Bán Niên Khế

Chương 2



Năm đó hắn từng nói, hôn thư một ngày chưa tìm được, hôn sự của chúng ta coi như không có giá trị.

 

Suốt ba năm nay, tờ hôn thư ấy gần như đã trở thành tâm bệnh của ta.

 

Nửa đêm tỉnh giấc còn muốn tự tát mình một cái, thứ quan trọng như vậy, sao lại có thể làm mất được chứ?

 

“Chuyện hôn thư, để sau hãy nói.”

 

Mưa bên ngoài dần nhỏ lại.

 

Bạch Cảnh Niên vỗ vỗ vai ta, chống ô giấy dầu rồi rời đi.

 

Ta vốn định chạy ra ngoài nói chuyện hủy hôn với hắn, nhưng trong tay vẫn cầm bánh dầu giòn, sợ bị mưa làm ướt.

 

Đợi ta cất đồ xong, bóng dáng Bạch Cảnh Niên đã biến mất không thấy đâu.

 

Ta lòng dạ rối bời.

 

Khó khăn lắm mới quyết định buông tay, sao hắn lại chịu cưới ta nữa rồi?

 

Ban ngày, ta đã tìm xong việc ở Tạ phủ.

 

Chủ nhân Tạ phủ không phải người khác, chính là Giang Châu quận thủ sắp nhậm chức.

 

Nghe nói y lập đại công trong chiến sự, nay chiến sự đã yên, thánh thượng ban cho y chức quận thủ cùng một tòa phủ đệ mới.

 

Y còn chưa đến nhận chức, bên này đã bắt đầu thu xếp phủ đệ, chiêu mộ nha hoàn và sai dịch thô sử.

 

Ta dựa vào một thân bản lĩnh hầu hạ người do chính tay Bạch Cảnh Niên dạy dỗ, nổi bật hẳn lên.

 

Ba ngày sau là có thể ký khế ước, đến Tạ phủ làm việc.

 

Một bên là nha hoàn Tạ gia với tiền công ổn định, thân phận chính thức.

 

Một bên là vị trí chủ mẫu Bạch gia mà ta đã chịu đựng ba năm ròng rã mới chờ được.

 

Dường như cân nhắc thế nào, làm chủ mẫu một nhà vẫn tốt hơn.

 

Nhưng nó lại khiến ta cảm thấy hư ảo mờ mịt đến vậy.

 

Phụ thân ta từng có ân cứu mạng với phụ thân Bạch Cảnh Niên, mới có được tờ hôn thư ấy.

 

Bằng không, với gia thế như ta, làm sao với tới được Bạch Cảnh Niên?

 

Mưa ngoài trời đã tạnh.

 

Ta xách một chiếc l.ồ.ng đèn, định đi tìm Bạch Cảnh Niên để nói chuyện cho rõ ràng.

 

3

 

Sắp đến thư phòng thì chiếc l.ồ.ng đèn bị một cơn gió đêm thổi tắt.

 

Trên giấy cửa sổ hắt ra bóng của Bạch Cảnh Niên và quản gia, tiếng trò chuyện vang lên rõ ràng:

 

“Vị quận thủ mới nhậm chức sắp đến rồi, chúng ta không thể không có chút tỏ thái độ, ngươi đến kho tìm viên dạ minh châu kia ra.”

 

“Dạ minh châu ư?” 

 

Quản gia giật mình: 

 

“Chẳng phải đó là thứ lão phu nhân truyền lại, để khảm lên phượng quan cho phu nhân tương lai sao?”

 

“Cho dù thiếu gia không cưới Tô Tiểu Cẩm, sau này rốt cuộc vẫn phải cưới thê t.ử mà.”

 

Bạch Cảnh Niên thở dài một tiếng, dường như xoa xoa mi tâm:

 

“Vừa rồi ta nhất thời xúc động, đáp ứng nàng rồi.”

 

“Dạ minh châu đội lên đầu nàng ta, chẳng khác nào đội một quả trứng ngỗng to đùng, đẹp đẽ gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quản gia ngạc nhiên:

 

“Nếu thiếu gia thật sự không muốn cưới Tô Tiểu Cẩm thì làm được gì chứ? Hai bản hôn thư đều đang để trong tay ngài kia mà!”

 

Hai bản hôn thư.

 

Trong đầu ta như có sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Hôn thư mỗi người giữ một bản, bản ta vô tình làm mất suốt ba năm tìm khắp không thấy, sao lại ở trong tay hắn?

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lần đầu tiên ta không vượt qua kỳ khảo sát, chính là vì làm mất hôn thư.

 

Về sau hôn kỳ hết lần này đến lần khác bị dời lại, ta vô số lần hối hận, nếu khi đó cẩn thận hơn một chút, không làm mất thứ ấy, liệu có phải đã sớm thành gia lập thất với Bạch Cảnh Niên rồi không?

 

Vì tìm tờ hôn thư đó, ta lật tung từng ngóc ngách trong phòng hết lần này đến lần khác, vừa khóc vừa xin lỗi, nhận sai với Bạch Cảnh Niên.

 

Nhưng chưa từng nghĩ tới, thứ ấy lại luôn ở trong tay hắn.

 

Ba năm kiên trì bỗng chốc như một trò cười.

 

Trong phòng lặng đi rất lâu.

 

Bỗng nhiên ánh lửa bừng lên, hai bản hôn thư tiến sát ngọn nến, chỉ trong khoảnh khắc đã hóa thành tro bụi.

 

Giọng nói lạnh nhạt của Bạch Cảnh Niên truyền rõ ràng vào tai ta:

 

“Nàng ta cũng coi như ngoan ngoãn nghe lời.”

 

“Ta chỉ đáp ứng cho nàng ta vào cửa, chứ không nói sẽ để nàng ta làm chính thất.”

 

“Thêm vài di nương cũng chưa hẳn là không được.”

 

Đêm sau mưa lạnh đến lạ thường.

 

Ta ôm lấy mình, bước thấp bước cao đi về căn phòng nhỏ đã bị lật tung không biết bao nhiêu lần kia.

 

Con đường dài lê thê, giống hệt năm mười sáu tuổi ấy, phụ mẫu lần lượt qua đời, ta đi rách ba đôi giày rơm mới tới được Giang Châu.

 

Quy củ Bạch gia lớn, ta đứng chờ ngoài cổng hết đợi lại chờ.

 

Chỉ riêng tờ hôn thư mang theo cũng bị kiểm tra suốt ba canh giờ, rồi mới cho ta vào cửa.

 

Lại đợi thêm nửa ngày ở tiền sảnh, mới được gặp Bạch Cảnh Niên.

 

Bạch Cảnh Niên phong nhã như ngọc, đẹp hơn bất cứ nam nhân nào ta từng gặp.

 

Ta vốn chỉ muốn xin một miếng cơm sống qua ngày, vậy mà cũng bị ma xui quỷ khiến, nảy sinh một chút xa vọng.

 

Xa vọng quá nhiều, sẽ phải nhận báo ứng.

 

Ta vừa phẫn nộ vừa đau lòng, trùm kín chăn khóc suốt một đêm.

 

Hận Bạch Cảnh Niên đê tiện vô sỉ, giận bản thân ngu ngốc như kẻ ngốc bị người ta đùa giỡn.

 

Ba năm bị giày vò ấy đã không thể vãn hồi, ta muốn kịp thời rút thân, cũng không thể để ba năm bỏ ra đều đổ sông đổ biển.

 

Trời vừa tờ mờ sáng, ta sải bước lao thẳng tới chính phòng.

 

Bạch Cảnh Niên vừa dùng xong bữa sáng, nhìn cũng chẳng nhìn ta, quở trách:

 

“Vừa đáp ứng hôn sự cho nàng, đã không để quy củ vào mắt rồi sao?”

 

Ba năm nay, hắn yêu cầu ta mỗi ngày đúng giờ Thìn phải chờ sẵn ở gian ngoài, còn bản thân lại lười biếng nằm đến giờ Thìn khắc ba.

 

Có lúc hắn không cần dậy sớm, ngủ đến khi mặt trời lên cao, ta cũng phải đứng chờ mãi.

 

Nếu gặp phải ca trực đêm, lại càng khổ sở hơn.