Bản Lĩnh Của Người Vợ Chính Thất

Chương 3



Tôi bất chợt bật cười.

Quậy phá sao?

Đúng là tôi đã từng quậy thật.

Ngoài chuyện bộ nội y quyến rũ kia, tôi còn thay đổi hẳn gu ăn mặc, cắt tóc ngắn, tập tành trang điểm, rồi còn đăng ký cả lớp học nhảy.

Sau khi biết Hà Miên Miên là một hot girl chơi xe phân khối lớn, tôi cũng đã cố gắng tìm hiểu thế giới và sở thích của giới trẻ bây giờ.

Trần Kiều c.h.ử.i tôi ngu ngốc, rõ ràng là Thẩm Trường Mộ ngoại tình, mắc mớ gì tôi phải tự đày đọa thay đổi bản thân.

Chỉ là cái tính của tôi từ trước đến nay, hễ gặp chuyện gì thì việc đầu tiên luôn là tìm nguyên nhân ở chính mình.

Nếu kết quả cuối cùng vẫn không như ý nguyện, thì ít nhất tôi cũng đã nỗ lực hết sức rồi, có thể thanh thản mà buông tay.

Con người ta suy cho cùng, người duy nhất mà mình cần phải đưa ra câu trả lời thỏa đáng chính là bản thân mình.

Thật đáng tiếc, tất cả những thay đổi của tôi đều không thể lọt vào mắt Thẩm Trường Mộ, anh ta ngày càng lún sâu vào sự mê muội dành cho Hà Miên Miên.

Anh ta giảm cân, tập thể hình, trong nhà và văn phòng xuất hiện thêm hàng loạt tạp chí thời trang.

Anh ta ngày càng trau chuốt cho vẻ bề ngoài của mình, thậm chí còn gia nhập cả câu lạc bộ xe phân khối lớn mà Hà Miên Miên tham gia.

Thẩm Trường Mộ nói anh ta mệt, anh ta bận, anh ta không hề nói dối.

Anh ta thực sự rất nỗ lực, rất có tinh thần tiến thủ.

Nhưng sự thay đổi của tôi khi đặt cạnh sự "tiến thủ" của anh ta lại trở nên mờ nhạt, tràn ngập tuyệt vọng và đắng cay.

Tôi liều mạng chạy đuổi theo anh ta, còn anh ta thì lại dùng hết sự nhiệt huyết của mình để soi sáng cho Hà Miên Miên.

Những ngày tháng sống như thế này, tôi chịu đựng đủ rồi.

Tôi chán ngấy sự thờ ơ lạnh nhạt của anh ta, và cũng ghét cay ghét đắng bộ dạng hèn mọn, hạ thấp mình của chính bản thân.

Anh ta có thể tìm thấy nguồn năng lượng tràn trề bên một cô gái trẻ trung, vậy thì tại sao tôi lại không thể tìm cho mình một cậu người yêu nhỏ tuổi, ngọt ngào chứ?

Tôi đã nghĩ như thế đấy.

Vào một đêm muộn mất ngủ, tôi đã mở một đoạn video mà Trần Kiều chia sẻ.

Nó nhiệt tình tiến cử bằng giọng điệu cuồng nhiệt:

"Lúc trẻ không biết cơ bắp tốt, lại đi coi mấy ông chú như bảo bối! Bảo lão Thẩm nhà cậu né sang một bên đi! Nhìn cái anh chàng vừa đẹp trai vừa 'đô con' mà múp míp này xem, tớ giới thiệu cho cậu đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghĩ đến đây, tôi không kìm được mà nở một nụ cười ẩn ý từ tận đáy lòng.

Vì vậy, tôi cố tình nhấn mạnh tông giọng, nhìn thẳng vào anh ta, nói rõ ràng từng chữ một:

"Tôi đã bảo rồi, đó là cục cưng nhỏ của tôi, anh cứ hở ra là nhắc đến Hà Miên Miên làm cái gì?"

"Tôi không thể để cậu ấy bên tôi mà không danh chính ngôn thuận được, về điểm này thì tôi đúng là không bằng anh thật."

Nghĩ đến dáng vẻ quấn người, nũng nịu của cậu chàng kia, tôi khẽ đưa tay day trán, bất giác thở dài một tiếng đầy bất lực.

Chuyến đi vào bệnh viện chăm sóc Thẩm Trường Mộ lần này đã bỏ bê cậu ấy suốt nửa tháng trời, không biết sắp tới phải tốn bao nhiêu tâm tư mới dỗ dành cậu ấy nguôi giận được đây.

Nói thật, cái trò bắt cá hai tay, làm vừa lòng đôi bên này đúng là mệt mỏi thật đấy, chẳng hiểu sao Thẩm Trường Mộ lại có thể tận hưởng nó một cách vui vẻ suốt thời gian qua được.

Chân mày Thẩm Trường Mộ lập tức dựng đứng lên, ánh mắt trong nháy mắt trở nên sắc lẹm, dữ dội.

"Cô có người khác ở bên ngoài rồi à?" Cuối cùng anh ta cũng bắt đầu nhìn nhận nghiêm túc lời nói của tôi.

Ánh mắt anh ta đảo quanh trên gương mặt tôi, mang theo sự dò xét, đoán già đoán non và cả—

Sự ngỡ ngàng, không thể tin nổi!

Cũng phải thôi, suốt mười năm qua, tôi chỉ biết vùi đầu vào công việc, quán xuyến gia đình, cuộc sống chỉ xoay quanh hai điểm đi và về, toàn tâm toàn ý hỗ trợ anh ta khởi nghiệp.

Trong mắt họ hàng và bạn bè, ai mà chẳng khen tôi một câu là người vợ hiền dâu thảo, hậu phương vững chắc.

Có bắt Thẩm Trường Mộ tin rằng ngày mai là ngày tận thế, anh ta cũng không bao giờ tin được chuyện tôi sẽ phản bội ngoại tình.

Tôi hít một hơi thật sâu, tự biết một lúc một lát khó mà thuyết phục được anh ta, bèn tung ra chiêu bài cuối cùng: "Hay là cứ ký trước đi, rồi sáng mai hẹn nhau ở Cục Dân chính? Phải thử một lần thì mới biết là thật hay đùa chứ."

Tôi thực sự không muốn dây dưa kéo dài thêm nữa.

Thẩm Trường Mộ nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn với ánh mắt sâu hoắm, một lúc lâu sau mới nghiến c.h.ặ.t răng, rặn ra được một chữ: "Ai?"

Tôi nở một nụ cười cay đắng, anh ta đúng là đã ngó lơ tôi đến mức cực hạn rồi.

Thực ra, Thẩm Trường Mộ từng gặp Tả Càn rồi, thậm chí là không chỉ một lần.

Lúc đầu, tôi còn từng huyễn hoặc mơ mộng về việc anh ta phát hiện ra tôi có người khác rồi lao vào chất vấn, lúc đó tôi sẽ trả đũa và phản công ra sao.

Nhưng giờ thì tôi đã qua cái giai đoạn rảnh rỗi sinh nông nổi đó rồi.

Có một điều Thẩm Trường Mộ không hề biết, đó là vào đúng ngày anh ta gặp t.a.i n.ạ.n xe, Tả Càn đã chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến và quỳ gối cầu hôn tôi trước mặt bao nhiêu người.