Lệ Đông ngồi xuống sofa, cầm lấy chiếc ly trên bàn trà và tự rót cho mình một ly rượu. Sau đó hắn mới mở lời: “Cái thằng họ Chu đó làm ăn kiểu gì vậy, đến người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ nổi.”
Tôi theo phản xạ phản bát: “Tôi không phải người phụ nữ của anh ta, chúng tôi đã ly hôn rồi.”
Động tác lau ly của Lệ Đông khựng lại, hắn ta khẽ nhíu mày: “Tại sao? Hắn đối xử với không tốt với em sao?”
Tôi im lặng. Hắn ta có vẻ thấy mất hứng vì không được đáp lời, liền ngửa đầu uống cạn nửa ly rượu: “Không nói thì thôi.”
Lúc này có tiếng gõ cửa. Vị quản lý lúc nãy ở dưới lầu bước vào, theo sau là một nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn.
Quản lý đưa túi đồ cho tôi, sắp xếp món ăn trên xe lên bàn, rồi lẳng lặng lui ra ngoài.
Căn phòng một lần nữa rơi vào tĩnh lặng. Tôi cúi đầu kiểm tra, thấy trong túi là một bộ đồ thường ngày và một đôi giày. Nhìn những chiếc mác chưa cắt, đủ thấy những thứ này có giá trị không hề nhỏ.
“Tiền mua quần áo, tôi sẽ trả lại cho anh.”
“Ông đây không thiếu mấy đồng bạc đó.”
Hắn ta cuộn mình trên sofa, trông có vẻ rất buồn ngủ, nhắm mắt nói mà không hề động đậy.
Tôi đứng nhìn hắn ta một lúc, cuối cùng vẫn nói một câu cảm ơn. Sau đó, tôi xách túi đồ vào phòng tắm.
Thay quần áo xong, cảm giác ấm áp hơn hẳn so với khi chỉ mặc chiếc áo phông mỏng và quần ngủ. Cảm giác được che chắn kín đáo cũng khiến tôi thấy tự nhiên hơn nhiều.
Tôi lấy lại chút can đảm để mặc cả với Lệ Đông. Đợi hắn ta tỉnh dậy, tôi hỏi: “Mặc dù không biết tại sao nhưng tôi muốn nó cảm ơn anh vì hôm nay đã cứu tôi.”
Tôi nhìn người đàn ông trên sofa, tuy không đoán được mục đích của hắn ta nhưng vẫn thử mở lời: “Nhưng tôi có hẹn với người khác, cho nên…”
Nhưng tôi mới nói được nửa câu, Lệ Đông đã ngồi bật dậy, nhìn tôi cười như không cười: “Ai nói với em là hôm nay em có thể đi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nhưng lúc nãy anh đã nói sẽ không bắt cóc tôi. Bây giờ không cho tôi đi, không phải bắt cóc thì là gì?”
“Ồ, xin lỗi nhé, tôi nói dối đấy.”
Hắn ta đứng dậy khỏi sofa, nhìn tôi chằm chằm từ trên cao. Đôi mắt phượng hơi đỏ vẫn còn chút hơi nước vì chưa tỉnh ngủ hoàn toàn nhưng hắn ta lại nhếch môi một cách ác độc: “Sao bao nhiêu năm rồi mà em vẫn chẳng tiến bộ chút nào thế?”
Nói xong, hắn ta bước từng bước ép sát, cho đến khi dồn tôi vào góc phòng, lưng tựa sát vào tường.
Tôi nuốt nước bọt, bàn tay vừa run rẩy vừa siết c.h.ặ.t con d.a.o tỉa lông mày lấy từ bộ đồ dùng một lần trong phòng tắm.
Chỉ cần hắn ta tiến thêm một bước nữa, tôi sẽ lập tức dùng con d.a.o đó kề vào cổ hắn ta.
Không ngờ hắn ta chỉ đưa tay ra, lấy bao t.h.u.ố.c lá từ trên bàn ăn bên cạnh tôi. Sau khi châm t.h.u.ố.c, hắn ta mới lùi lại, thản nhiên buông một câu: “Ăn đi, chắc em đói rồi.”
Nhận thấy sự nhượng bộ của hắn ta, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, cánh tay căng thẳng nãy giờ cũng buông lỏng xuống. Nhưng không ngờ giây tiếp theo, hắn ta đột ngột đưa tay ra sau lưng tôi, động tác nhẹ nhàng tước đi con d.a.o tỉa lông mày trong tay tôi. Sau đó, hắn ta xoay xoay con d.a.o trong tay để chơi đùa.
Dù hắn ta vẫn đang cười nhưng khí thế quanh người đột ngột hạ thấp: “Đường Nhu, đừng giở trò trước mặt tôi.”
Điện thoại trên bàn rung lên, hắn ta bắt máy. Tôi nghe rõ mồn một người ở đầu dây bên kia nói: [“Anh Lệ, cảnh sát đến rồi.”]
[“Đừng nói lung tung, đợi tôi xử lý.”]
Nói xong, hắn ta vội vàng khoác áo ra cửa. Trước khi đi không quên cảnh cáo tôi: “Ngoan ngoãn ở đây, đừng quậy phá nữa, tôi sẽ khóa cửa.”
Căn hộ suite rộng lớn giờ chỉ còn lại mình tôi. Tôi không có điện thoại, không liên lạc được với bên ngoài. Tuy cửa sổ mở nhưng tầng quá cao, hoàn toàn triệt tiêu khả năng nhảy cửa sổ.
Trong bụng tôi đói cồn cào nhưng đồ ăn trên bàn tôi không dám động vào.
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!