Bạn Thân Cực Phẩm

Chương 2



Chờ đến khi nhìn thấy bố mẹ đứng trước mặt, lúc này tôi mới nhào vào lòng họ khóc lóc.



Nhìn thấy bộ dạng này của tôi càng khiến bố tôi giận Trần Thư hơn.



Bị họ nhìn chằm chằm, Trần Thư chột dạ cúi đầu không dám nói lời nào.



Tống Thanh và mọi người cùng vọt vào, giọng nói lo lắng của anh ấy vang lên: "Chiêu Chiêu, em không sao chứ?"



Trần Thư vừa nhìn thấy bóng dáng này, ánh mắt cậu ta ngay lập tức sáng lên.



Thì ra lúc này cậu ta đã thích anh trai tôi rồi, chẳng trách khi đó tôi thành người thực vật, cậu ta vẫn ở lại bên cạnh chăm sóc tôi mấy năm, ra là vẫn luôn đ.á.n.h chủ ý lên anh trai tôi.



Tôi nhìn Tống Thanh bằng đôi mắt đẫm nước mắt: "Anh, cuối cùng thì anh cũng đến. Vừa rồi em thực sự rất sợ."



Tống Thanh không biết nguyên do, nên nhìn ta một chút rồi nhìn qua Trần Thư toàn thân ướt nhẹp, mở miệng hỏi: "Sao vậy?"



Bố tôi còn chưa kịp nói gì thì Trần Thư đã quỳ xuống đất: "Chú dì, cháu xin lỗi, cháu không có ý đó, cháu chỉ không muốn gả cho một tên đồ tể đã đ.á.n.h c.h.ế.t vợ mình."



"Mẹ kế của cháu đã nhận tiền sính lễ một trăm nghìn tệ của ông ta. Họ nói nếu cháu không có tiền để trả thì họ sẽ ép cháu gả qua đó. Lúc đó cháu nghĩ không thông nên mới đi nhảy sông."



Cậu ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, cộng thêm cả người đang trong tình trạng nhếch nhác, Tống Thanh mềm lòng đành đỡ cậu ta dậy.



"Không sao thì tốt rồi, tiền còn có thể kiếm, nhưng không còn mạng thì không có gì cả. Số tiền này anh cho em mượn trước."



Nghe thấy vậy, mẹ tôi liền bất mãn trừng mắt nhìn Tống Thanh.



Tôi yếu ớt kéo tay áo Tống Thanh: "Anh ơi, loại chuyện có lần một thì sẽ có lần hai, lần sau xảy ra nữa thì làm như thế nào?"



Bố tôi cũng không hài lòng, mở miệng nói: "Đúng thế, chẳng lẽ sau này nhà bọn họ có chuyện gì con cũng bỏ tiền, ra sức sao?"



Nhìn thấy Tống Thanh do dự, Trần Thư vội vàng ôm lấy đùi Tống Thanh, bắt đầu gào khóc: "Không, không có chuyện đó nữa đâu, em hứa chỉ một lần này thôi, sau này em sẽ cắt đứt quan hệ với bọn họ."



Nhìn thấy Tống Thanh lộ vẻ mặt đồng tình, tôi vội vàng mở miệng: "Dù sao cũng là bố mẹ của cậu, sao có thể cắt đứt quan hệ được, không bằng chúng ta gọi cảnh sát trước."



Tống Thanh liếc nhìn tôi, sau đó quay lại nói với Trần Thư: "Chiêu Chiêu nói đúng, chúng ta báo cảnh sát đi. Em còn đang tuổi vị thành niên, bọn họ làm như vậy là phạm pháp."



Trần Thư nghe vậy thì vội vàng xua tay: "Không cần, không cần, em, em sẽ tự mình xử lý."



Dứt lời, cậu ta nhìn tôi oán thầm trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Tống Thanh và bố mẹ tôi đã nhận ra có điều gì đó không đúng, nhưng nhìn bộ dạng này của Trần Thư thật sự quá t.h.ả.m, cũng không tiện nói gì thêm, chỉ có thể tìm lý do kéo tôi rời đi.

Bố lái xe về nhà, còn tôi thì yếu ớt tựa vào mẹ.



Tống Thanh im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn ngập ngừng mở miệng: "Chiêu Chiêu, để em ấy một mình như vậy, không sao thật chứ?"



"Anh cảm thấy em ấy đúng là có nỗi khổ tâm."



Tôi trừng mắt nhìn anh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, sau đó lại thở dài.



Trong tình huống này, có lẽ cho dù tôi có nói gì đi chăng nữa, anh ấy cũng sẽ bị vẻ mặt chân thành và màn trình diễn ra vẻ bị hại của Trần Thư lừa hết lần này đến lần khác.



Chỉ khi để anh ấy nhìn thấy bộ mặt thật của Trần Thư, anh ấy mới hoàn toàn từ bỏ ý định giúp đỡ cậu ta.



Trải qua chuyện này, mẹ tôi cử một tài xế mới là bác Thẩm chuyên phụ trách việc đi lại của tôi, vừa vặn đúng ý tôi.



Sau khi tôi thành người thực vật, người tài xế ban đầu kia vẫn như cũ, vì Trần Thư mà làm tài xế cho cậu ta trong nhiều năm, người như vậy, nhất định không thể giữ lại.



Bởi vì chuyện nhảy sông nên tôi lấy lý do thân thể khó chịu để nghỉ ở nhà ba ngày.



Trong ba ngày này, tôi đã thuê hai thám t.ử tư, một người giúp tôi điều tra hai bác gái kia, người còn lại giúp tôi điều tra Trần Minh, bố của Trần Thư.



Ở kiếp trước, sau khi tôi nhảy xuống sông cũng chưa từng gặp lại hai bác gái đó.



Nhưng đời này, tôi càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, không chỉ vì bọn họ áp đặt đạo đức lên tôi, mà còn bởi vì dáng vẻ nôn nóng muốn đi xuống cứu Trần Thư của bác gái mặc áo đỏ đó.



Tôi nhớ kiếp trước sau khi tôi nhảy xuống, hai bác gái đó cũng không xuất hiện nữa. Không có lý do gì mà trong kiếp này khi Trần Thư rơi xuống thì bác gái đó lại nôn nóng.



Nhưng vì tôi không biết tên hai bác gái đó, cho nên chỉ có thể thông qua camera quay lại lúc đó để tìm ra tên hai người.



Mà thám t.ử tư điều tra Trần Minh bên kia chỉ mới qua hai ngày đã gửi cho tôi giấy tờ.



Hồi còn trẻ, Trần Minh thường xuyên c.ờ b.ạ.c. Mẹ của Trần Thư không thể chịu đựng được nữa nên đã ly hôn với Trần Minh khi cậu ta mới năm tuổi. Mà cho đến nay, mỗi tháng mẹ của Trần Thư đều gửi cho cậu ta năm trăm tệ.



Mẹ kế hiện tại của Trần Thư là bạn chơi mạt chược với Trần Minh. Hai người kết hôn cách đây mười năm và hiện có một cậu con trai chín tuổi.



Nhưng năm ngoái bởi vì vấn đề nợ nần nên Trần Minh đã bỏ nhà đi. Hiện tại, người nuôi dưỡng Trần Thư đồng thời đóng học phí cho cậu ta là mẹ kế Trương Tuệ.