Dù cái miệng kiêu ngạo của cậu ta vẫn luôn chê tôi phiền phức, nhưng cậu ta đã đi học đều đặn hơn, thành tích trong kỳ thi tháng cũng nhảy vọt lên một đoạn dài.
Cho đến khi kết quả thi tháng có hiệu lực, tôi vừa bảo người phát bảng điểm xuống thì đã nghe thấy tiếng xầm xì bàn tán trong văn phòng.
"Tôi thật sự không ngửi nổi cái bộ dạng đó của Cảnh Chi, cô ta giả trân kinh khủng."
"Xì, người ta thông minh lắm đấy chứ, biết đường nịnh bợ thiếu gia Nam Cung trước."
"Nghe nói cô ta còn mượn danh nghĩa giáo viên để tìm đủ mọi cách ở riêng với thiếu gia Nam Cung, tởm lợm thật sự!"
04
Tin đồn lan rộng khắp học viện quý tộc như một trận hỏa hoạn thảo nguyên.
"Chính là cô ta, ngày nào cũng bám lấy thiếu gia Nam Cung!"
"Nghe nói còn làm cái trò bữa trưa yêu thương gì nữa cơ, chẳng thèm nhìn lại xem bản thân mình ra cái dạng gì."
"Gái già cưa sừng làm nghé đi cọc tìm trâu, thật là trơ trẽn!"
Tôi còn chưa kịp cuống lên thì hệ thống đã cuống quýt trước rồi.
【Ký chủ, cốt truyện bị chệch hướng rồi! Đáng lẽ phải một tháng rưỡi nữa mới xuất hiện tin đồn và đơn tố cáo, sao bây giờ đã xuất hiện rồi, phải làm sao đây?】
Ban đầu tôi muốn dựa vào việc cày độ thiện cảm của Nam Cung Dật Cảnh để tránh khỏi kết cục thê t.h.ả.m, nhưng không ngờ dù hiện tại mối quan hệ giữa tôi và Nam Cung khá tốt, cốt truyện trong nguyên tác vẫn diễn ra đúng hạn, thậm chí còn tăng tốc tiến trình.
Tôi dùng b.út mực gõ từng nhịp xuống bàn, suy nghĩ hồi lâu.
Bỗng nhiên nảy ra một ý kiến hay, tôi nhếch môi cười: " Tôi có cách đối phó rồi!"
Ngày thứ ba kể từ khi tin đồn lan truyền, tôi nhận được thông báo đến văn phòng hội đồng quản trị một chuyến.
Suốt dọc đường đi, hành lang chật ních những học sinh đứng xem náo nhiệt.
Nam Cung Dật Cảnh cũng bị gọi đến, mái tóc đỏ choét của cậu ta đã bị tôi ép nhuộm lại thành màu đen, đồng phục trường cũng được cài cúc chỉnh tề nghiêm chỉnh, trông tổng thể rốt cuộc cũng ra dáng một học sinh ngoan ngoãn rồi.
Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, định nói gì đó rồi lại thôi.
Ba người còn lại đi sau lưng cậu ta thì bày ra bộ mặt khiêu khích hả hê trước tai họa của người khác, Đông Phương Húc còn mấp máy môi ra hiệu với tôi: "Bye bye."
Trong văn phòng hội đồng quản trị ngồi kín người.
Phía cuối chiếc bàn dài là vài vị cổ đông của hội đồng trường, hai bên lần lượt là chủ nhiệm khối và đại diện phụ huynh.
Nam Cung Tuân không đến, chỉ gửi một văn bản ủy quyền đại diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Điều này khiến bầu không khí càng trở nên vi diệu hơn, tất cả mọi người đều nghĩ rằng nhà Nam Cung muốn truy cứu trách nhiệm của tôi.
"Cô giáo Cảnh Chi.." Vị cổ đông đi đầu đẩy đẩy gọng kính.
"Chúng tôi nhận được rất nhiều phản ánh, nói rằng cô đã lợi dụng chức vụ để tiếp cận và quấy rối bất chính em Nam Cung Dật Cảnh. Cô có lời gì muốn giải thích không?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Nam Cung Dật Cảnh đã nổ tung: "Bất chính ở chỗ nào?! Đứa nào phản ánh?"
Cổ đông ho một tiếng: "Em Nam Cung, xin em hãy bình tĩnh, chúng tôi chỉ đang điều tra xác minh..."
Cái tính nóng nảy của Nam Cung Dật Cảnh lại bốc lên:
"Cảnh Chi chỉ là hơi phiền phức một chút, bao đồng một chút, ép tôi uống loại nước trái cây dở tệ, ép tôi làm đề thi, ép tôi đi học cho t.ử tế thôi! Dù cô ấy có phiền phức, đáng ghét lại dính người như kẹo kéo..."
Cậu ta nói liền tù tì một tràng dài, cuối cùng nặn ra một câu: "Nhưng cô ấy hoàn toàn không có ý đồ đó!"
Toàn trường im lặng.
Tôi suýt chút nữa thì bị cậu ta làm cho bật cười.
Sắc mặt vị cổ đông ngày càng trở nên nghiêm trọng: "Cô Cảnh, cô có thể giải thích một chút tại sao cô lại làm như vậy không?"
Lý do đã chuẩn bị sẵn hiện lên trong lòng, tôi khẽ thẳng lưng, nhập vai trong vòng một nốt nhạc.
Những giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi cất giọng nghẹn ngào pha lẫn tiếng sụt sùi: "Là bởi vì... Nam Cung Dật Cảnh rất giống người yêu của tôi."
Tất cả mọi người đều ngơ ngác.
"Người yêu của tôi dáng người rất cao, anh ấy thích tập gym, trên cơ bụng có xăm một đóa hồng, anh ấy nói bởi vì tôi chính là đóa hồng xinh đẹp nhất."
"Đuôi mắt anh ấy có một nốt ruồi lệ, mỗi lần hôn tôi, tôi đều nhìn thấy nó rất rõ ràng."
"Anh ấy đã sáng lập ra một công ty, tên của công ty chính là tên của tôi."
"Nhưng một cặp đôi yêu nhau sâu đậm như chúng tôi, cuối cùng lại vì yêu nhau quá sớm mà phải chia tay quá sớm."
Tôi lau nước mắt, tiếp tục nói: "Tôi xin thề tôi không hề có bất kỳ suy nghĩ nào vượt quá mối quan hệ thầy trò với em Nam Cung, tất cả những gì tôi làm đều xuất phát từ trách nhiệm của một người giáo viên."
"Tôi chỉ muốn cứu vớt một đôi bạn trẻ giống như tôi và người yêu năm đó, họ xứng đáng có một tương lai tốt đẹp hơn."
Toàn bộ căn phòng im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng vù vù của điều hòa.
Vẻ mặt của các cổ đông chuyển từ hoài nghi sang hoang mang, rồi lại biến thành một kiểu vi diệu theo kiểu "nghe cũng có vẻ hợp lý nhưng cứ thấy sai sai ở đâu đó".
Tôi chú ý đến biểu cảm của Nam Cung Dật Cảnh.
Vẻ mặt của cậu chàng lúc này phải nói là vô cùng phong phú: chấn động, hoang mang rồi lại hoảng hốt, một loạt biểu cảm thay đổi xoành xoạch trên mặt.