Mắt ta nhìn trân trân, đưa tay nhận lấy kẹo hồ lô, rồi mới hỏi:
“Thật sự là cho ta sao?”
“Ừ, cả hai đều là của nàng.”
Hồi nhỏ, ngoài phố có người bán kẹo hồ lô, ta chỉ biết đứng nhìn thèm thuồng, nương nói trong nhà không có tiền, mình không ăn nổi thứ đó.
Sau này vào Bạch gia, người ta cho gì thì ăn nấy.
Bánh dầu mà Bạch Cảnh Niên mang về rất ngon, nhưng ta chưa bao giờ dám đòi hỏi thêm gì.
Sợ hắn cho rằng ta tham ăn, mỉa mai ta lòng tham không đáy.
Vốn định sau khi cầm được bạc, sẽ ra phố mua một xiên kẹo hồ lô nếm thử xem mùi vị ra sao.
Kết quả tên Bạch Cảnh Niên lòng dạ đen tối kia lại không đưa tiền.
Đến Tạ phủ rồi, ta dự định bắt đầu tích cóp lại từ đầu, mỗi lần để dành đủ một lạng bạc thì tự thưởng cho mình một xiên kẹo hồ lô.
Nhưng còn chưa kịp bắt đầu tích cóp.
Tạ Huyên chỉ ra ngoài một chuyến, vậy mà đã mua về cho ta rồi.
Lại còn là hai xiên!
Giống như một giấc mộng đẹp, đến quá đột ngột.
Không hay không biết, mũi ta cay xè, hốc mắt nóng lên.
Tạ Huyên hoảng hốt, đưa tay định lau nước mắt cho ta, rồi lại rụt tay về:
“Ê, ngươi đừng khóc chứ!”
Ta không khống chế được mình, nói năng chẳng kịp nghĩ:
“Cuộc sống này vốn đang tệ như vậy, sao tự dưng lại tốt lên rồi?”
“Đại nhân đối với nô tỳ tốt như thế, ra ngoài làm công vụ còn nhớ đến nô tỳ, nô tỳ có làm trâu làm ngựa cho ngài cũng cam lòng.”
Tạ Huyên sững sờ, có phần vụng về lúng túng:
“Nàng, nàng đừng như vậy, kẹo hồ lô… không đáng tiền.”
“Nàng còn muốn ăn gì, sau này ta đều mua cho nàng mang về.”
“Không thì… ta bảo quản gia ứng trước tiền tháng này cho nàng, nàng muốn ăn gì thì tự đi mua, được không?”
Ta sụt sịt mũi, đột nhiên nhận ra.
Y đây là… đang dỗ ta ư?
Làm nha hoàn nào có đạo lý để chủ nhân dỗ dành?
Ta vội lau khô nước mắt, đứng dậy.
Ăn xong một xiên kẹo hồ lô, ta cẩn thận cất kỹ xiên còn lại.
Sau đó rửa tay cho Tạ Huyên, bày thức ăn, mọi thứ đâu vào đấy.
Tạ Huyên bảo ta thêm một đôi đũa:
“Nàng ngồi xuống, ăn cùng ta.”
Ta vội nói không hợp quy củ.
Y đặt mạnh đũa xuống, không vui:
“Vậy ta cũng không ăn nữa.”
“……”
Một bữa cơm khiến ta ngồi như trên đống lửa.
Tối đến đi ngủ, Tạ Huyên lại nhớ tới chiếc trường kỷ nhỏ của ta.
May mà ta đã có chuẩn bị từ trước, dựa theo sở thích của y, đổi giường của y thành giường cứng.
Y nhìn tấm ván giường cứng, yết hầu lăn lên lăn xuống một hồi, không biết khó chịu chỗ nào, một lúc sau mới miễn cưỡng nằm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta ngủ ngoài trên chiếc trường kỷ nhỏ, lại một giấc đến sáng.
Lần này ta rốt cuộc bắt đầu nghi ngờ…
Tạ Huyên ban đêm có phải căn bản là không tỉnh hay không?
Ban đêm ta giả vờ ngủ, âm thầm quan sát.
Có lúc Tạ Huyên sẽ dậy uống nước, tiếng rót nước vô cùng khẽ.
Thậm chí có lần, y nửa đêm không ngủ được, ra sân luyện kiếm.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Tiếng mở đóng cửa rất nhẹ, tiếng luyện kiếm cũng khống chế ở mức nhỏ nhất.
Sợ đ.á.n.h thức ta.
Có lúc ngay cả bản thân ta cũng thấy mơ hồ.
Rốt cuộc ta đến đây là làm nha hoàn, hay là làm chủ nhân?
Ở Bạch gia làm trâu làm ngựa mà không kiếm được đồng nào.
Ở đây, tháng đầu đã có thể lĩnh ba trăm văn tiền.
Ăn uống giống hệt chủ nhân, trực đêm có thể ngủ giường của chủ nhân, không cần nửa đêm cố mở mắt hầu hạ.
Chủ nhân bên ngoài xử lý công vụ cả ngày, buổi tối còn phải nghĩ đủ cách mang đủ thứ đồ ngon về cho ta.
Chưa đến nửa tháng, các loại quà vặt ở Giang Châu đã bị ta ăn sạch một lượt.
Thân thể gầy gò của ta cũng mập lên một vòng.
Trong lòng ta vừa cảm kích vừa áy náy, luôn nghĩ phải làm chút gì đó cho Tạ Huyên.
Y mất ngủ, ta bèn nhét vào gối của y những loại thảo d.ư.ợ.c giúp ngủ ngon.
Trước khi ngủ, ta sẽ đun sẵn một ấm nước, bên dưới dùng than củi hâm, để nửa đêm Tạ Huyên tỉnh dậy có thể uống được nước ấm.
Ống tay áo y bị sờn rách, y phục không nỡ vứt, ta liền lén vá lại cho y.
Còn làm cho y mấy đôi lót giày mềm mại.
Sở thích của Tạ Huyên không nhiều, ngoài múa đao đ.á.n.h kiếm, cưỡi ngựa b.ắ.n tên, thì thích nhất là đến trà lâu xem hát.
Hôm đó y dẫn ta ra ngoài, ở tầng hai trà lâu gọi một gian nhã tọa riêng.
Không ngờ, phòng bên cạnh lại chính là Bạch Cảnh Niên.
9
Bạch Cảnh Niên nghe nói quận thủ đại nhân đang xem hát ở đây, nhất định đòi sang bái kiến.
Tạ Huyên không mang theo tùy tùng, xung quanh chỉ có ba mặt rèm, mắt thấy Bạch Cảnh Niên sắp xông vào.
Lúc này, ta không hề muốn gặp hắn.
Ta lo lắng ném ánh mắt cầu cứu về phía Tạ Huyên.
Cổ tay bỗng bị người nhẹ nhàng nắm lấy, đúng khoảnh khắc Bạch Cảnh Niên bước vào, trước mắt ta trời đất quay cuồng.
Một bàn tay ấm áp đặt lên thắt lưng sau của ta.
Cả người ta ngã vào trong lòng Tạ Huyên, mặt dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c y, m.á.u trong người như đông cứng lại, ta không dám động đậy chút nào.
Bạch Cảnh Niên thấy cảnh tượng ấy, ngược lại vẫn bình tĩnh, mỉm cười chào hỏi:
“Quấy rầy nhã hứng của quận thủ đại nhân, tại hạ đến không đúng lúc rồi.”
Tạ Huyên lạnh mặt:
“Biết là không đúng lúc, sao còn không ra ngoài?”
Bạch Cảnh Niên không ngờ mặt nóng lại dán phải m.ô.n.g lạnh, nhưng hắn càng trân trọng cơ hội hiếm có này hơn, liền uyển chuyển nói đã sớm ngưỡng mộ phong thái của Tạ đại nhân, mong có dịp đến tận cửa bái phỏng.
Nói trắng ra là muốn lên cửa biếu quà.
Tạ Huyên rũ mắt, liếc nhìn ta trong lòng một cái, cười vừa tà vừa phóng đãng:
“Mỹ nhân, nàng nói xem bản quan có nên đồng ý không?”