Bán Niên Khế

Chương 10



Hỏi tên nạp lễ, tam môi lục sính, chọn ngày lành, thứ gì cũng không qua loa.

 

Phượng quan đặt trên án, hôn phục tốn bạc lớn may ra cũng bị ném dưới đất.

 

Dạ minh châu tỏa ra ánh sáng nhuận ngời trong đêm tối.

 

Không quá sáng, cũng không quá tối, vừa đủ để soi rõ lông mày, ánh mắt của nhau, và những giọt mồ hôi mịn thấm ra trên l.ồ.ng n.g.ự.c y.

 

Ta bị dày vò đến không chịu nổi, nhịn không được cầu xin:

 

“Phu quân, chàng… chàng chậm một chút……”

 

Ánh mắt Tạ Huyên sâu thẳm, cúi đầu chặn môi ta, động tác dưới thân lại càng thêm dữ dội.

 

Ta tức tối dùng móng tay bấm mạnh vào lưng y, nhưng thân thể đã sớm mềm nhũn như một vũng nước xuân, căn bản không dùng được chút sức nào.

 

Vừa đau lại vừa sướng.

 

Thật đúng là muốn lấy mạng người ta.

 

14

 

Sau khi thành thân, ta thường xuyên ngủ đến khi mặt trời lên cao, rất ít khi ra ngoài.

 

Rất nhiều thê thiếp của các nhà quyền quý ở Giang Châu muốn đến bái kiến ta, vị quận thủ phu nhân này, đều bị ta tìm cớ khéo léo từ chối.

 

Tổng thể không thể không nói là thân thể Tạ Huyên quá tốt, ta có hơi chịu không nổi được.

 

Chỉ mới ba tháng ngắn ngủi, vậy mà đã mang thai.

 

Ta tràn đầy vui sướng, mong đợi sự ra đời của sinh mệnh bé nhỏ này.

 

Hôm ấy, ta đang khâu áo cho đứa trẻ chưa chào đời, thì nghe nha hoàn vào bẩm báo, Bạch Cảnh Niên lại tới.

 

Ta thở dài một hơi: “Cho hắn vào đi.”

 

Tạ Huyên và ta tuy thành thân rất long trọng, những nhân vật có m.á.u mặt ở Giang Châu đều đã đến dự tiệc.

 

Nhưng Bạch Cảnh Niên lại không hề biết, nữ t.ử dưới tấm khăn hỷ hôm ấy chính là ta.

 

Sau đó hắn nhiều lần cầu kiến Tạ Huyên, đều bị Tạ Huyên từ chối ngoài cửa.

 

Ta ăn mặc chỉnh tề, thướt tha đi ra tiền sảnh.

 

Bạch Cảnh Niên từ xa trông thấy bóng dáng ta, liền chạy tới, kích động nói:

 

“Tiểu Cẩm! Cuối cùng ta cũng gặp được nàng rồi!”

 

Hắn nhìn cách ăn mặc toàn thân của ta, không khỏi nhíu mày:

 

“Sao nàng lại mặc thế này?”

 

“Chẳng phải đây là vải ta tặng cho quận thủ đại nhân sao? Sao lại mặc trên người nàng?”

 

Ta nhìn chiếc váy gấm thêu phù dung trên người, mỉm cười nói:

 

“Hôm đó ở trà lâu nghe hát, chính miệng Bạch công t.ử nói sẽ bao trọn y phục sau này của ta, quên rồi sao?”

 

“Hiệu vải Bạch gia nổi danh khắp Giang Châu, lúc còn ở Bạch gia, ta thường xuyên ngưỡng mộ những bộ y phục đẹp trên người các nữ quyến khác, còn bản thân thì chỉ có vải thô áo vải.”

 

“Không ngờ sau khi đến Tạ phủ, lại được mặc vải tốt nhà các người.”

 

Sắc mặt Bạch Cảnh Niên trắng bệch, lúc này mới hậu tri hậu giác:

 

“Vậy… vậy nữ t.ử hôm đó là nàng?”

 

Hắn tiến lên nắm lấy cánh tay ta, đỏ mắt chất vấn:

 

“Các ngươi… hai người các ngươi là quan hệ gì? Khi đó đã cấu kết với nhau rồi sao?”

 

“Càn rỡ!”

 

Nha hoàn thân cận của ta là Tiểu Thúy lập tức đẩy hắn ra, chắn trước mặt ta quát lớn:

 

“Đây là phu nhân nhà ta, với quận thủ đại nhân đương nhiên là quan hệ phu thê!”

 

“Phu nhân đang mang thai, ngươi đứng xa một chút! Bụng có mệnh hệ gì, mười cái mạng của ngươi cũng không đền nổi!”

 

Trong đầu Bạch Cảnh Niên vang lên một tiếng ù, thân thể như bị ai đó đ.ấ.m mạnh một quyền, lảo đảo muốn ngã.

 

Tạ Huyên nghe thấy động tĩnh bên này, rất nhanh đã tới.

 

“Hạng người không liên quan gì đến cửa, lại dám để phu nhân của ta đích thân ra tiếp.”

 

Ta mỉm cười bước tới:

 

“Phu quân chẳng phải đi kiểm tra kho lương sao? Sao về nhanh vậy?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tạ Huyên nắm lấy hai tay ta:

 

“Xong việc rồi, nghĩ hôm nay nắng đẹp, muốn ra ngoài dạo với nàng. Tối qua chẳng phải nàng nói muốn ăn vịt bát bảo ở Tụ Hưng lâu sao?”

 

Vừa nói y vừa kéo ta định ra ngoài.

 

Ta nhàn nhạt liếc y một cái, không vạch trần.

 

Y rõ ràng là cố ý.

 

Bạch Cảnh Niên một người to đùng đứng đó, Tạ Huyên bình thường ăn giấm vô cớ không ít, vậy mà lúc này lại giả bộ như không nhìn thấy.

 

“Tạ đại nhân!” 

 

Bạch Cảnh Niên khàn giọng gọi.

 

Tạ Huyên dừng bước.

 

Bạch Cảnh Niên tiến lên, nhìn y, nhìn ta, rồi lại nhìn y.

 

Ngàn vạn lời nói lăn qua cổ họng hắn mấy lượt, thiêu đốt đến mức dạ dày nóng rực, mà toàn thân lại như bị dội một thùng nước đá.

 

“Đại nhân, nàng… nàng ấy……”

 

Tạ Huyên cong môi cười, đôi mắt phượng mang theo ý cười không mấy thiện chí:

 

“Hai năm trước chính ngươi đã nói, ta và Tiểu Cẩm rất xứng đôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ngươi còn đuổi ta ra khỏi Bạch gia.”

 

“Có điều, tuy trí nhớ ngươi không tốt, nhưng ánh mắt lại rất có tầm nhìn xa.”

 

“Ta và Tiểu Cẩm quả thực rất xứng, trời sinh một cặp.”

 

Tạ Huyên ung dung vỗ vỗ vai hắn:

 

“Bản quan cảm ơn ngươi nhé.”

 

15

 

Bạch Cảnh Niên sững sờ đứng tại chỗ.

 

Sau một hồi khó nhọc lục lọi ký ức, trong đầu hắn cuối cùng cũng hiện lên dáng vẻ của Tạ Huyên năm đó.

 

“Thương hắn à? Hay là nàng gả cho hắn luôn đi.”

 

“Ta thấy hai người các ngươi rất xứng.”

 

Thực ra hắn rất ít khi nói những lời cay nghiệt như vậy, càng không cố ý làm khó hạ nhân. 

 

Chỉ là khi thấy Tiểu Cẩm dành sự quan tâm cho nam nhân khác, hắn liền không khống chế được cảm xúc của mình.

 

Hắn càng không vừa mắt việc tên mã nô tướng mạo không tệ kia, lại dám dùng ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tiểu Cẩm của hắn.

 

Khi đó hắn còn chưa hiểu, những cảm xúc không rõ ràng ấy là vì ghen tuông và d.ụ.c vọng chiếm hữu.

 

Cho nên mới tức giận đuổi mã nô kia đi.

 

Trong tay áo hắn giấu một xấp ngân phiếu, vốn định đến Tạ phủ chuộc người.

 

Hắn nghĩ, dù Tạ phủ cố tình gây khó dễ, ra giá trên trời, chỉ cần hắn đưa đủ tiền, sớm muộn gì cũng có thể mang người về.

 

Khi Tiểu Cẩm ở bên cạnh, hắn chẳng hề có cảm giác gì. 

 

Nhưng một khi bên người thiếu đi người này, giống như món ăn thiếu muối, trở nên nhạt nhẽo vô vị, lạnh lẽo cô quạnh.

 

Vung tiền như rác, chẳng phải lúc nào cũng có thể làm rung động lòng mỹ nhân sao?

 

Thế nhưng, không còn ai cần tiền của hắn nữa.

 

Tô Tiểu Cẩm mặc y phục lộng lẫy, vui vẻ gọi nam nhân khác là “phu quân”, trong bụng còn mang đứa con của người đó.

 

Hắn chẳng còn gì cả.

 

Nữ nhân mà hắn tỉ mỉ “khảo sát” suốt ba năm, “dạy dỗ” thành người phù hợp với ý mình nhất, đến cuối cùng, lại không thuộc về hắn.

 

Cho đến khi hạ nhân đích thân tới đuổi người, Bạch Cảnh Niên mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

 

Hắn lảo đảo bước đi, hồn xiêu phách lạc.

 

Khi bước ra khỏi ngưỡng cửa Tạ gia, không cẩn thận ngã sấp mặt, trẹo chân.

 

Lại thêm vết thương ở m.ô.n.g vẫn chưa lành hẳn, hắn không đứng dậy được, liền rút từ xấp ngân phiếu trong tay áo ra tờ có mệnh giá nhỏ nhất, ném cho tên lính gác ở cửa:

 

“Này, lại đỡ ta dậy, rồi tìm cho ta một chiếc xe, đưa ta đến y quán.”

 

Tên lính gác nhận tiền, ra ngoài phố chỉ tìm cho hắn một chiếc xe bò chở lương thực.

 

Bạch Cảnh Niên bị đặt lên đống thóc chất cao, m.ô.n.g chổng lên trời, dọc đường đau đến mức liên tục hít hà.

 

Hắn đường đường là gia chủ Bạch gia, vốn rất coi trọng thể diện.

 

Hắn cố gắng vùi mặt vào bao tải, không để người khác nhận ra.

 

Xe bò chậm rãi đi trên con phố náo nhiệt.

 

Bạch Cảnh Niên nghe thấy một giọng nói quen thuộc, liếc mắt nhìn sang theo bản năng.

 

Trước quầy trang sức, Tô Tiểu Cẩm cầm một cây trâm ngọc trai, cười tươi như hoa hỏi nam nhân bên cạnh:

 

“Phu quân, cây này đẹp hay cây lúc nãy đẹp hơn?”

 

Tạ Huyên nghiêm túc giúp nàng cân nhắc, rồi ánh mắt chợt sáng lên, chú ý tới chiếc xe bò kẽo kẹt đang chạy tới:

 

“Ồ! Đây chẳng phải là Bạch đại công t.ử sao?”

 

Quận thủ đại nhân vừa lên tiếng, liền thu hút ánh nhìn của dân chúng xung quanh.

 

Bạch Cảnh Niên xấu hổ đến mức chỉ hận không có cái khe đất nào để chui xuống.

 

Mà Tạ Huyên hết lần này đến lần khác lại là kẻ không chê xem náo nhiệt, cố ý cao giọng:

 

“Sao thế này? Hả? Bạch công t.ử, có sao không vậy? Bản quan xưa nay yêu dân như con, hay là để ta đích thân đưa ngươi đến y quán nhé? Ái da——”

 

Tạ Huyên đột nhiên kêu “oái” một tiếng, liền ngoan ngoãn hẳn.

 

Eo y bị phu nhân vặn mạnh một cái.

 

Y lập tức trở nên ngoan ngoãn, nghiêm chỉnh nói:

 

“Phu nhân, ta thấy nàng đeo cả hai cây trâm đều đẹp, chúng ta mua hết.”

 

Tô Tiểu Cẩm che miệng cười khẽ.

 

Tạ Huyên lại nhìn nàng đến ngẩn người.

 

Ánh nắng chiếu lên người nàng, ấm áp mà rực rỡ.

 

Giống như nhiều năm về trước, nàng lặng lẽ đẩy cửa ra, ánh nắng từ khe cửa chiếu vào căn phòng nhỏ âm u ẩm lạnh. 

 

Nàng đỡ lấy y, bẩn thỉu lôi thôi, múc một muỗng nước đưa tới bên môi y, nói:

 

“Này, mau tỉnh lại đi.”

 

Chớp mắt một cái, người trong mộng đã trở thành người trong tim.

 

(Hết)