Trong tiếng tán gẫu của họ, mẻ đồ nướng đầu tiên bắt đầu ra lò. Khi Mộc Thiêm cho đồ vào hộp, khách hàng đều không kìm được mà chủ động đưa tay ra nhận.
“Hừm, thịt nướng dứa quả nhiên ngon đúng như trên mạng nói, hương dứa nồng nàn này, tôi yêu quá đi mất!”
“Mì căn nướng ngon thật đấy, thơm cay thấm vị, hơi khác với những chỗ tôi từng ăn, kết cấu vừa dai vừa thơm.”
“Mọi người mau nếm thử đậu đũa nướng đi, tôi thấy món này đặc biệt ngon.”
Đậu đũa sau khi nướng màu sắc không còn xanh mướt như trước, nhưng khi ăn vào miệng thì hương đậu lại càng đậm đà hơn, bề mặt hơi cháy cạnh, bên trong vẫn giữ được độ giòn ngọt. Cái vị ngoài giòn trong mềm quyện cùng gia vị mặn thơm cay nhẹ, càng ăn càng thấy ngon.
Đậu đũa nướng hấp thụ hương khói của lửa than, khiến dư vị của nó càng thêm khó quên, vừa ăn là không thể dừng lại được.
“Đậu đũa nướng thực sự rất ngon, hai loại kết cấu cháy cạnh và giòn ngọt hòa quyện vào nhau, đúng là mỹ vị nhân gian!”
Rất nhanh sau đó, mùi thơm đồ nướng ngày càng nồng, nương theo gió bay đi khắp bốn phương tám hướng. Đầu tiên là thu hút những người trong các cửa tiệm xung quanh, sau đó là khách qua đường gần đó.
Trong kỳ nghỉ hè, các cửa hàng ngoài cổng trường cơ bản đều không có khách, lúc này ngửi thấy mùi thơm, nhiều chủ tiệm quyết định chạy qua xem có món gì ngon. Chỉ cần họ bước tới, đa phần đều sẽ chọn xếp hàng gọi món, bởi vì diện mạo của đồ nướng trên bếp thực sự quá đỗi hấp dẫn.
“Đây có phải quầy đồ nướng rất nổi tiếng trên mạng không?” Có người qua đường bị mùi thơm thu hút tiến lại hỏi với vẻ không chắc chắn, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định thì mắt sáng rực lên: “Vận may của tôi tốt quá đi mất, mới hai hôm trước bảo muốn ăn mà hôm nay đã gặp rồi!”
Cảm thán xong về vận may của mình, cô trực tiếp quay một đoạn video về quầy đồ nướng rồi đăng lên vòng bạn bè.
Trường tiểu học Dục Tài không phải là một nơi hẻo lánh, khi khách hàng trước quầy của Mộc Thiêm ngày một đông, tin tức cậu bày hàng ở đây bắt đầu lan truyền.
Trong một nhóm chat nọ:
Truyện của -Gió-
[Báo cáo! Theo tin tức đáng tin cậy, có người đã phát hiện ra ông chủ ở trường tiểu học Dục Tài!]
[Chắc chắn không? Chắc chắn thì tôi đặt xe qua đó ngay bây giờ.]
[Tôi đang ở ngay gần trường Dục Tài, đợi tôi đi thám thính trước.]
[Không cần thám thính đâu, đã có người đăng video lên mạng rồi, ai muốn đi thì đi nhanh đi, dự là đại quân sắp đổ bộ tới trường Dục Tài rồi đấy, đi muộn e là không xếp hàng nổi đâu.]
[Tôi vẫn chưa tan làm, ghen tị với mấy người không phải tăng ca quá QAQ]
[Tôi cũng chưa tan làm... Kệ đi, hiếm khi ông chủ bày hàng ở nơi gần tôi thế này, tôi quyết định trốn làm sớm.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không chỉ trong nhóm chat nhận được tin, trên mạng cũng có người thấy video do thực khách chia sẻ. Những du khách đang ở tại thành phố Q lập tức bắt taxi thẳng tiến trường tiểu học Dục Tài.
Một tài xế taxi vừa đón khách đang chạy về phía trường Dục Tài thì giữa đường gặp một người khách đang vẫy tay điên cuồng. Sau khi dừng lại hỏi han mới biết đối phương cũng đến trường Dục Tài, sau khi thương lượng với vị khách ngồi trước, tiện đường chở luôn người đó đi.
“Bạn cũng đi ăn đồ nướng à?” Hai vị khách ngồi hàng ghế sau nhìn người vừa ngồi vào ghế phụ hỏi.
“Đúng thế, hai người cũng vậy à?”
Tài xế nghe thấy cuộc đối thoại của họ liền nhiệt tình nhắc nhở: “Ăn đồ nướng sao lại chạy đến trường Dục Tài? Đang nghỉ hè bên đó làm gì có ai bày hàng.”
“Có mà, nghe nói hôm nay Thi Mới Nướng bày hàng ở đó. Phiền bác tài chạy nhanh chút nhé, tôi sợ muộn lại phải xếp hàng dài.”
“Thi Mới Nướng?” Tài xế cũng là khách quen của Thi Mới Nướng, nghe vậy liền nhắc một câu “Ngồi vững nhé” rồi bắt đầu tăng tốc.
Sau khi đến cổng trường Dục Tài, tài xế tìm chỗ đỗ xe rồi xuống xe cùng họ. Thời gian họ đến vẫn còn sớm, người xếp hàng trước quầy đồ nướng chưa đặc biệt đông.
Thông thường tài xế taxi sẽ có nhóm chat riêng. Sau khi xếp hàng xong, bác tài này nhiệt tình chia sẻ vào nhóm, thông báo cho các đồng nghiệp khác rằng mình đã phát hiện ra Thi Mới Nướng ở trường Dục Tài, bảo ai muốn ăn đồ nướng thì mau tới.
Trong nhóm taxi mọi người thường nhắn tin bằng giọng nói. Một tài xế nọ vừa lái xe vừa nghe tin nhắn nhóm, vị khách ngồi sau xe mắt chợt sáng lên: “Bác tài ơi, chúng tôi không đi trung tâm thương mại nữa, đi trường tiểu học Dục Tài ạ!”
“Hả?” Đã sắp lái đến nơi lại đột ngột đổi địa điểm, tài xế có chút ngơ ngác.
“Chúng tôi muốn đi ăn đồ nướng.”
Khách vừa dứt lời, tài xế mới phản ứng lại: “Các bạn muốn đi ăn cái quầy Thi Mới Nướng đó hả?”
“Đúng ạ! Bác tài có thể hỏi giúp xem bây giờ người xếp hàng có đông không ạ?”
Trước quầy đồ nướng, chưa đầy ba phút, bác tài đang xếp hàng đã nhận được rất nhiều lời hỏi thăm từ đồng nghiệp. Bác tài trực tiếp trả lời liền mấy tin nhắn thoại, báo rằng hiện tại vẫn chưa quá đông, nhưng khách vẫn liên tục kéo đến, lát nữa thì không chắc.
Có vài du khách vận may thực sự rất tốt, vừa xuống tàu hỏa lên taxi đã nghe ngay được tin về Thi Mới Nướng từ tin nhắn nhóm của tài xế, thế là đi thẳng xe tới luôn, vừa vặn kịp xếp hàng.
Ba người đứng cuối hàng, ngửi mùi đồ nướng phảng phất trong không khí, chỉ thấy mùi hương này thật khiến người ta say đắm.
“Thơm quá, chỉ ngửi mùi thôi đã biết chắc chắn là ngon rồi!”
“Vận may của chúng mình tốt quá đi mất! Phải quay video khoe một chút mới được!”