"Tống Chiêu, tớ thật sự rất hâm mộ cậu, cậu có một gia đình tốt, còn có một người anh trai thương yêu cậu như vậy."
"Mà tớ, tớ không có cái gì cả, chỉ có thể bị mẹ kế hành hạ mỗi ngày."
Tôi nhìn Trần Thư đang ngồi trên cầu, không ngừng thút thít. Kiếp trước, chính vì tôi đã những tin lời nói dối đó của cậu ta, nên kể từ đầu năm cấp ba, tôi vừa công khai vừa bí mật giúp đỡ cậu ta.
Nhưng cậu ta vĩnh viễn không biết đủ, mục đích của việc nhảy cầu lần này cũng là muốn tôi cho cậu ta một trăm nghìn tệ để bố ruột cậu ta có thể trả hết nợ c.ờ b.ạ.c.
Buồn cười là kiếp trước tôi không hề biết gì về việc đó, còn tưởng cậu ta thật sự bị mẹ kế dồn ép đến mức không thể sống nổi nữa.