Người phụ nữ dùng giọng the thé cắt ngang lời tôi:
"Cô bảo tôi làm sao mà bình tĩnh được! Con trai tôi vẫn còn nằm trong bệnh viện, còn cái kẻ lái xe đ.â.m nó thì đang đứng đây đắc ý vênh váo! Cô nhìn cái thái độ của nó đi, đây là thái độ xin lỗi và giải quyết vấn đề đấy à!"
Nam Cung Dật Cảnh cáu bẳn gạt phắt bàn tay đang chỉ trỏ vào tôi của người phụ nữ ra, định mở miệng nói gì đó thì tôi quay đầu lại lườm cậu ta một cái sắc lẹm.
Cậu ta há hốc miệng, cực kỳ không phục, nhưng rốt cuộc vẫn phải ngậm miệng lại.
"Tôi hiểu tâm trạng của chị, nhưng..."
Tôi bỗng chuyển đổi giọng điệu. "Con trai chị trước khi tham gia thi đấu cũng đã ký vào giấy cam kết chịu trách nhiệm rồi."
"Cậu ấy lớn hơn Nam Cung Dật Cảnh ba tuổi, đã là người trưởng thành, có thể tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Cho dù là báo cảnh sát hay khởi kiện, Nam Cung Dật Cảnh cũng sẽ không bị ảnh hưởng, huống hồ là chuyện bồi thường."
Tiếng khóc của người phụ nữ khựng lại một nhịp.
Tôi dịu giọng xuống: "Cho nên chi bằng chị cứ đi cùng tôi vào trong, chúng ta ngồi xuống nói chuyện về chi phí phục hồi chức năng và tiền bồi thường sau này, trách nhiệm nào thuộc về Nam Cung Dật Cảnh phải gánh vác, một xu cũng sẽ không thiếu."
"Đúng không, Nam Cung?"
Khóe miệng Nam Cung Dật Cảnh giật giật, nhưng không hề phản bác.
Tôi dùng ngón tay chọc chọc Nam Cung Dật Cảnh, cậu ta hạ thấp giọng, miễn cưỡng thốt lên: "Đúng thế."
Cặp phụ huynh kia có được lời bảo đảm sẽ bồi thường nên cũng không vào trường nữa, chỉ buông lại một câu đe dọa rồi rời đi.
Đám đông vây xem cũng dần tản ra.
Tôi quay người lại, nhìn chằm chằm Nam Cung Dật Cảnh.
Cậu ta có chút chột dạ quay đầu sang hướng khác, lầm bầm một câu: "... Bao đồng."
Tôi bực mình quay lưng đi: "Đi theo cô."
Trong văn phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tôi đóng cửa lại, quay đầu nhìn Nam Cung Dật Cảnh đang tựa người vào tường.
Cậu ta vẫn giữ nụ cười ăn đòn đó:
"Sao thế, cô Cảnh thất vọng rồi à, muốn giáo huấn tôi sao? Chẳng phải tôi đều nhận hết rồi sao? Đền tiền là xong chuyện chứ gì."
"Ngại quá nha, tôi chính là loại người như thế đấy, từ nhỏ đã không có mẹ dạy bảo..."
Lời còn chưa dứt.
Tôi đã sải bước đi tới, giơ tay véo c.h.ặ.t lấy tai cậu ta.
"Suỵt... đau đau đau! Cô làm cái gì thế hả!!" Nam Cung Dật Cảnh cả người nảy dựng lên, muốn né mà né không được, bị tôi véo tai xoay tại chỗ mất nửa vòng.
Tôi cũng chẳng thèm buông tay, hung dữ nói: "Đền tiền là xong chuyện chắc? Cậu có biết năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi không mà dám đi đua xe bạt mạng với người ta như thế?"
"Nếu cậu còn lái nhanh hơn một chút nữa, thì người phải nằm viện bây giờ chưa biết chừng là ai đâu!"
Chàng thiếu niên dáng người cao hơn tôi cả cái đầu đang khom lưng kêu oai oái: "Đau, đau đau... Em có bị làm sao đâu chứ..."
Tôi tăng âm lượng: "Bị làm sao thì đã muộn rồi! Cho dù là thi đấu chính quy, cậu đ.â.m trúng xe người ta mà còn trưng ra cái bộ mặt này, cậu tưởng ôm tiền ném vào mặt người khác là ngầu lắm đấy à?!"
Nam Cung Dật Cảnh im bặt không nói nữa.
Tôi buông tay ra, nhìn cậu ta một tay che tai, vừa ngơ ngác vừa bướng bỉnh, lại còn thoáng hiện một chút nét mặt vui thầm, cơn giận trong tôi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Tôi thở dài một tiếng: "Nếu cậu thật sự xảy ra chuyện gì, bố cậu sẽ đau lòng lắm đấy."
Suy nghĩ một chút, tôi lại bồi thêm một câu: "Cô cũng sẽ đau lòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cậu ta lầm bầm mở miệng: "Phiền c.h.ế.t đi được, cô đừng có làm cái bộ dạng giống hệt như mẹ em thế có được không... Biết rồi, lần sau sẽ không thế nữa."
Tôi đã hạ quyết tâm, đến buổi họp phụ huynh nhất định phải nói chuyện thật nghiêm túc với Nam Cung Tuân về vấn đề giáo d.ụ.c con cái.
07
Vào ngày diễn ra buổi họp phụ huynh, trước cổng trường xe sang nhiều như mây.
Tôi đã đặc biệt xin phép hội đồng quản trị không cho phép xe cá nhân tiến vào khuôn viên trường học, bất kể anh là tổng tài này hay tổng giám đốc nọ, ở trường học thì đều là phụ huynh của học sinh XX hết, cứ đi bộ vào cho tôi.
Tôi dặn dò trợ lý ở văn phòng thư ký chăm sóc tốt cho ông nội của
Khương Dao Dao, lát nữa buổi họp bắt đầu thì dẫn ông đến lớp học.
Còn bản thân tôi thì chủ động đi tìm Nam Cung Tuân để nói chuyện trước.
Với tư cách là cổ đông của trường, Nam Cung Tuân có một văn phòng riêng ở đây.
Tôi đã đ.á.n.h tiếng trước với anh ấy, anh ấy bảo tôi cứ đến văn phòng ngồi đợi trước.
Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa tiếp khách, đợi đến mức có chút nhàm chán liền đưa mắt quan sát căn phòng này.
Trong tủ sách, các loại bìa hồ sơ được xếp thành từng hàng ngay ngắn, nhưng ở giữa thỉnh thoảng lại lòi ra một cuốn tiểu thuyết trông cực kỳ lạc quẻ.
Trên bàn làm việc lại bày biện một vài món đồ thường dùng của hội chị em: dây buộc tóc, kẹo ngọt, còn có cả phấn phủ dặm phấn và son môi.
Tôi nhướng mày.
Vị tổng tài Nam Cung này nuôi tình nhân nhỏ ngay trong văn phòng hội đồng trường đấy à?
Ngoại trừ những thứ đó ra, còn có một khung ảnh đang bị lật úp xuống.
Như có ma xui quỷ khiến, tôi giơ tay ra định lật khung ảnh đó lên.
Sau lưng bỗng nhiên truyền đến giọng nói của một người đàn ông, trầm thấp và đầy từ tính như tiếng đàn cello, còn mang theo một chút run rẩy rất khẽ khàng khó nhận ra.
"Cảnh Chi... Anh đến rồi."
Tôi quay đầu lại, khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông đập mạnh vào mắt tôi, khiến tôi gần như nghẹt thở trong giây lát.
Gương mặt của anh ấy giống như một vị danh sĩ phong lưu được khắc họa trong một bức tranh cổ nào đó, nhưng màu mắt lại là sắc xanh lam u sầu nhất trong bảng màu.
Diện mạo lai cùng với khung xương
mặt ưu tú làm nổi bật lên vẻ ngạo nghễ, nhưng lại vì một nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt mà làm giảm đi tính công kích, trông dịu dàng và đa tình lạ kỳ.
Tôi lấy tay áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch liên hồi, chỉ cảm thấy cái ảnh thẻ trên tờ thông tin học sinh chụp trông vẫn còn quá bảo thủ rồi.
Nam Cung Tuân sải bước đi về phía tôi, khóe mắt khẽ cong lên: "Sao lại không nói gì thế?"
Trong giọng điệu của anh ấy lộ ra một sự thân thuộc vô cớ, tôi theo bản năng né tránh ánh mắt của anh ấy.
Tôi hắng giọng một tiếng, nghiêm nghị nét mặt, quyết định đi thẳng vào chủ đề chính: "Đang nghĩ xem nên phê bình vị phụ huynh như anh thế nào đây."
Nụ cười trên mặt Nam Cung Tuân bỗng cứng đờ: "... Em nói đi."
"Nam Cung Dật Cảnh hiện tại đang ở độ tuổi dậy thì, cha mẹ cần phải quan tâm nhiều hơn, anh bận rộn với công việc tôi cũng có thể thấu hiểu, nhưng mà..."
Lời nói của tôi bỗng nhiên khựng lại, chợt nhớ ra một chuyện.
"Mẹ của Nam Cung Dật Cảnh có phải là không ở bên cạnh cậu bé không?
Thế thì càng cần đến sự quan tâm của người cha hơn đấy."
Tôi nhìn quanh một lượt, nhìn thấy những dấu vết của phụ nữ để lại rải rác khắp văn phòng này, liền ẩn ý khuyên nhủ:
"Hơn nữa nếu bên cạnh tổng tài Nam Cung đã có người phụ nữ thích hợp, trong điều kiện Nam Cung Dật Cảnh có thể chấp nhận được, thì cũng có thể để cô ấy quan tâm đến Nam Cung Dật Cảnh nhiều hơn, dù sao thì về mặt cảm xúc, phụ nữ vẫn dễ dàng nhận ra hơn."
Nam Cung Tuân dường như bị chạm đúng vào nỗi đau, vẻ đau lòng thoáng hiện lên rồi biến mất.