Tôi bảo muốn đợi thêm chút nữa, để xem xem khi nào thì Trần Vũ và Lâm Xuân Nhị mới không nhịn được mà lộ cái đuôi cáo ra.
Tôn Duyệt còn trêu tôi, bảo cẩn thận kẻo người ta đ.á.n.h tới tận cửa nhà rồi mà vẫn còn tay không nhìn ngó. Không ngờ cái miệng quạ đen của cô ấy lại linh nghiệm đến thế.
Hai ngày sau, tôi lại bắt gặp Lâm Xuân Nhị ngay tại chính ngôi nhà của mình.
Hôm đó, vừa bước xuống lầu, tôi đã thấy Lâm Xuân Nhị đang dùng hai tay lôi kéo Trần Vũ một cách điên cuồng, hai người họ đang tranh cãi cái gì đó vô cùng kịch liệt.
Sau khi nhắn tin cho Tôn Duyệt, tôi liền đi xuống nhà. Nhìn bầu không khí kỳ quái giữa hai người bọn họ, tôi cố tình hỏi: "Chồng ơi, ai thế?"
Trần Vũ hốt hoảng gạt phăng tay Lâm Xuân Nhị ra, không ngờ lại dùng lực quá mạnh đẩy cô ta ngã nhào xuống đất: "Âm Âm, à... anh... anh cũng không quen biết cô ta!"
Tôi thong thả khoanh tay trước n.g.ự.c: "Vậy sao?"
Tôi đứng trên bậc cầu thang nhìn xuống hai người họ: "Đây chẳng phải là mẹ của bạn cùng lớp tiểu học với Tiểu Húc sao? Anh đã đi họp phụ huynh cho Tiểu Húc bao nhiêu lần rồi, thực sự là không quen biết sao?"
Lâm Xuân Nhị thấy người đến là tôi, cô ta chật vật bò từ dưới đất dậy, gào lên: "Đừng có giả vờ giả vịt nữa! Doãn Âm, cái đồ tiện nhân nhà cô! Chính cô đã tráo đổi con của tôi! Trả lại con trai cho tôi, trả lại con trai cho tôi mau!!"
Tôi bật cười khinh bỉ: "Thế à? Tôi chỉ có duy nhất một đứa con trai là Tiểu Húc thôi, hay là cô nhận nhầm người rồi?"
Lâm Xuân Nhị gầm rú lao lên định vồ lấy tôi thì bị Trần Vũ ôm ngang eo giữ lại: "Đủ rồi! Cô rốt cuộc muốn làm cái gì hả? Sáng sớm ra đã điên điên khùng khùng bắt chúng tôi đền con trai, con trai cô chẳng phải đang ở nhà sao?!"
Lâm Xuân Nhị nước mắt nước mũi giàn giụa, nhìn Trần Vũ khóc đến mức không thở ra hơi: "Sai rồi... A Vũ... tất cả đều sai hết rồi..."
"Tiểu Húc... nó không phải là con trai của chúng ta..."
"Con trai của chúng ta... nó bị ngã từ trên lầu xuống, giờ thành người thực vật rồi..."
Trần Vũ nghi ngờ không biết tai mình có nghe nhầm không: "Cô đang nói nhảm cái gì thế hả?"
Lâm Xuân Nhị dùng hết sức bình sinh đ.ấ.m thùm thụp vào người Trần Vũ: "Trần Húc không phải con của chúng ta! Cảnh sát đã đưa tôi và Lâm Tiện Nam đi làm xét nghiệm ADN rồi, thằng bé đó mới chính là con trai của chúng ta!"
Hóa ra là vậy! Cái tên này, hèn chi trước đây Tiểu Húc từng kể với tôi rằng ở lớp nó từng xảy ra một vụ bạo lực học đường. Đối với một đứa trẻ có tâm lý nhạy cảm, cái tên kỳ quặc mang nghĩa nhục nhã như "Lâm Tiện Nam" chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý quá mức của mọi người, thậm chí là dẫn đến sự ghét bỏ và cô lập.
*Lâm Tiện Nam: người đàn ông hèn hạ họ Lâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi tiếp tục bồi thêm một nhát d.a.o: "Úi chà, sao cô Lâm lại đặt cho con trai mình cái tên như thế? Tôi thấy cô Lâm đâu phải kiểu người vô học thức đâu ta~"
Lâm Xuân Nhị lẩm bẩm một mình: "Sai rồi... đều sai hết rồi..."
Đúng lúc này, con trai tôi vừa tan học, được bảo mẫu đón vào trong nhà.
Vừa nhìn thấy Lâm Xuân Nhị, mắt thằng bé sáng rực lên. Nó chẳng thèm bận tâm đến việc tôi đang có mặt ở đó, liền lao thẳng vào lòng cô ta.
Trần Húc ríu rít gọi Lâm Xuân Nhị là "mẹ", tiếng gọi ấy đã kéo lại một chút thần trí cuối cùng của cô ta.
8
Lâm Xuân Nhị liếc nhìn thấy con d.a.o gọt hoa quả đặt trên bàn trà, ả túm lấy cổ áo Trần Húc rồi lao b.ắ.n tới.
Tôi lập tức hiểu ra ả muốn làm gì: "Lâm Xuân Nhị! Buông con trai tôi ra!"
Lâm Xuân Nhị cười lên sằng sặc: "Không ngờ tới đúng không? Con trai cô bây giờ chẳng phải vẫn nằm trong tay tôi sao! Nó còn gọi tôi là mẹ nữa cơ đấy, ha ha!"
Trần Húc bị vẻ mặt điên dại của Lâm Xuân Nhị làm cho hoảng sợ: "Mẹ... Mẹ ơi, con là Tiểu Húc con trai mẹ đây mà mẹ! Mẹ làm sao thế, hu hu..."
Lâm Xuân Nhị hung tợn ghì thẳng lưỡi d.a.o vào cổ Trần Húc: "Nghe cho kỹ đây! Mày không phải con trai tao, mày là con của con mụ tiện nhân kia!"
Tôi kéo tay áo Trần Vũ: "Chồng ơi, làm sao bây giờ? Người đàn bà điên này đang bắt cóc con trai chúng ta kìa!"
Trần Vũ vẫn đang cúi đầu cân đo đong đếm thiệt hơn. Anh ta chỉ cần cục diện có lợi nhất cho bản thân mình là được.
Nhìn cái bộ dạng nhu nhược hèn hạ của anh ta mà tôi phát bực, đang định tự mình lao lên húc ngã Lâm Xuân Nhị, tránh để ả lên cơn tâm thần mà làm bị thương con trai tôi.
Thế nhưng không ngờ Trần Vũ lại nhanh hơn tôi một bước. Anh ta lao thẳng tới vật ngã Lâm Xuân Nhị xuống, rồi nhanh như chớp đẩy tôi và Trần Húc vào trong phòng.
Bên ngoài vang lên tiếng ẩu đả kịch liệt, kèm theo tiếng hét mang theo sự quan tâm của Trần Vũ: "Đừng ra ngoài! Đừng báo cảnh sát! Đợi anh giải quyết xong xuôi đã!"
Tôi vô cảm rút điện thoại ra, bấm mở ứng dụng camera giám sát.
"A Vũ! A Vũ anh buông tôi ra! Tôi phải g.i.ế.c c.h.ế.t nó, g.i.ế.c nó để đền tội cho con trai chúng ta!"
Trần Vũ giằng lấy con d.a.o từ tay ả, hạ giọng gầm lên: "Xuân Nhị, em tỉnh táo lại đi!"