Bán Niên Khế

Chương 3



Nhưng bây giờ, ta đã không còn bận tâm đến tâm trạng của hắn nữa.

 

Ta chống nạnh, tức giận trừng mắt nhìn hắn.

 

Hắn giật mình, chép miệng mấy tiếng:

 

“Ôi chao, hai cái bọng mắt sưng to này là sao thế? Tối qua vui quá mà khóc à?”

 

Ta không khách khí chìa tay ra trước mặt hắn:

 

“Bạch Cảnh Niên, ta không thành thân với ngài nữa.”

 

“Ta hầu hạ ngài ba năm, làm nha hoàn cho ngài ba năm, ngài phải tính sổ bạc cho ta!”

 

4

 

Bạch Cảnh Niên đặt tay lên trán ta thử nhiệt độ, cười nói:

 

“Không sốt mà, sáng sớm nói năng linh tinh gì thế?”

 

Ta hít sâu một hơi, nghiêm mặt nói:

 

“Ngài không muốn cưới ta, ta đều biết cả rồi, chúng ta hủy hôn.”

 

“Chuyện bạc tiền, ngài chẳng lẽ muốn quỵt sao?”

 

Bạch Cảnh Niên khịt mũi cười một tiếng, vậy mà lại nổi hứng, vén áo ngồi xuống ghế gỗ lê hoa, từ trên cao nhìn xuống ta:

 

“Ba năm nay ta lo cho nàng ăn mặc, dạy nàng quy củ, bồi dưỡng nàng thành một nữ chủ nhân hợp cách của Bạch gia, giờ nàng lại quay sang đòi bạc của ta, rốt cuộc là đang làm trò gì?”

 

“Tô Tiểu Cẩm, nàng coi mình là thổ phỉ à?”

 

Ta đã sớm đoán được hắn sẽ nói vậy.

 

May mà tối qua ta đã sắp xếp lại mạch lạc rồi:

 

“Bạch Cảnh Niên, ngài lấy danh nghĩa để ta làm nữ chủ nhân tương lai, nhưng lại bắt ta làm những việc của nha hoàn, rót trà bưng nước, xoa vai đ.ấ.m lưng.”

 

“Ta ở căn phòng nhỏ y như nha hoàn bình thường, ăn cùng loại cơm với họ, mặc cùng loại áo vải thô.”

 

“Xin hỏi ta chỗ nào giống nữ chủ nhân?”

 

“Rõ ràng ngài coi ta như một nha hoàn không công!”

 

“Ngài dạy ta quy củ, chẳng qua là để ta hầu hạ ngài tốt hơn thôi!”

 

Những lời nghẹn trong lòng đã lâu vừa tuôn ra, thật sự sảng khoái vô cùng.

 

Bạch Cảnh Niên kinh ngạc nhìn ta, bỗng phì cười, vẫy tay với ta:

 

“Sáng sớm thế này là sao đây? Như mèo con xù lông ấy.”

 

“Ta chẳng phải sắp cưới nàng rồi sao?”

 

Ta không chút nương tay vạch trần:

 

“Cưới thê hay nạp thiếp, trong lòng ngài tự rõ.”

 

“Hơn nữa cho dù là cưới thê, ta cũng không gả cho ngài.”

 

Ánh mắt Bạch Cảnh Niên khựng lại.

 

Hắn không biết ta nghe được tin tức từ đâu, nhưng cũng chẳng hề chột dạ, vẻ mặt vẫn thản nhiên:

 

“Nếu nàng biểu hiện tốt, sau này ta sẽ nâng nàng lên làm chính thất.”

 

Lại là bộ lời này.

 

Ta tức đến muốn nổ tung:

 

“Thật sao? Vậy còn phải khảo sát ta bao lâu nữa? Sáu lần nửa năm hay còn lâu hơn?”

 

“Vào cung tuyển tú cũng không kéo dài đến thế!”

 

Hắn trầm mặc.

 

Ta lại đưa tay ra trước thêm chút nữa, gần như chọc vào n.g.ự.c hắn:

 

“Theo tiêu chuẩn tiền công hằng tháng của nha hoàn, trừ tiền năm lần bánh dầu giòn và một cây trâm bạc ngài tặng ta, cộng thêm tiền tháng gấp đôi cuối năm, tổng cộng là năm lạng ba tiền.”

 

“Trả tiền!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ánh mắt Bạch Cảnh Niên khẽ lướt qua lòng bàn tay ta.

 

Dường như hắn vẫn chưa thể chấp nhận việc ta, người trước nay ngoan ngoãn thuận theo, lại vì chút bạc ít ỏi mà trong mắt hắn chẳng đáng là bao, bỗng dưng làm ầm ĩ lên.

 

Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn nhất định sẽ càng thêm chán ghét ta, quát mắng vài câu, rồi ném bạc cho ta cút đi.

 

Ai ngờ, hắn lại phì cười một tiếng, nheo mắt nhìn ta, nói:

 

“Không cho.”

 

Một dáng vẻ có chỗ dựa, ung dung tự đắc như thể ta hoàn toàn bó tay với hắn.

 

Ta kinh ngạc trước sự mặt dày của hắn, tròng mắt sắp rớt ra ngoài.

 

Hắn vươn tay, xoa xoa đầu ta:

 

“Bộ dạng này của nàng, lại khá là đáng yêu.”

 

Ta lùi lại một bước, mặt không vui né tránh sự chạm vào của hắn.

 

Bạch Cảnh Niên cong môi cười, dịu giọng nói:

 

“Sau khi làm di nương, tiền tháng sẽ nhiều hơn rất nhiều, ăn mặc dùng dằng cũng sẽ không thiếu phần nàng.”

 

“Ngoại trừ chính phòng của chủ mẫu, các gian phòng khác nàng muốn chọn phòng nào cũng được.”

 

“Thế này nàng đã hài lòng chưa?”

 

Ánh mắt ấy mang theo sự dịu dàng và dỗ dành, dường như vô hạn bao dung cho sự vô lý gây chuyện của ta.

 

Nhưng thứ ta muốn, vốn dĩ không phải những điều này.

 

Không biết là hắn thật sự không nghe hiểu hay cố tình giả vờ không hiểu, tóm lại là hoàn toàn không đi theo mạch suy nghĩ của ta.

 

Dù sao thì, bạc cũng không đòi được.

 

Hắn vẫn ung dung sắp xếp cho người chuẩn bị nghi thức nạp thiếp.

 

Hoàn toàn không coi việc ta đề nghị hủy hôn ra gì.

 

Ngày thứ hai, ngày thứ ba.

 

Ta lại vô cùng nghiêm túc nhắc lại chuyện hủy hôn và bạc tiền thêm hai lần nữa.

 

Hắn từ trong đống sổ sách chậm rãi ngẩng đầu lên, mỉm cười:

 

“Được, ta biết rồi, lễ phục đã thử chưa? Có vừa người không?”

 

“Không ngờ nàng cũng là người có tính khí, đợi làm di nương rồi, không thể tùy hứng hồ nháo như thế nữa đâu.”

 

“……”

 

Ta thật sự hết cách rồi.

 

Chiều tối, bị người ta ấn vào thùng gỗ tắm từ trong ra ngoài ba lượt, mặc lên bộ váy áo màu hồng sẫm, b.úi tóc lệch cài hai đóa hoa mẫu đơn, xấu kinh khủng.

 

Ta khẽ ho một tiếng, cho nha hoàn lui ra.

 

Tuy năm lạng ba tiền kia vẫn chưa tới tay, nhưng nếu còn dây dưa thế này nữa, ta sẽ phải tự chôn vùi chính mình mất.

 

Đèn lửa leo lét, vạn vật yên tĩnh.

 

Ta thay lại y phục của mình, chộp lấy gói đồ nhỏ, quen đường quen nẻo chui ra ngoài từ cái lỗ ch.ó ở hậu viện.

 

Đêm ở Giang Châu yên tĩnh đến đáng sợ.

 

May mà Tạ phủ không xa, chỉ cách Bạch gia ba dặm đường.

 

Ta đến trước cánh cổng lớn sơn đỏ, đập cửa ầm ầm.

 

“Nửa đêm thế này, ai đấy?”

 

Bên trong truyền ra giọng quản gia ngáp dài.

 

Ta thở hổn hển hét lớn:

 

“Quản gia, là ta đây!”