đứng trước bếp nướng, quá trình chờ đợi quả thực là một sự t.r.a t.ấ.n, họ cảm thấy phải liên tục nuốt nước miếng mới tránh được việc chúng trào ra khỏi khóe miệng.
“Cảm giác ông chủ chỉ làm những động tác nướng rất bình thường, sao đồ nướng anh ấy làm ra trông lại ngon thế, mà ăn vào lại thơm đến vậy nhỉ?”
Một người trong hàng cảm thán, người bên cạnh liền trả lời ngay: “Bởi vì chỉ là ông nhìn thấy bình thường thôi, thực tế cứ thử đổi người khác lên xem, chắc chắn không thể nắm bắt chính xác thời điểm lật mặt từng loại nguyên liệu, cũng như tỉ lệ và lượng gia vị rắc lên như anh ấy đâu.”
“Tôi thấy riêng việc anh ấy chỉ nhìn qua một cái là phân biệt được chín hay chưa đã rất lợi hại rồi. Tôi đi ăn lẩu còn chẳng phân biệt được đồ đã chín chưa, toàn phải nấu nhừ một chút mới dám ăn.”
“Tay nghề ông chủ không bình thường đâu, tốc độ tay của anh ấy nhanh kinh khủng, mà lại chẳng bao giờ sai sót. Đổi lại là tôi, chắc chắn tôi sẽ cuống cuồng hết cả lên, thậm chí còn làm cháy đen hết nguyên liệu mất.”
Thực khách càng trò chuyện càng cảm thấy nể phục, cho rằng có người sinh ra vốn dĩ là để làm nghề đồ nướng, người bình thường căn bản không học theo nổi.