Bạn Trai Hư Vô

Chương 4



 

Đôi mắt cậu ta trừng trừng nhìn tôi, cái miệng hơi há ra, dáng vẻ muốn nói gì đó nhưng lại nghẹn họng không thốt nên lời.

 

Tôi chớp chớp mắt: "Các vị cổ đông, còn câu hỏi nào nữa không ạ?"

 

Các cổ đông đồng loạt nhìn về phía Nam Cung Dật Cảnh.

 

Cậu ta đờ mặt ra, tiếp lời như thể đang mộng du: "... Tôi làm chứng, những gì cô ấy nói đều là thật."

 

 05

 

Bước ra khỏi phòng hội đồng quản trị, tinh thần tôi sảng khoái vô cùng.

 

Nhưng Nam Cung Dật Cảnh thì hồn vía đã lên mây mất rồi.

 

Để xoa dịu tôi, nhà trường cho tôi nghỉ phép ba ngày, lúc tôi quay lại thì những lời đồn đại đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết.

 

Đến ngày thứ ba đi dạy lại, tôi mới biết mấy ngày nay Nam Cung Dật Cảnh cũng không đến trường.

 

Ba người còn lại trong nhóm F4 thay đổi hẳn thái độ giễu cợt, đanh đá trước đó, lúc nhìn thấy tôi thậm chí còn rụt tay rụt chân, có chút khép nép.

 

Chẳng biết là đã bị ai cảnh cáo rồi nữa.

 

Mãi đến sáng ngày thứ tư, Khương Dao Dao đột nhiên thở không ra hơi đẩy phăng cửa văn phòng: "Cô Cảnh ơi, vừa nãy em nghe có người bảo muốn đến tìm Nam Cung Dật Cảnh để tính sổ."

 

Sắc mặt cô bé trắng bệch, căng thẳng kể lại chuyện mình vừa nghe được.

 

Tôi lập tức phản ứng lại, đây chính là tình tiết thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính trong nguyên tác đây mà.

 

Nam Cung Dật Cảnh và bố cậu ta – 

Nam Cung Tuân xảy ra tranh chấp về chuyện đua xe, cậu ta bị giam lỏng ở nhà ba ngày rồi trốn ra ngoài, sau đó tham gia giải đua và gặp t.a.i n.ạ.n xe.

 

Nữ chính Khương Dao Dao đau lòng rơi nước măt, từ đó nhận rõ tình cảm của mình dành cho Nam Cung Dật Cảnh.

 

Nhưng dưới sự can thiệp của tôi, hai người này hiện tại nhiều nhất cũng chỉ tính là Nam Cung Dật Cảnh đơn phương rung động nhẹ, còn Khương Dao Dao thì hoàn toàn không thân thiết gì với cậu ta.

 

Sao tình tiết này vẫn cứ ập đến trước thời hạn thế này?

 

Tôi trấn an Khương Dao Dao rồi cùng cô bé đi ra cổng trường.

 

Trước cổng trường đã có người chăng biểu ngữ, một người phụ nữ khóc lóc t.h.ả.m thiết đến xé lòng xé gan, người đàn ông dìu bà ta thì gầm lên tức tối: "Nam Cung Dật Cảnh, đền lại đôi chân cho con trai tao!"

 

"Có tiền là có thể tùy tiện đ.â.m người ta hay sao! Con trai tôi còn trẻ người non dạ! Nửa đời sau của nó biết phải làm sao đây!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Học sinh vây quanh xem ngày một đông.

 

Nam Cung Dật Cảnh đứng trên bậc thềm, áo đồng phục phanh ra, cổ áo xộc xệch lệch lạc.

 

Đối mặt với lời cáo buộc của người phụ nữ, Nam Cung Dật Cảnh chẳng những không hề chột dạ, ngược lại còn nghiêng đầu cười khẩy một tiếng.

 

Trông bộ dạng đó quả thực vô cùng ăn đòn.

 

"Là tôi đ.â.m đấy." Giọng điệu của cậu ta nhẹ bẫng. 

 

"Con trai bà kỹ năng kém cỏi, tham gia thi đấu lật xe thua cuộc, gãy chân cũng là đáng đời. Có điều..."

 

Cậu ta móc điện thoại ra, lơ đãng nhìn người phụ nữ: "Chẳng phải là muốn tiền sao, tôi hiểu mà. Một triệu tệ có đủ không?"

 

Người phụ nữ tức giận đến run b.ắ.n cả người, khóc nghẹn không nói nên lời.

 

"Hai triệu tệ?" Nam Cung Dật Cảnh nhướng mày. "Ba triệu tệ cũng được. Dù sao nhà tôi cái gì cũng thiếu, trừ tiền."

 

Trong nguyên tác không hề có màn này, chẳng lẽ vì trong nguyên tác Nam Cung Dật Cảnh cũng bị gãy chân nên đối phương mới không đến tận cửa kiếm chuyện?

 

Nhưng cái điệu bộ hiện tại của Nam Cung Dật Cảnh trông ngứa mắt quá mức.

 

Cái thói công t.ử bột chơi bời lêu lổng kia khiến ngọn lửa giận của tôi lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.

 

Rốt cuộc là ai đã dạy cho cậu ta cái tư tưởng cứ có tiền là có thể dàn xếp được mọi thứ thế hả.

 

Nhưng khi nhìn thấy bàn tay của Nam Cung Dật Cảnh đang siết c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại, cơn giận trong tôi lại vơi đi vài phần.

 

Cậu ta có làm sai đi chăng nữa thì tôi cũng không thể trừng mắt nhìn cậu ta bị hai người lớn chặn đường bắt nạt ngay trước cổng trường như thế này được.

 

Tôi hít một hơi thật sâu: "Nam Cung Dật Cảnh."

 

Nhìn thấy tôi, nụ cười bất cần đời của cậu ta khựng lại một nhịp, rồi cậu ta lại dùng giọng điệu càng thêm phần dửng dưng mà nói: "Cô Cảnh đến rồi à. Sao nào, cô cũng muốn giáo huấn tôi đấy à?"

 

 06

 

Ngọn lửa giận lại bùng bùng bốc lên.

 

Tôi không thèm chấp cậu ta, quay sang nhìn cặp vợ chồng đang kéo biểu ngữ kia, khẽ cúi người chào: 

 

"Chào anh chị, tôi là Cảnh Chi, giáo viên của Nam Cung Dật Cảnh."

 

"Về việc xử lý vụ tai nạn, chúng tôi nhất định sẽ không đùn đẩy trách nhiệm, nhưng xin hai người hãy bình tĩnh một chút, cổng trường không phải là nơi giải quyết vấn đề, hay là chúng ta vào phòng họp thương lượng nhé."