Kết quả lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi: Doãn Âm là mẹ sinh học của Trần Húc.
Vậy ra Trần Húc chính là con trai ruột của tôi sao?! Thế thì tại sao Trần Vũ lại phải nói những lời đó với con trai? Anh ta chia rẽ tình cảm giữa tôi và con, là muốn dọn đường cho ả nhân tình bước vào nhà à?
Những năm qua tôi bận rộn kiếm tiền, cũng vì quá tin tưởng Trần Vũ nên đã giao toàn quyền việc giáo d.ụ.c con cái cho anh ta. Xem ra dưới sự tẩy não ròng rã nhiều năm của Trần Vũ, đứa con trai này đã sớm nhận giặc làm mẹ rồi.
Suy đi tính lại, tôi vẫn quyết định gọi một cuộc điện thoại cho Tôn Duyệt, cô bạn thân đang ở tận bên Mỹ.
Năm đó khi tôi sắp đến ngày dự sinh, Trần Vũ cứ dăm ba bữa lại chạy ra ngoài. Cảm thấy anh ta không đáng tin chút nào, nên lúc lâm bồn, tôi đã nhờ Tôn Duyệt túc trực bên cạnh suốt quá trình sinh nở.
Mãi cho đến sau khi tôi thuận lợi sinh con trai xong xuôi, Trần Vũ mới lết cái mặt đến. Tình hình năm đó, biết đâu cô ấy lại biết được điều gì.
Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia của Tôn Duyệt khá ồn ào: "Âm Âm, sao tự nhiên lại nhớ ra mà gọi điện cho tớ thế? Có chuyện gì xảy ra à?"
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại: "Tiểu Duyệt, tớ có chuyện muốn hỏi cậu, cực kỳ quan trọng."
Tiếng ồn ào bên phía Tôn Duyệt lập tức im bặt. Sau đó, tôi đem toàn bộ những chuyện xảy ra gần đây kể lại một lượt cho cô ấy nghe.
"Âm Âm, tớ nhớ ra rồi! Năm đó quả thực tớ có một chuyện chưa nói với cậu," Tôn Duyệt nói: "Lúc cậu đang hôn mê được y tá đẩy ra khỏi phòng sinh, Trần Vũ mang nét mặt hậm hực đi tới. Anh ta thấy tớ đang trao đổi với bác sĩ về những điều cần lưu ý để chăm sóc cậu, liền giơ tay ra định bế phắt đứa trẻ trong lòng tớ đi."
"Vì trước đó nghe cậu bảo anh ta không đáng tin, nên tớ không dám giao đứa bé cho anh ta. Lúc đó tớ còn thấy kỳ lạ, làm gì có ai vừa lên chức bố mà mặt mày lại hậm hực không vui như thế chứ?"
"Thế là tớ mới nảy ra một mẹo, lúc quay về phòng bệnh, tớ đã tháo sợi dây đỏ trên cổ tay mình ra, buộc vào phần khoeo chân của đứa bé. Kiểu này nếu không lật ra xem thì căn bản sẽ không thể phát hiện được."
Tôn Duyệt khựng lại một chút, hạ thấp giọng nói: "Không ngờ, một lát sau tớ vừa đi vệ sinh đi ra thì phát hiện đứa bé có chút khác lạ. Lật ra xem thử, quả nhiên sợi dây đỏ đã biến mất!"
"Tớ đuổi theo ra khỏi phòng bệnh thì nhìn thấy bóng lưng lén lút, thập thò của Trần Vũ và một người phụ nữ đang rời đi."
Tim tôi lúc này như treo ngược lên tận cuống họng: "Sao bao nhiêu năm qua cậu không nói với tớ..."
Tôn Duyệt đắc ý hì hì cười lớn: "Bởi vì tớ đã tráo đứa bé trở lại rồi mà~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tớ bám đuôi theo sau Trần Vũ, ráng kiên nhẫn đứng đợi ở ngoài căn nhà đó cho đến khi anh ta và người phụ nữ kia ngủ say, mới lén lút lẻn vào tráo đứa bé đem về."
"Lúc đó cậu sinh con bị khó sinh, hôn mê rất lâu mới tỉnh lại, tớ làm sao dám nói chuyện kinh hồn bạt vía này cho cậu nghe chứ? Tớ tính là sau này sẽ từ từ nói với cậu, kết quả sau đó thấy hai vợ chồng cậu sống ngọt ngào hạnh phúc quá, nên tớ lại thôi..."
Tôi liên tục nói lời cảm ơn Tôn Duyệt, cô ấy lại trêu tôi: "Tháng sau tớ về nước rồi, muốn cảm ơn thì nhớ đem hành động thực tế ra mà cảm ơn nhé."
5
Buổi tối khi tôi trở về nhà, Trần Vũ và Trần Húc đã nhờ bảo mẫu chuẩn bị một bàn tiệc đầy ắp hải sản.
"Mẹ ơi, thật là đáng tiếc quá đi, mẹ bị u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối nên không được ăn hải sản đâu, bằng không là đã có thể ăn cùng con và bố rồi." Trần Húc vừa nói vừa hớn hở gắp một con tôm lớn.
Tôi liếc xéo Trần Vũ một cái: "Bệnh cảm cúm của con trai còn chưa khỏi hẳn, anh làm một bàn đầy hải sản thế này là có ý gì?"
Trần Vũ thoạt đầu ngẩn người ra một lát. Rõ ràng anh ta chỉ lo mở sâm panh ăn mừng sớm nên căn bản không nghĩ tới chuyện này.
Anh ta ngượng ngùng nói với con trai: "Xin lỗi con trai nhé, đợi con khỏi hẳn bệnh rồi bố lại đích thân làm một bàn khác cho con ăn có được không?"
Đứa con trai mắt thấy miếng hải sản vừa dâng đến tận miệng bỗng chốc bay biến sạch sẽ, liền lườm tôi một cái đầy căm hận rồi tức tối đùng đùng chạy tót về phòng.
Trần Vũ hiếm hoi lắm mới có lần đầu tiên không chủ động đuổi theo dỗ dành đứa trẻ: "Âm Âm, em ngồi xuống đây đi, anh có chuyện muốn nói với em."
Tôi sải bước đi tới ngồi xuống, muốn xem xem cái miệng anh ta định phun ra thứ gì thối tha.
"Em mắc phải căn bệnh nghiêm trọng thế này, tất cả đều là lỗi tại anh đã không chăm sóc tốt cho em..."
Trần Vũ sụt sùi nước mắt, bày ra bộ dạng giả trân diễn kịch một hồi lâu. Mắt thấy mấy đĩa thức ăn trước mặt sắp nguội ngắt đến nơi mà tôi vẫn chẳng thèm tiếp lời, anh ta liền ngừng tiếng nấc nghẹn, thản nhiên cầm đũa lên tự ăn một mình.
Biết thừa anh ta chẳng thể phun ra được lời nào tốt đẹp, tôi tỏ ra chán chường: "Chồng à, em thấy hơi mệt, em về phòng trước đây."