Bạn Trai Phú Nhị Đại Của Tôi Giả Chết

Chương 11



 

Tôi chỉ đành đi loanh quanh trong căn hộ suite này một vòng để tìm cách rời đi.

 

Trong lúc đó, tôi cũng nắm rõ được cấu trúc của nơi này. Đồng thời xác nhận được rằng, chắc hẳn trước đây Lệ Đông sống ở đây.

 

Phòng khách, phòng ngủ, phòng giặt, phòng thay đồ, còn có một phòng tập với đầy đủ thiết bị thể thao. Mọi thứ đồ dùng sinh hoạt đều có đủ, duy chỉ không có bất kỳ thiết bị điện t.ử nào có thể kết nối mạng.

 

Tôi hết cách, cuối cùng chỉ đành gửi gắm hy vọng vào chiếc điện thoại có dây đặt ở đầu giường, loại dùng để liên lạc với quản lý. Nhưng quản lý là người của Lệ Đông, không đời nào họ chịu thả tôi ra. Nếu nhận ra tôi có ý định bỏ trốn, thậm chí họ còn báo lại cho hắn ta. Vì vậy tôi không thể rút dây động rừng, cần phải tìm một cái cớ hợp lý.

 

Suy đi tính lại, tôi mới gọi vào số đó. Tôi nói với quản lý rằng hiện tại tôi thấy không khỏe, cần ra ngoài đi khám bác sĩ.

 

Chẳng còn cách nào khác, đồ đạc trong phòng này quá đầy đủ, tôi khó lòng lấy lý do thiếu thứ gì đó để đòi ra ngoài, chỉ có thể giả bệnh.

 

May mắn là vị quản lý đó không hề nghi ngờ lời tôi nói, nhanh ch.óng đồng ý với yêu cầu của tôi.

 

[“Thưa cô, tôi đã đặt xe đưa cô đến bệnh viện giúp cô rồi, phiền cô bây giờ xuống tầng một, tôi sẽ đưa cô đi bệnh viện ngay.”]

 

Tôi nhíu mày: [“Anh để tôi tự xuống tầng một sao?”]

 

[“Vâng, nếu không có sự cho phép của anh Lệ, chúng tôi không có quyền vào khu vực tầng chín. Nếu cô thực sự thấy khó chịu không thể tự di chuyển, tôi có thể gọi người đứng đợi ở cửa thang máy.”]

 

Lòng tôi lập tức chìm xuống. Không ngờ con đường cuối cùng cũng bị chặn đứng.

 

Trong lúc nản chí, tôi quên mất phải che giấu mục đích: [“Cửa phòng đang khóa, anh bảo tôi tự ra ngoài bằng cách nào?”]

 

[“Hả?”] Đầu dây bên kia có vẻ rất mờ mịt: [“Thưa cô, có phải cô hiểu lầm gì không? Cửa phòng suite ở tầng chín không có cách nào khóa từ bên ngoài được.”]

 

Tôi sững sờ tại chỗ. Giây tiếp theo, tôi đặt điện thoại xuống, đi thẳng ra cửa phòng. Nhấn tay nắm cửa xuống, một tiếng “cạch” vang lên, cửa mở.

 

Tôi nhìn lối hành lang đột ngột xuất hiện trước mắt mà nghệt mặt ra một lúc, sau đó mới muộn màng nhận ra, mình lại bị Lệ Đông lừa nữa rồi.

 

Nhưng niềm vui vì thoát được đã lấn át cả sự phẫn nộ vì bị lừa, tôi mặc kệ vị quản lý vẫn đang cao giọng hỏi han tình hình trong điện thoại, chuẩn bị chuồn lẹ.

 

Thế nhưng vừa bước ra hành lang, tôi chợt nghe thấy một trận cãi vã. Chuyện gì thế này? Chẳng phải vị quản lý kia nói nếu không có lệnh của Lệ Đông thì người khác không được lên tầng thượng sao, vậy ai đang cãi nhau?

 

Tôi sợ bị phát hiện nên áp sát vào tường để ẩn nấp. Nhưng càng tiến gần về phía thang máy, tiếng ồn ào càng lớn.

 

“Tao đã nói rồi, tao đến để tìm bạn gái tao.”

 

“Xin lỗi anh Chu, phòng suite tầng thượng không phục vụ khách bên ngoài, ngài không có quyền vào tầng thượng. Nếu ngài còn tiếp tục đeo bám như vậy, chúng tôi chỉ còn cách báo cảnh sát.”

 

“Mày bảo cái thằng họ Lệ kia cút ra đây gặp tao! Nếu không đưa được Đường Nhu đi, hôm nay tao sẽ không rời khỏi đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Chu Thế Khanh lạnh mặt đứng trước cửa thang máy đối chất với một đám nhân viên phục vụ. Tim tôi nảy lên một cái, không ngờ anh ta lại tìm được đến tận đây.

 

Cô tiểu thư nhà giàu mà tôi từng gặp ở tầng tám lúc này đang đứng ngay sau lưng anh ta, vẻ mặt lo lắng túm lấy ống tay áo anh ta.

 

“Anh Thế Khanh, anh bình tĩnh lại chút được không? Cái thằng họ Lệ đó là một tên điên, anh chọc vào hắn làm gì? Hơn nữa, dù người đàn bà đó có thực sự bị nhốt ở đây thì liên quan gì đến anh? Cô ta vốn dĩ là một kẻ đào mỏ tham tiền, dù có bị tên điên đó hành hạ đến c.h.ế.t thì cũng có sao đâu, cô ta đáng đời!”

 

“Giang Nguyệt, cô im miệng cho tôi!” Chu Thế Khanh hất mạnh người phụ nữ kia ra, vẻ mặt đầy giận dữ: “Tiểu Nhu bị ép buộc, cô ấy làm vậy là để bảo vệ con của chúng tôi. Lúc đầu là tôi đã làm sai, tôi phải xin lỗi cô ấy.”

 

Người phụ nữ đó bị hất ngã xuống đất, ôm lấy đầu gối bị va chạm mà kêu đau.

 

Mặt cô ta đầy vẻ tổn thương: “Chu Thế Khanh, anh vì người đàn bà đó mà đẩy em! Đầu anh bị ung à? Dù cô ta có bị ép buộc thì sao chứ, cô ta chỉ là một đứa nghèo kiết xác, căn bản không xứng với anh. Loại đàn bà như vậy bên ngoài vơ nắm được cả nắm, chơi bời chút thôi thì được, anh lại thực sự coi cô ta là bảo bối à!”

 

“Cô câm miệng, Tiểu Nhu tốt hơn cô nhiều!”

 

“Chu Thế Khanh, anh không phải con người!” Người phụ nữ tên Giang Nguyệt đỏ hoe mắt, đứng dậy định vào thang máy rời đi.

 

Nhưng đường đi của cô ta bị chặn lại bởi người vừa bước ra khỏi thang máy. Lệ Đông bước ra, nhìn quanh một vòng, mặt sa sầm xuống: “Lần đầu tiên tầng thượng của tôi náo nhiệt thế này, dạo này số kẻ tìm đến cái c.h.ế.t đúng là càng lúc càng nhiều.”

 

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

Nghe thấy lời này, Giang Nguyệt sợ đến mức cả người run rẩy, chạy trối c.h.ế.t vào trong thang máy.

 

Chu Thế Khanh tiến lên đối diện với Lệ Đông: “Mày nhốt Đường Nhu ở đâu rồi, mau giao cô ấy ra đây!”

 

“Nếu tao nói không thì sao?”

 

Chu Thế Khanh cao 1m82 nhưng Lệ Đông còn cao hơn Chu Thế Khanh nửa cái đầu. Cộng thêm việc hắn ta có thói quen tập luyện, tuy nhìn riêng không hẳn là kiểu cơ bắp cuồn cuộn nhưng khi hai người đứng cạnh nhau, Chu Thế Khanh trông vẫn gầy gò, mỏng manh hơn hẳn.

 

Lệ Đông khoanh tay tựa tường, nhìn xuống Chu Thế Khanh đầy ngạo nghễ.

 

Chu Thế Khanh quả nhiên bị chọc giận. Anh ta tung một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt hắn ta nhưng bị hắn ta lùi lại né được.

 

Thậm chí vì biên độ né tránh của hắn ta quá nhỏ, biểu cảm quá thản nhiên, Chu Thế Khanh ngược lại càng tức đến đỏ mắt. Bởi vì tính sát thương thì không lớn nhưng tính sỉ nhục cực kỳ cao.

 

Từ nhỏ Chu Thế Khanh đã ngậm thìa vàng mà lớn lên, dù vì t.a.i n.ạ.n của cha mẹ mà trở mặt với anh trai nhưng vẫn là cẩm y ngọc thực. Đừng nói là anh ta rất ít khi đ.á.n.h nhau với người khác, dù có xảy ra xung đột, đối phương cũng sẽ vì nể mặt Chu thị mà nhường nhịn ba phần.

 

Ngược lại là Lệ Đông, vừa xuất thân là kẻ du đãng, lại ở tù nhiều năm như vậy.

Hai người này mà động thủ, kết quả đã quá rõ ràng.

 

Chu Thế Khanh là đến tìm tôi, nếu anh ta vì tôi mà bị thương, sự việc sẽ lại dây dưa không dứt. Mà tôi thì không muốn có bất kỳ liên quan gì đến anh ta nữa…

 

Nghĩ vậy, tôi muốn ngăn hai người họ động tay động chân nên vô thức bước chân ra. Không ngờ lại bị Lệ Đông phát hiện. Hắn ta lại né được một cú đá của Chu Thế Khanh nhưng ánh mắt thì nhìn trân trân vào tôi rồi đột nhiên bật cười.