Dưới hầm gửi xe tối tăm, anh ta giữ c.h.ặ.t hai tay Hà Miên Miên, đẩy mạnh cô ta lên tường rồi ép sát vào cưỡng hôn.
Ánh đèn lờ mờ xung quanh cũng không giấu nổi d.ụ.c vọng như muốn nuốt chửng đối phương trong ánh mắt anh ta.
Tôi tuyệt vọng nghĩ, có lẽ cả đời này tôi và Thẩm Trường Mộ chỉ hợp đóng những bộ phim gia đình dài tập, tẻ nhạt và vô vị.
Còn kiểu tình yêu nồng cháy theo mô-típ "tổng tài bá đạo" kia, rốt cuộc không dành cho chúng tôi.
"Thẩm Trường Mộ, ly hôn đi." Trước khi Thẩm Trường Mộ kịp bước vào phòng làm việc, tôi đã gọi giật anh ta lại.
Đến lúc phải dứt khoát rồi.
Bước chân anh ta khựng lại, quay đầu nhìn tôi, vẫn là cái vẻ mặt thiếu kiên nhẫn quen thuộc ấy:
"Lục Nghi, tôi đã nói rồi, tôi thực sự rất mệt. Công việc ở công ty trì trệ suốt nửa tháng qua, tôi phải xử lý gấp."
Cho nên thì sao?
Là tôi làm lỡ dở công việc của anh ta chắc?
Tôi im lặng, nhìn trân trân vào anh ta, trong lòng không còn dấy lên một chút ham muốn tranh cãi nào nữa.
Ồ, hóa ra cảm giác khi đã cạn tình cạn nghĩa là như thế này đây.
Đối với tôi, ở bên nhau thêm một phút cũng là t.r.a t.ấ.n, vậy mà sao anh ta có thể chịu đựng, giấu giếm suốt mấy năm trời hay thật?
Thẩm Trường Mộ chống nạnh, quay cuồng đi đi lại lại tại chỗ một vòng, lúc này mới chịu nhìn thẳng vào tôi:
"Vì Hà Miên Miên à? Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, cô ấy chỉ là một đứa nhóc ở câu lạc bộ xe, mới tốt nghiệp đại học nên chưa biết cư xử, chưa hiểu sự đời."
"Có thế thôi mà cô cũng phải chấp nhặt với cô ấy? Lục Nghi, cô càng sống càng thụt lùi rồi đấy."
Anh ta bực bội vò đầu bứt tai, tự cho là mình đã có một lời giải thích thỏa đáng để ban phát cho tôi:
"Được rồi, để lần sau tôi nói lại cô ấy, bảo cô ấy đừng có không biết lớn nhỏ như thế nữa."
"Không cần đâu." Tôi lắc đầu.
Đây hoàn toàn không phải là lời nói khách sáo.
Vốn dĩ tôi vào bệnh viện chăm sóc anh ta chỉ vì chút cảm giác áy náy nghĩa tình còn sót lại.
Bây giờ thì xem như huề nhau, chẳng ai nợ ai nữa.
Tôi gõ gõ ngón tay xuống bản hợp đồng ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ trước dưới gầm bàn trà: "Ký đi, mấy anh bồ nhí của tôi ở nhà cũng đang dỗi rồi."
Theo một nghĩa nào đó, tôi hiện tại cũng đang phải đối mặt với nỗi phiền muộn y hệt Thẩm Trường Mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghĩ đến đây, tôi khẽ thở dài, đúng là "gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau" mà.
Thẩm Trường Mộ sững sờ tại chỗ mất ba giây, ngay sau đó ánh mắt anh ta lóe lên vẻ vỡ lẽ, kèm theo sự thiếu kiên nhẫn quen thuộc.
"Cô lại đang bày trò quỷ gì thế?"
Cũng phải thôi, một người vốn được giáo d.ụ.c nghiêm khắc, luôn đi đứng đúng mực và quy củ như tôi, đột nhiên trong miệng lại thốt ra những từ ngữ như vậy.
Trong tai Thẩm Trường Mộ, anh ta chỉ nghĩ rằng tôi đang gây chuyện vô cớ để thu hút sự chú ý của anh ta mà thôi.
Tôi cũng chẳng buồn giải thích, chỉ bình thản liệt kê:
"Ngôi nhà này là của hồi môn do nhà đẻ tôi cho trước khi cưới, xe là anh mua thì thuộc về anh."
Gương mặt vốn đang bất cần đời của Thẩm Trường Mộ dần dần hóa đá, hơi thở của anh ta bắt đầu dồn dập và nặng nề.
Tôi nói tiếp: "Mấy năm trước, anh có cho tôi hai mươi phần trăm cổ phần công ty, ly hôn tôi cũng không đòi hỏi gì thêm, cứ chia theo đúng tỉ lệ đó mà làm."
Gia cảnh nhà đẻ tôi rất khá giả, bản thân tôi làm nghề tay trái cũng đã kiếm được bộn tiền, Thẩm Trường Mộ lại không phải kiểu người keo kiệt bủn xỉn, hơn nữa hai đứa lại may mắn chưa có con cái ràng buộc.
Theo góc nhìn của tôi, vụ ly hôn này đáng lẽ phải thuộc diện đơn giản và nhanh gọn nhất mới đúng.
"Ai dạy cô mấy cái chiêu trò này? Trần Kiều à?"
Thẩm Trường Mộ hất mạnh tờ đơn ly hôn ra, giọng nói lạnh lùng như từ hầm băng vọng lại.
Trần Kiều là bạn thân của tôi, chuyện mặc nội y quyến rũ đúng là do cậu ấy bày cho thật, nhưng chuyện ly hôn này thì tuyệt đối không phải.
"Thẩm Trường Mộ, tôi không phải kiểu phụ nữ đem chuyện ly hôn ra làm trò đùa, hay xem nó như một phương thức để níu kéo đàn ông."
Tôi cảm thấy hơi nực cười: "Hơn nữa, anh đang chất vấn tôi cái gì? Anh đang không hài lòng chuyện gì chứ?"
Người dùng bạo lực lạnh, bỏ bê tôi suốt một thời gian dài, chẳng phải chính là anh ta hay sao?
Thẩm Trường Mộ mím c.h.ặ.t môi, cúi gục đầu nhìn xuống nền nhà bóng loáng, một tay day day thái dương đầy suy tư.
Trong không gian phòng khách thông tầng rộng lớn của căn biệt thự, bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại, khiến người ta có cảm giác nghẹt thở.
Tôi đứng dậy, đẩy cánh cửa kính sát đất ra.
Gió đêm tràn vào phòng, lạnh đến mức khiến người ta phải rùng mình một cái.
Mất một lúc lâu sau, Thẩm Trường Mộ mới ngẩng đầu lên.
Các khớp ngón tay của anh ta mất kiên nhẫn gõ cộc cộc xuống mặt bàn trà bằng kính, toàn thân toát ra vẻ bồn chồn, nóng nảy.
"Kết hôn mười năm rồi, đừng có quậy nữa. Hà Miên Miên không phải là vấn đề, rốt cuộc cô muốn tôi phải giải thích thế nào mới chịu thôi?"