Trần Vũ cuống quýt giữ tay tôi lại: "Vợ ơi... em xem có thể lập di chúc trước được không?"
Tôi nhướng mày, ngồi trở lại vị trí cũ: "Chồng à, anh đang tính toán thế nào rồi?"
Trần Vũ vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói cho tôi nghe về sự sắp xếp của anh ta: "Hai đứa mình có ký thỏa thuận tiền hôn nhân, cho nên vợ cứ yên tâm, tài sản trước hôn nhân của em anh sẽ không mảy may đụng đến một xu nào đâu."
Tôi cười thầm trong lòng, là anh không muốn lấy hay là không có tư cách để lấy hả?
"Nhưng mà chúng ta chỉ có duy nhất mỗi một đứa con trai là Tiểu Húc, ý của anh là toàn bộ tài sản của em đều nên để lại hết cho thằng bé."
Bao nhiêu năm qua ra sức chia rẽ tình cảm giữa tôi và con trai, xem ra chính là để chờ chực ngày hôm nay đây mà.
Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy m.á.u nóng trong người dồn hết lên não. Tôi dứt khoát vung tay lên, giáng thẳng một cái tát nảy lửa vào mặt Trần Vũ cho bõ tức trước đã.
Trần Vũ bị tôi tát cho đờ đẫn cả người, đứng hình một hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng lại: "Vợ ơi, em..."
Tôi vừa xuýt xoa bàn tay đang tê rần của mình vừa nói: "Chồng ơi, anh tỉnh táo lại đi chứ! Tài sản mà để lại hết cho con trai rồi thì anh và bố mẹ anh biết tính làm sao? Anh đừng có lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho mẹ con em như thế nữa được không!"
"Bao nhiêu năm qua, những gì anh hy sinh và cống hiến cho gia đình này em đều khắc ghi trong lòng mà!"
Chẳng phải chỉ là diễn kịch thôi sao? Tôi cũng biết diễn vậy.
Tôi giả vờ xót xa nâng niu khuôn mặt vừa bị tát của anh ta lên: "Chồng à, tài sản của em nói gì thì nói, cũng phải để lại cho anh và bố mẹ anh một phần chứ..."
Trần Vũ tuy rằng vừa bị ăn tát đau điếng, nhưng sau khi nghe thấy lời hứa hẹn béo bở của tôi, anh ta vẫn tỏ ra vô cùng mãn nguyện, tiếp tục cúi đầu ngoác mồm ăn hải sản vô tội vạ.
Tôi thầm nghĩ trong bụng, cứ ăn nhiệt tình đi chồng yêu à, dù sao thì ăn được bữa nào là bớt đi một bữa đấy thôi...
6
Cuối cùng, dưới sự kiên trì năm lần bảy lượt của Trần Vũ, di chúc của tôi vẫn xác định con trai Trần Húc là người thừa kế hợp pháp duy nhất cho toàn bộ tài sản của tôi.
Vào ngày ký kết, Trần Vũ còn nắm tay tôi với điệu bộ đong đầy tình cảm: "Âm Âm, em phải tin tưởng vào tình yêu anh dành cho em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi âm thầm gạt tay anh ta ra: "Chồng à, em thấy hơi mệt, em về nhà trước đây."
Trần Vũ cũng không mảy may nghi ngờ, liền bảo tài xế đưa tôi về. Anh ta nói phải đến công ty để chủ trì đại cục thay tôi, bảo tôi cứ an tâm nghỉ ngơi.
Trong lòng tôi lúc đó đã khinh bỉ, lộn ngược mắt lên tận trời. Ngay sau đó, tôi rút điện thoại nhắn tin cho trợ lý Lưu, dặn cô ấy để mắt kỹ tới mọi động thái của Trần Vũ, hy vọng anh ta đừng giở trò mèo gì.
Vừa về đến nhà, tôi đã nhận được điện thoại từ thám t.ử tư. Không ngờ bên họ làm việc lại nhanh đến vậy, chỉ trong thời gian ngắn ngủi này đã điều tra ra ngọn ngành của sự việc.
Hóa ra, Lâm Xuân Nhị lại chính là con gái của kẻ thứ ba chen chân vào gia đình bố Trần Vũ.
Cái mối quan hệ này quả thực là đủ m.á.u ch.ó và phức tạp.
Năm xưa hai người họ là bạn học cùng lớp. Chính vì mối quan hệ phức tạp của đời bố mẹ mà họ tự nhiên nảy sinh ra những tia lửa tình ái biến thái, lệch lạc. Có lẽ bọn họ rất thích kiểu tình yêu cấm kỵ này, thế nên mối quan hệ vụng trộm đó vẫn được duy trì mãi cho đến tận sau khi kết hôn.
Tôi kìm nén cơn giận, hỏi câu hỏi mà trong lòng tôi để tâm nhất: "Nói thật đi, tôi rất tò mò đứa con của bọn họ được hoài t.h.a.i vào lúc nào."
Thám t.ử tư ngập ngừng một lát rồi mới nói: "Ngày dự sinh của cô và cô ta rất gần nhau, cho nên thực ra thời gian thụ t.h.a.i của hai người cũng xấp xỉ như nhau..."
Nghe thấy câu này, tôi tức điên người, vung tay đập nát chiếc bình hoa ngay bên cạnh.
Trần Vũ, sao anh ta dám cơ chứ?!
Hồi còn yêu nhau, anh ta mở mồm ra là nói tôi là sự cứu rỗi duy nhất của đời anh ta, vậy mà điều đó cũng chẳng ngăn nổi việc anh ta vừa bước xuống khỏi giường của tôi đã leo ngay lên giường của một người phụ nữ khác.
Nghĩ lại thì chắc chắn là bọn họ đã dòm ngó tài sản của tôi từ lâu, cho nên mới lên kế hoạch tráo đổi con của tôi. May mà lúc đó Tôn Duyệt đã kịp thời âm thầm tráo ngược đứa bé trở lại, mới ngăn chặn được vở kịch nực cười này xảy ra.
Chỉ là không biết, Lâm Xuân Nhị đã bạo hành đứa trẻ kia suốt bao nhiêu năm qua, đến cuối cùng phát hiện ra đó lại chính là con ruột của mình thì cô ta có sụp đổ hay không?
Tôi nảy ra một ý kiến hay, dặn thám t.ử tư: "Cậu tìm cách khiến hàng xóm báo cảnh sát đi, dù sao thì đứa trẻ hoàn toàn vô tội."
7
Vào ngày Tôn Duyệt trở về, tôi ra sân bay đón cô ấy. Cô ấy hỏi tôi dự định sẽ làm gì tiếp theo.