Bạn Trai Hư Vô

Chương 8



Sắc mặt Nam Cung Tuân đột ngột thay đổi, trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng, anh ấy không chút do dự lao thẳng về phía tôi, ôm lấy eo tôi, cùng tôi ngã nhào vào trong nước.

 

Làn sóng nước trong vắt tung lên những bọt bong bóng màu xanh trắng, nhưng thứ còn rực rỡ hơn cả chính là đôi mắt màu xanh lam của Nam Cung Tuân.

 

Tôi ngơ ngác nhìn, suýt chút nữa thì quên cả nín thở.

 

Anh ấy nhìn thấy bọt khí liên tục thoát ra từ miệng tôi, hai tay lại đang ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi không thể buông ra, thế là dứt khoát cúi đầu dùng môi mình chặn c.h.ặ.t lấy môi tôi.

 

"Ưm..."

 

Giây phút hai làn môi chạm vào nhau, giống như hai thanh nam châm tìm được một nửa hoàn hảo của mình.

 

Bàn tay Nam Cung Tuân chợt siết c.h.ặ.t, ghì c.h.ặ.t lấy eo tôi, giống như muốn khảm thẳng tôi vào trong cơ thể của anh ấy vậy.

 

Trong chớp mắt, những hình ảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc tràn thẳng vào đại não tôi.

 

Đó là một Nam Cung Tuân phiên bản trẻ trung và non nớt hơn, chừng mười tám mười chín tuổi, khuôn n.g.ự.c trần với những đường nét cơ bắp rõ ràng, những giọt nước theo đường lằn cơ bụng quyến rũ trượt dài xuống...

 

Giọng nói của anh ấy trầm khàn, nắm lấy tay tôi ấn lên cơ bụng của mình: 

 

"... Cô giáo, kiểm tra thành quả tập gym của em một chút đi, hửm?"

 

Tôi kinh hoàng nhận ra một điều, nếu như tôi thực sự là mẹ đẻ của Nam Cung Dật Cảnh, vậy chẳng phải năm đó tôi đã "thịt" luôn cả Nam Cung Tuân hồi mười chín tuổi rồi sao?

 

Tôi có cảm giác chứng chỉ hành nghề nhà giáo của mình đang từ từ tan chảy ra như kem bơ vậy.

 

Đến khi hoàn hồn lại, tôi phát hiện mình đang được Nam Cung Tuân ôm c.h.ặ.t trong lòng.

 

Anh ấy lo lắng vỗ nhẹ vào má tôi: 

 

"Cảnh Chi, Cảnh Chi, em có sao không?"

 

Tôi mở mắt ra, tầm mắt rơi vào ngang hông anh ấy.

 

Chiếc áo sơ mi trắng sũng nước dính c.h.ặ.t vào người, ẩn hiện màu đỏ chu sa bên dưới.

 

Tôi giơ tay giật ra, trên làn da trắng ngần, một đóa hoa hồng đỏ rực như m.á.u, khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của anh ấy.

 

Tôi theo bản năng giơ tay ra nhẹ nhàng chạm vào.

 

Nam Cung Tuân rên khẽ một tiếng, anh ấy giữ c.h.ặ.t lấy tay tôi, giọng nói trầm khàn như hương rượu nồng đượm say lòng người.

 

Anh ấy gọi khẽ tên tôi: "Cảnh Chi..."

 

Ở nơi dưới cơ bụng một chút, từ từ dựng lên một chiếc lều nhỏ.

 

Tôi kinh hoàng nhảy dựng ra xa.

 

Đè lại tiếng tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống, tôi cười gượng một tiếng: 

 

"Bể bơi nhà các anh... trông cũng trắng trẻo gớm nhỉ."

 

12

 

Quần áo của tôi và Nam Cung Tuân đều đã ướt sũng, thế là ai nấy đều tự về phòng thay đồ.

 

Đến lúc tôi tắm rửa xong bước ra ngoài, chẳng biết Nam Cung Tuân đã đi đâu mất.

 

Nghĩ đến cái dáng vẻ vô cùng "tinh anh" của nơi phía dưới kia của anh ấy lúc nãy, tôi im lặng một lát.

 

Thời gian lâu một chút cũng là bình thường thôi mà...

 

Lúc tôi đang ngồi trong phòng nghe nhìn bắt đầu cày game thì người hầu đến nhắc nhở: "Cô Cảnh ơi, có khách đến ạ."

 

Cả hai người đàn ông chủ gia đình đều không có nhà, tôi đành phải tạm dừng trò chơi, bước ra ngoài cửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong phòng khách có hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ, toát ra vẻ kiêu ngạo và xa hoa đúc ra từ cùng một khuôn.

 

Hệ thống kịp thời nhắc nhở tôi:

 

 【Ký chủ, đây là vị hôn thê độc ác trong nguyên tác – Thượng Quan Mạt Ly, người còn lại là dì nhỏ của cô ta – Thẩm Vận.】

 

Ồ, thì ra là đồng nghiệp nữ phụ độc ác của tôi đây mà.

 

Thượng Quan Mạt Ly có tuổi tác xấp xỉ Nam Cung Dật Cảnh, nhưng lối trang điểm đậm loẹt khiến cô ta trông già đi vài tuổi một cách khiên cưỡng.

 

Tuổi còn nhỏ nên không giữ được bình tĩnh, cô ta liếc nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới trước, lạnh lùng hừ một tiếng: "Tôi cứ tưởng là đại thiên tiên phương nào, mà có thể đi lại thân thiết với nhà Nam Cung như vậy chứ."

 

"Trông cũng bình thường thôi, lại không có gia thế bối cảnh gì, nếu biết điều thì tự mình cút xéo cho xa vào."

 

Thẩm Vận từ tốn đặt tách trà xuống, cười mỉm tiếp lời: "Cô Cảnh đừng để tâm nhé, con bé Mạt Ly còn nhỏ tuổi, tính tình thẳng thắn nghĩ gì nói nấy, nó cũng là muốn tốt cho cô thôi."

 

"Thằng bé Dật Cảnh từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương của mẹ, gặp được người phụ nữ trung niên tốt với nó một chút là dễ sinh ra tâm lý ỷ lại, giống như hội chứng chim non vậy ấy mà."

 

"Hơn nữa tôi rất hiểu A Tuân, loại phụ nữ nào mà anh ấy chưa từng thấy qua chứ? Chẳng qua là một chút tươi mới nhất thời thôi, đợi đến lúc chán rồi bị đuổi ra ngoài, bộ dạng lúc đó trông khó coi lắm."

 

"Hai bố con người ta dịu dàng với cô vài ngày, cô đã tưởng mình là nữ chủ nhân của cái nhà này rồi sao? Cô Cảnh ạ, làm người thì phải biết tự lượng sức mình."

 

Tôi tức cười đến bật cười, khoanh tay trước n.g.ự.c nhìn hai người họ: "Tôi chưa từng coi mình là nữ chủ nhân của cái nhà này, nhưng khổ nỗi Nam Cung Tuân và Nam Cung Dật Cảnh cứ muốn đối xử tốt với tôi thì biết làm sao giờ."

 

"Chưa nói đến việc đặc biệt chuẩn bị sẵn phòng ngủ cho tôi, những món tôi thích ăn hay không thích ăn, nhà bếp đều ghi nhớ rõ mồn một."

 

"Ồ phải rồi, tôi chưa từng nói ra đâu nhé, đều là hai bố con nhà người ta tự mình quan sát rồi dặn dò nhà bếp đấy."

 

Thượng Quan Mạt Ly và Thẩm Vận tức giận đến mức mặt mũi méo xệch cả đi.

 

Thượng Quan Mạt Ly đứng phắt dậy, định lao thẳng tới tát tôi một cái.

 

Tôi bóp c.h.ặ.t lấy bàn tay đang giơ lên của cô ta, còn chưa nghĩ ra nên đối phó với cô nhóc chưa thành niên này thế nào.

 

Thì sau lưng đã truyền đến một ngọn gió.

 

Nam Cung Dật Cảnh đang mặc bộ đồ cưỡi ngựa đứng chắn trước mặt tôi, gạt phắt Thượng Quan Mạt Ly ra.

 

Giọng điệu của cậu ta lạnh như băng, chán ghét nói: "Tôi có thể là thiếu thốn tình thương thật, nhưng một người ngoài như cô dám chạy đến nhà tôi mà diễu võ dương oai, có phải cô bị thiếu não không?"

 

Thượng Quan Mạt Ly ôm mặt khóc thút thít oà lên.

 

Tôi dùng ngón tay chọc chọc Nam Cung Dật Cảnh: "Học xong rồi à?"

 

Theo lý mà nói thì phải nửa tiếng nữa mới xong cơ mà nhỉ.

 

Nam Cung Dật Cảnh lầm bầm nói: 

 

"Vâng... Hoàn thành bài học sớm rồi, huấn luyện viên Michael cho phép con về trước."

 

Thẩm Vận nhìn dáng vẻ Nam Cung Dật Cảnh đứng chắn trước mặt tôi, nụ cười trên mặt cũng không tài nào duy trì được nữa.

 

Bà ta mang theo một vẻ thân thiết, dung túng đối với một đứa trẻ nổi loạn, mở miệng nói: "Dật Cảnh, đối với con gái, đặc biệt là vị hôn thê của mình, không thể thiếu phong độ như thế được đâu nhé."

 

"Được rồi, ở đây là chuyện của người lớn chúng ta, con dẫn Mạt Ly đi chơi đi, hửm?"

 

Nam Cung Dật Cảnh thẹn quá hóa giận: "Vị hôn thê cái gì chứ! Bà đừng có nói nhảm!"

 

Cậu ta căng thẳng quay đầu lại nhìn tôi: "Con không có đính hôn với ai hết, cũng không có yêu sớm!"

 

Tôi có chút buồn cười, vỗ vỗ vai cậu ta trấn an: "Được rồi được rồi, cô biết mà."

 

Nụ cười trên mặt Thẩm Vận hoàn toàn biến mất, bà ta lạnh giọng nói: 

 

"Nam Cung Dật Cảnh, chuyện này không phải là việc con có thể từ chối đâu."

 

"Sự hợp tác giữa nhà Thượng Quan và nhà Nam Cung đã xảy ra vấn đề, con không gánh nổi trách nhiệm này đâu, trừ khi A Tuân..."