Lời bà ta còn chưa dứt câu, từ trên cầu thang xoắn ốc ở tầng hai đã truyền đến một giọng nam trầm thấp, lạnh lùng khẽ vang lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, Nam Cung
Tuân đã thay một bộ quần áo mặc ở nhà, đang nhíu mày đứng trên bậc thềm.
"Nhà Thượng Quan dạy dỗ con gái như thế đấy à? Đến nhà tôi để giáo huấn người của tôi?"
13
Sắc mặt Thẩm Vận trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Bà ta mấp máy môi, chỉ có thể bất lực
lên tiếng xin lỗi: "A Tuân, xin lỗi anh, anh đừng giận."
Nam Cung Tuân thong thả bước xuống lầu, đi đến bên cạnh tôi.
Ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người anh ấy, tôi lại nhớ tới màn kịch nóng bỏng dưới bể bơi lúc nãy, vành tai xoẹt một cái đỏ bừng lên.
Bàn tay Nam Cung Tuân đặt trên vai tôi, giọng điệu bình thản nhưng hơi trầm xuống: "Người bà mạo phạm không phải là tôi, phải xin lỗi ai chắc là không cần tôi phải nhắc nhở đâu nhỉ?"
Thẩm Vận nhìn tôi, c.ắ.n môi, lòng đầy ấm ức và không tình nguyện lên tiếng xin lỗi: "Cô Cảnh, xin lỗi..."
Tôi xua xua tay: "Không chấp nhận, bà đừng nói nữa."
Cái kiểu xin lỗi ngoài miệng nhưng sau lưng có khi lại nguyền rủa đ.â.m sau lưng người ta thế này, tôi đây chẳng thèm nghe.
Thẩm Vận kinh ngạc ngậm miệng.
Nam Cung Tuân bật cười trầm thấp, tiếng rung nhè nhẹ từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh ấy truyền sang bên sườn tôi, khiến nhịp tim của tôi cũng vô thức đập nhanh hơn.
Anh ấy bấm số gọi điện thoại, thản nhiên mở miệng: "Hủy bỏ. Đã vậy thì kể từ ngày hôm nay, tập đoàn Nam Cung sẽ chấm dứt mọi hợp tác với nhà Thượng Quan. Tiền vi phạm hợp đồng cứ bồi thường theo mức tối đa, hoàn tất mọi thủ tục ngay trong ngày hôm nay."
Đầu dây bên kia cung kính đáp lời, sắc mặt Thẩm Vận lúc này hoàn toàn cắt không còn giọt m.á.u.
Bà ta hoảng loạn nâng cao tông giọng: "Chỉ vì một người phụ nữ mà anh sẵn sàng bạt mạng trở mặt với nhà Thượng Quan sao?!"
Nam Cung Tuân khẽ liếc nhìn bà ta
một cái, nhẹ nhàng bâng quơ nói:
"Thứ nhất, cô ấy tên là Cảnh Chi, là người quan trọng nhất của nhà Nam Cung tôi."
"Thứ hai, nhà Thượng Quan trong mắt tôi chẳng có tư cách gì để bàn chuyện mặt mũi với nhà Nam Cung cả. Những việc bà làm tại nhà tôi ngày hôm nay đã tiêu tốn chút thể diện cuối cùng rồi. Nếu các người đã không cần, vậy thì không cần phải cho nữa."
"Kể từ ngày hôm nay, nhà Nam Cung và nhà Thượng Quan không có hợp tác, không có hôn ước, cũng chẳng có bất kỳ mối quan hệ nào hết. Nếu bà dám ra ngoài tung tin đồn nhảm gì..."
Anh ấy nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vận, giọng nói lạnh lùng như băng:
"Tôi sẽ khiến nhà Thượng Quan không thể ngẩng đầu sống nổi ở cái thành phố A này."
Môi Thẩm Vận run bần bật, hốc mắt đỏ hoe, nhưng một chữ cũng không dám thốt ra nữa.
Nam Cung Dật Cảnh cáu bẳn xua tay:
"Còn chưa cút đi, tính đợi ai tiễn nữa hả?!"
Thẩm Vận dắt theo Thượng Quan Mạt Ly lúc này đã sợ đến mức không dám khóc nữa, t.h.ả.m hại rời đi.
Nam Cung Dật Cảnh cũng bị Nam Cung Tuân tìm cớ đuổi đi nốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong phòng chỉ còn lại hai người là tôi và Nam Cung Tuân.
Tôi nhìn anh ấy, trong lòng dâng lên
một cảm giác mềm mại.
Tôi hỏi anh ấy: "Mẹ của Nam Cung Dật Cảnh có phải là..."
Có phải là tôi không?
Tôi có phải là người từng ở bên cạnh anh không?
Nam Cung Tuân lập tức phủ nhận:
"Không phải."
Tôi ngẩn người ra, không hiểu tại sao anh ấy lại không thừa nhận.
Tôi c.ắ.n c.ắ.n môi: "Lúc nãy anh nói tôi là người quan trọng nhất của nhà Nam Cung?"
Biểu cảm của anh ấy trở nên bồn chồn: "Phải, em đúng là như vậy."
Nam Cung Tuân rũ hàng mi xuống, tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của anh ấy.
Im lặng một lát, anh ấy khẽ nói:
"Cảnh Chi, em sẽ là người quan trọng nhất của anh, của Dật Cảnh, anh sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ em."
"Nhưng... em không thể là mẹ của Nam Cung Dật Cảnh."
14
Sau khi rời khỏi nhà Nam Cung, tôi vẫn không tài nào hiểu nổi thái độ của Nam Cung Tuân.
Rõ ràng chân tướng đã phơi bày ngay trước mắt, chỉ cách một lớp giấy cửa sổ mỏng manh, lý do rốt cuộc là gì khiến anh ấy không dám chọc thủng cũng không dám nhắc tới chứ.
Hệ thống thì cạy răng cũng chẳng rặn ra nổi một câu nửa chữ, tôi cũng lười chẳng buồn hỏi.
Cũng may là khoảng thời gian này tôi đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ của cô giáo nữ phụ độc ác, tiếp theo chỉ cần đợi Nam Cung Dật Cảnh tốt nghiệp cấp ba là tôi có thể hoàn toàn giải thoát rồi.
Thành tích của Khương Dao Dao ở học viện bỏ xa mọi người, cho dù Nam Cung Dật Cảnh có được bổ túc bài vở rất lâu thì cũng chỉ có thể ngậm ngùi xếp thứ hai.
Hệ thống lấy làm lạ vô cùng: 【Không đúng nha! Nam chính đáng lẽ phải là hạng nhất chứ.】
Tôi nhìn Khương Dao Dao ngoan ngoãn làm đề, dịu dàng giảng bài cho bạn cùng bàn, trên mặt nở một "nụ cười hài lòng của người đưa đò".
Tôi nói: 【Trong nguyên tác, Khương Dao Dao vừa bị bạo lực học đường, vừa yêu sớm, thời gian ngoài giờ học giai đoạn đầu toàn dùng để đi làm thêm, giai đoạn sau thì dốc hết sức bổ túc cho nam chính.】
【Nhưng bây giờ con bé có học bổng, lại chẳng cần bận tâm đến cái đuôi phiền phức Nam Cung Dật Cảnh kia, thành tích đứng nhất chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?】
Khương Dao Dao từng bước một từ một cô bé có chút nhút nhát, biến thành một học bá tự tin, cởi mở và vô cùng được chào đón.
Mấy cái tâm tư nhỏ nhen của Nam Cung Dật Cảnh có giấu cũng không giấu nổi.
Dưới sự nhắc nhở của tôi, cậu ta cũng chỉ dám âm thầm lén lút sán lại gần bên cạnh cô bé.
Còn về chuyện sau khi tốt nghiệp thì
đó là việc riêng của chính họ rồi.
Ngày thứ ba sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Nam Cung Dật Cảnh cuối cùng cũng tậu được chiếc xe thể thao mà cậu ta đã chờ đợi bấy lâu, hào hứng rủ ba người còn lại trong nhóm F4 cùng Khương Dao Dao đi chơi.