“Những chuyện khác ta sẽ đi giải quyết, nàng chỉ là một nha hoàn nho nhỏ, Tạ Huyên không thể không thả nàng.”
Ta nghĩ thầm.
Thôi vậy, không đợi nữa.
Ta cầm cây ô Tiểu Lan chuẩn bị cho ta, lao thẳng vào mưa gió.
“Tô Tiểu Cẩm, nàng quay lại cho ta…”
Tiếng trong phòng bị âm thanh mưa rơi lộp bộp trên mặt ô che khuất.
Khoảng cách giữa Bạch gia và phủ Tạ không gần, nhưng cũng không xa.
Giống như đêm hơn một tháng trước, chỉ cần chạy ba dặm đường là tới.
Khi đó là bỏ trốn, tiền đồ mịt mờ, ta không biết đến phủ Tạ sẽ phải đối mặt với điều gì.
Nhưng bây giờ, trong túi ta có bạc, trong lòng nghĩ đến Tạ Huyên.
Dù mưa gió lớn đến đâu cũng phải quay về.
Bất kể ta pha trà thành dạng gì, y đều nói ngon.
Ban đêm y chưa từng rung chuông, càng không bắt ta nửa đêm nửa hôm ra sân bắt dế, mỗi ngày đều có thể ngủ ngon.
Y còn mang cho ta kẹo hồ lô, bánh dầu giòn, bánh đào hoa, bánh vân phiến……
Bất kể trong lòng y, ta rốt cuộc là gì, vào lúc này, ta chỉ muốn trở về bên cạnh y.
Gần Bạch gia có một chỗ trú mưa.
Ở đó rõ ràng đỗ một cỗ xe ngựa, trên l.ồ.ng đèn viết chữ “Tạ”.
Trong lòng ta lập tức dâng lên một luồng ấm áp.
Y còn phái xe ngựa tới đón ta.
Ta vén rèm bước vào, bất ngờ nhìn thấy Tạ Huyên ngồi bên trong:
“Đại nhân, sao ngài lại ở đây?”
Tạ Huyên nhàn nhạt liếc ta một cái, không nói gì.
Toàn thân y bao phủ bởi hơi lạnh, còn lạnh hơn cả mưa sương bên ngoài mấy phần.
Ta chưa từng thấy Tạ Huyên có dáng vẻ như thế này.
Trong lòng nghĩ có phải mình ở Bạch gia quá lâu, làm chậm trễ việc hầu hạ hay không.
Lão quản gia ngồi phía trước đ.á.n.h xe, nói:
“Đại nhân sợ cô nương bị ướt mưa, đã đến từ sớm, đợi hơn một canh giờ rồi.”
Tạ Huyên lạnh lùng nói: “Im miệng.”
Quản gia vẫn tiếp tục:
“Tô cô nương lo cho thương thế của Bạch công t.ử, chạy nhanh thật đấy, lão còn chưa kịp thắng xe, cô nương đã chạy mất tăm rồi.”
“Cô nương lo cho Bạch công t.ử, công t.ử nhà chúng ta cũng lo cho cô nương mà, bữa tối một miếng cũng chưa ăn……”
Cuối cùng Tạ Huyên cũng bực:
“Ngươi rốt cuộc có xong chưa! Đánh xe của ngươi đi!”
Ta cuối cùng cũng hiểu vì sao Tạ Huyên không bình thường, liền chủ động giải thích:
“Ta không lo cho thương thế của Bạch Cảnh Niên, hắn nợ ta năm lạng ba tiền bạc, ta theo tới đòi tiền.”
Tạ Huyên chậm rãi quay đầu lại, nửa tin nửa ngờ:
“Thật sao?”
Ta mở túi tiền ra cho y xem:
“Thật, cả vốn lẫn lãi ta đều đòi về rồi, chuyện này còn phải cảm ơn sau lưng có đại nhân chống lưng.”
Âm u trên mặt Tạ Huyên lập tức tan đi.
Y vẫn mím c.h.ặ.t môi, dù có cố che giấu thế nào, vẫn không cẩn thận để lộ ra một tia ý cười.
13
Đêm mưa gió lạnh, Tạ Huyên khoác áo choàng lên người ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước khi xuống xe, ta cởi áo choàng ra, cẩn thận gấp lại, ôm trong lòng.
Tạ Huyên nhíu mày:
“Vì sao không mặc? Sợ bị người khác nhìn thấy sao?”
Ta vội lắc đầu, nói đường ướt trơn, áo choàng quá dài, mặc vào rất dễ làm bẩn gấu áo.
“Y phục quan trọng hay con người quan trọng?”
Tạ Huyên vừa nói vừa quấn áo choàng quanh người ta, chân ta bỗng nhẹ bẫng, vậy mà đã bị y bế ngang lên.
“Như vậy thì sẽ không bị bẩn nữa.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c y, lại không kìm được nhớ đến đêm hôm ấy, cảnh y trần trụi nửa thân trên rắn chắc luyện kiếm, mặt nóng bừng lên.
Chỉ cần có y ở bên, trong lòng ta liền tràn đầy cảm giác an toàn.
Tạ Huyên bế ta vào nội thất, nhẹ nhàng đặt lên chiếc giường lớn của hắn:
“Tối nay nàng ngủ ở đây, ta ra gian ngoài.”
“Đại nhân, như vậy không hợp quy củ……”
Y không cho ta phản kháng, ấn ta trở lại giường, nghiêm giọng nói:
“Không ai có thể trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu phải chịu khổ.”
“Giường nhỏ vừa hẹp vừa cứng, trở mình còn khó, sao nàng có thể ngủ cho thoải mái?”
Ta sững người, gần như quên cả hô hấp.
Lúc này Tạ Huyên mới ý thức được mình vừa nói gì.
Y căng thẳng, nhưng cũng thẳng thắn, khi nắm tay ta, lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi:
“Tô cô nương, chúng ta thành thân đi.”
“Nàng vừa chạy ra ngoài, ta đã bắt đầu hối hận.”
“Hối hận vì không nói sớm cho nàng biết tâm ý của ta, càng sợ nàng quay đầu lại với Bạch Cảnh Niên.”
“Ta không thể kéo dài thêm nữa, ta không thể ngu xuẩn như hắn, kéo hết nửa năm này đến nửa năm khác, để rồi bỏ lỡ một cách oan uổng.”
“Nàng gả cho ta làm chính thê, ta sẽ không nạp thiếp, ở bên ngoài cũng không chạm vào nữ nhân khác, chìa khóa kho trong nhà cũng giao cho nàng……”
Quá đột ngột.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có dấu hiệu.
Từ tiếng “Tô cô nương” ấy, có lẽ đã sớm nói cho ta biết đáp án.
Y chưa từng coi ta là một nha hoàn, mà là một nữ t.ử y trân trọng.
Tim ta đập thình thịch, nhưng lại vô cùng kiên định.
Chỉ là theo lẽ thường, lúc này một cô nương nên tỏ ra e thẹn vài phần:
“Ta, ta suy nghĩ thêm đã……”
Ta nghiêng người, thuận thế vùi mặt vào gối.
Nhưng không quản nổi biểu cảm của mình, sơ ý bật cười.
Xấu hổ c.h.ế.t mất.
Ta che mặt lăn qua lăn lại trên giường.
Tạ Huyên kéo mạnh ta vào lòng, cười xấu xa:
“Vậy để ta hôn trước một cái, rồi nàng hãy suy nghĩ.”
Ta cũng làm bộ xấu, ghé sát tai y nói:
“Thành thân rồi mới cho chàng hôn, bây giờ chỉ có ta hôn chàng thôi.”
……
Nụ hôn của Tạ Huyên như đ.á.n.h chiếm thành trì, mãnh liệt đến mức ta không chống đỡ nổi.
Rèm giường đỏ thẫm phản chiếu hai bóng người quấn quýt không rời.
Mọi thứ giống như một giấc mộng.
Chưa đầy một tháng, Tạ Huyên đã gấp rút sắp xếp xong hôn sự.