Bán Niên Khế

Chương 5



“Nếu không rời khỏi Bạch gia năm đó, cũng sẽ không có cơ hội như hôm nay.”

 

Tạ Huyên mỉm cười, giọng nói dịu đi rất nhiều:

 

“Tô cô nương, mấy năm nay nàng vẫn ổn chứ?”

 

“Nàng và Bạch Cảnh Niên… vẫn chưa thành thân sao?”

 

Đã không cần giấu giếm nữa, ta nói thật:

 

“Ta chính là tiểu thiếp bỏ trốn của Bạch gia…”

 

Nói xong, ta xấu hổ cúi đầu.

 

Trên dưới Bạch gia đều biết ta và Bạch Cảnh Niên có hôn ước, nhưng mãi không danh không phận, sau lưng không biết bao nhiêu người gièm pha.

 

“Chạy là đúng!”

 

Tạ Huyên bênh vực ta, tức giận chống nạnh đi qua đi lại mấy vòng trong phòng:

 

“Bạch Cảnh Niên cái thứ súc…”

 

Y liếc ta một cái, nuốt ngược lời c.h.ử.i bậy chưa kịp thốt ra, khẽ ho một tiếng:

 

“Bạch Cảnh Niên cay nghiệt chua ngoa, bạc tình bạc nghĩa, có điểm nào xứng với nàng chứ!”

 

“Yên tâm, chỉ cần ta còn một ngày, tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu nửa điểm tủi thân nào.”

 

“Quản gia, tăng gấp đôi tiền tháng của Tô cô nương, chuyện nàng ở trong phủ, không ai được để lộ nửa lời!”

 

Ta vui mừng khôn xiết.

 

Ngày đầu tiên đi làm đã giải quyết được rắc rối, tiền tháng lại còn tăng gấp đôi.

 

Đây chính là lợi ích của việc gặp được người quen!

 

Quản gia lén giơ ngón cái, lại đầy ẩn ý nhướng mày với ta.

 

Ta không hiểu lắm.

 

Lén hỏi ông ta: “Ý gì vậy?”

 

Quản gia vốn luôn chất phác lại cười gian xảo thấy rõ:

 

“Tô cô nương, đại nhân tăng tiền tháng cho cô rồi, việc cũng phải làm nhiều hơn, đúng không?”

 

“Đúng.”

 

“Sau này việc hầu hạ cận thân của đại nhân đều giao cho cô, việc trực đêm cũng giao cho cô, không làm cô mệt chứ?”

 

Dựa theo kinh nghiệm ở Bạch gia của ta, trực đêm không phải là việc nhẹ nhàng.

 

Nhưng dù sao cũng là tiền tháng gấp đôi.

 

Ta nghĩ một lúc, liền đồng ý.

 

7

 

Buổi tối, Tạ Huyên phát hiện người trực đêm vẫn là ta, có chút ngạc nhiên.

 

Khăn đưa lên, dù ấm hay nóng, y đều nói được.

 

Trà bưng tới, dù đậm hay nhạt, y cũng nói được.

 

Thật sự rất khó đoán ra sở thích của hắn.

 

Ta lau mặt cho y, thần sắc y căng thẳng, môi mím c.h.ặ.t, trông vô cùng không tự nhiên.

 

Giúp y thay y phục, tay ta vừa chạm vào thắt lưng.

 

Y giật mình lùi lại một bước, mặt đỏ bừng, lắp bắp giải thích:

 

“Tô cô nương, ta… ta là người tập võ, quen sống thô ráp rồi, để ta tự làm là được, tự làm.”

 

Đến cả lúc hầu hạ y rửa chân, y cũng chỉ bảo ta đặt chậu nước xuống đất.

 

Giống như cố ý tránh né ta vậy.

 

Trong gian ngăn có đặt một chiếc trường kỷ nhỏ, dùng cho nha hoàn trực đêm.

 

Ở Bạch gia trước kia, ta và Tiểu Lan thay phiên nhau trực đêm cho Bạch Cảnh Niên.

 

Chỉ cần nghe tiếng chuông rung là phải dậy thắp đèn, đưa trà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mà Bạch Cảnh Niên lại là người cực kỳ kén chọn.

 

Mùa hè phải quạt cho hắn, đuổi muỗi; mùa đông phải để ý lò than trong phòng.

 

Trà nước phải luôn giữ ở nhiệt độ vừa phải, bên ngoài cửa sổ không được có tiếng dế kêu.

 

Ta thường nửa đêm khoác áo, bò rạp xuống khe đá để bắt dế cho hắn.

 

Cho nên trực đêm thực sự là việc rất vất vả.

 

Giờ ta nhận cả việc ban ngày lẫn ban đêm, thì phải nghĩ cách ngủ bù.

 

Chỉ cần Tạ Huyên nằm xuống, nếu y không có dặn dò gì thêm, ta sẽ lập tức đi ngủ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhưng y nhìn chiếc trường kỷ nhỏ của ta, lại nhìn sang giường của mình, chần chừ mãi không chịu nằm xuống.

 

“Cái giường này mềm quá.”

 

“Ta quen ngủ giường cứng khi hành quân đ.á.n.h trận, nằm lên đây không ngủ được.”

 

Ta cúi đầu đáp vâng, chuẩn bị trải lại giường.

 

Lại bị y đưa tay ngăn lại, ánh mắt nhìn về gian ngăn:

 

“Chiếc trường kỷ của nàng trông vừa vặn đấy, thế này đi, nàng ngủ giường, ta đổi với nàng.”

 

Ta vội nói: “Đại nhân, như vậy không hợp lễ số, nô tỳ không dám.”

 

Tạ Huyên hoàn toàn phớt lờ ta, đã sải bước qua đó, trực tiếp nằm xuống chiếc trường kỷ nhỏ chỉ miễn cưỡng chứa vừa người y, nhắm mắt lại:

 

“Ngủ thì có lễ số gì chứ, nàng cũng đi ngủ đi, đừng làm ồn ta.”

 

Ta đứng ngẩn ra một lúc lâu.

 

Thấy y hình như thật sự đã ngủ, ta cũng không còn cách nào khác, đành thấp thỏm trèo lên giường của hắn.

 

Mở mắt lần nữa, trời đã sáng rõ.

 

Ta bật dậy, thầm nghĩ, xong rồi.

 

Đêm qua ngủ say như c.h.ế.t, nếu Tạ đại nhân gọi mà ta không nghe thấy thì làm sao?

 

Tạ Huyên quay lưng về phía ta trong gian ngăn, đã tự mình mặc xong quan phục.

 

“Tỉnh rồi à?”

 

“Nếu chưa ngủ đủ thì có thể ngủ thêm một lát, ta có công vụ phải ra ngoài, không cần nàng hầu hạ.”

 

Xấu hổ và hoảng sợ đồng loạt trào lên trong lòng.

 

Nha hoàn ngủ trên giường của chủ nhân như heo c.h.ế.t thế này, nếu bị quản gia biết mà bị trừ tiền tháng thì sao?

 

Sau này còn ai dám dùng ta nữa?

 

Ta nhận sai: “Đại nhân, nô tỳ biết tội, tối qua nô tỳ…”

 

Y lại chẳng có chút tức giận nào:

 

“Ta cho nàng ngủ giường, nàng có tội gì chứ?”

 

Thấy ta dường như vẫn chưa yên tâm, y vỗ vỗ vai ta, an ủi:

 

“Yên tâm, chuyện này nàng biết ta biết, đừng nói ra là được.”

 

Gió sớm mang theo chút lành lạnh, ta nhìn theo bóng lưng y rời đi, khóe môi bất giác cong lên.

 

Vị chủ nhân này hình như cũng không tệ.

 

Lúc ta đội mũ quan cho y, y sẽ nhẹ nhàng cúi người xuống.

 

Ta bảo y có thể gọi ta là Tiểu Cẩm, y vẫn rất nghiêm túc gọi ta là Tô cô nương.

 

8

 

Tạ Huyên bận rộn đến tận chiều tối mới trở về.

 

Y cho lui hết mọi người, rồi từ trong tay áo lấy ra một gói giấy da trâu.

 

Bên trong lại là hai xiên kẹo hồ lô đỏ rực, phủ lớp đường trong veo lấp lánh.

 

“Tô cô nương, không biết nàng có thích không.”