Hệ thống nhắc nhở tôi:
【Ký chủ không thể cứ dùng mãi chiêu này để thao túng nam chính hoàn thành nhiệm vụ đâu.】
Nam Cung Dật Cảnh bước ra khỏi văn phòng, tôi vươn vai một cái:
【 Tôi biết chứ.】
Tôi lật tờ phiếu đăng ký thông tin học sinh ra.
Người liên hệ trên trang của Nam Cung Dật Cảnh là bố cậu ta – Nam Cung Tuân.
Không ghi tuổi tác, nhưng ảnh chụp trông quá mức trẻ trung, nhìn giống anh trai cậu ta hơn.
Tôi nhìn chằm chằm vào nốt ruồi lệ trên khuôn mặt tuấn tú của Nam
Cung Tuân, bỗng dưng có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Tôi bấm số gọi vào số điện thoại của Nam Cung Tuân.
Sau khi cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia bắt máy, tôi hắng giọng, nghiêm trọng nói:
"Chào ông Nam Cung, tôi là Cảnh Chi, giáo viên của Nam Cung Dật Cảnh. Tôi muốn trò chuyện với ông một chút về tình trạng sức khỏe tâm lý của em ấy."
03
Đầu dây bên kia im lặng nửa ngày không có tiếng động, chỉ có tiếng hít thở khe khẽ.
Ngay vào lúc tôi đang nghi ngờ có phải tín hiệu điện thoại bị kém hay không, thì Nam Cung Tuân lên tiếng:
"Ừm."
Mặc dù giọng nói của người đàn ông này trầm thấp và rất lọt tai, nhưng tôi vẫn ngẩn người ra.
Tôi đang nói về tình trạng sức khỏe tâm lý của con trai ông đấy ạ? Mà ông chỉ đáp lại tôi bằng một từ "ừm" thôi á?!
Tôi kiềm chế một ngọn lửa bất mãn vừa bất chợt bùng lên trong lòng, nghiêm túc nói: "Nam Cung Dật Cảnh năm nay mười lăm tuổi, chính là đang ở độ tuổi dậy thì."
"Ở giai đoạn này, phụ huynh và giáo viên chúng ta nhất định phải quan tâm nhiều hơn đến tâm lý và cảm xúc của đứa trẻ..."
Nam Cung Tuân trở nên nghiêm túc, thấp giọng hỏi: "Có việc gì cần tôi làm không? Cô... Cảnh Chi."
Tôi cứ ngỡ người nuôi dạy nên một tiểu ma vương như Nam Cung Dật Cảnh phải là một kiểu phụ huynh cực phẩm ghê gớm lắm.
Nhưng không ngờ Nam Cung Tuân lại là người cực kỳ dễ nói chuyện.
Một mặt anh ấy đều nhận lời mọi yêu cầu tôi đưa ra, mặt khác lại dịu dàng lịch sự hỏi khi nào có thể gặp mặt tôi một chuyến để trao đổi chi tiết.
Tôi: "... Cái này thì trước mắt chưa cần đâu ạ, ngày thường tôi cũng khá bận."
Giọng điệu của Nam Cung Tuân lập tức thoáng hiện vẻ thương cảm: "Dật Cảnh từ lúc sinh ra đã chưa từng được gặp mẹ, ngày thường tôi lại quá bận rộn, khó tránh khỏi việc lơ là nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hiếm khi nó chịu nghe lời một ai đó như vậy, lần trước lúc Dật Cảnh nhắc đến cô trước mặt tôi, nó còn khóc cơ, bảo cô giống như mẹ của nó vậy..."
Hai câu nói này khiến tôi có khi nửa đêm cũng phải bật dậy tự tát cho mình hai cái vì tội quá vô tình.
Tôi: "... Vậy thì đợi đến buổi họp phụ huynh tháng sau được không ạ?"
Nam Cung Tuân mỉm cười nhận lời.
Sau khi cúp điện thoại, tôi ngập ngừng hỏi hệ thống:
【Làm tổng tài kiểu gì mà dễ lừa quá vậy, sao tôi nói cái gì ông ta cũng tin sái cổ thế kia?】
Hệ thống: 【... Hừ.】
Nhưng kệ đi, tôi đã quẳng việc đó ra sau đầu.
Có Nam Cung Tuân chống lưng, tôi lại càng nắm thóp Nam Cung Dật Cảnh dễ như trở bàn tay.
Hệ thống bắt tôi đưa bữa trưa yêu thương cho Nam Cung Dật Cảnh, tôi liền dốc lòng pha chế một cốc nước ép rau củ quả xanh mướt siêu cấp vô địch.
Lúc bưng đến trước mặt Nam Cung Dật Cảnh, vẻ mặt cậu ta lộ rõ sự kinh hãi và chán ghét, nhưng cuối cùng vẫn phải bóp mũi ngoan ngoãn uống cạn.
Tây Môn kinh ngạc đến ngây người: "Cảnh... có phải mày bị ép đến phát điên rồi không."
Nam Cung sa sầm mặt mày buông lời đe dọa: "Cảnh Chi, cô cứ đợi đấy cho tôi!"
Tôi thúc giục: "Uống nhanh lên, cô còn phải đi rửa cốc."
Cậu ta ực một hơi sạch bách, lại không cam lòng không tình nguyện bồi thêm một câu: "Cô đừng có quản tôi bảo cô đợi cái gì, tóm lại là cô cứ đợi đấy!"
Hệ thống bắt tôi phá hoại buổi hẹn hò của Nam Cung Dật Cảnh và nữ chính Khương Dao Dao, tôi liền sắp xếp cho Khương Dao Dao một vị trí làm việc bán thời gian theo chương trình vừa học vừa làm.
Sau giờ học, cô ấy phải ở lại thư viện để sắp xếp sách vở, thế là tuyến cốt truyện sau giờ hạ màn của nhóm F4 và cô ấy trong nguyên tác hoàn toàn không có cơ hội xảy ra.
Mấy lần Nam Cung Dật Cảnh đến thư viện tìm người đều bị tôi tóm sống tại trận, ấn đầu ngồi trước bàn làm đề thi.
Cậu ta thẹn quá hóa giận: "Cảnh Chi cô có bệnh à! Sao chỗ nào cũng có mặt cô thế?!"
Tôi có lệ "ừm ừm" gật đầu, ra hiệu cho cậu ta nhìn vào đề bài.
"Nhắc đến có bệnh, nếu cô mắc một căn bệnh di truyền liên kết với nhiễm sắc thể Y, thì cô sinh con trai sẽ thế nào?"
Nam Cung Dật Cảnh thối mặt trả lời:
"... Con trai cũng có bệnh."
"Đúng rồi nhen." Tôi giả vờ giơ tay tung hoa chúc mừng. "Nhìn câu tiếp theo đi."
Theo tiến độ thực hiện nhiệm vụ của hệ thống, tôi có thể nhận ra thái độ của Nam Cung Dật Cảnh đang dần dần thay đổi.