Bạn Trai Phú Nhị Đại Của Tôi Giả Chết

Chương 18



 

Cho đến khi ngồi lên xe, Lệ Đông vẫn chưa tiết lộ điểm đến.

 

Nhìn chiếc váy trên người mình và dáng vẻ diện đồ trang trọng hiếm thấy của Lệ Đông, tôi bỗng nhớ lại lời Triệu Bằng, trong lòng thoáng hiện lên chút bất an.

 

Không lẽ hắn ta định đưa tôi đi đính hôn thật? Không thể nào, đính hôn sao có thể đùa như thế được, hắn ta đâu có điên…

 

À không, hắn ta đúng là một thằng điên mà!

 

Tâm trí tôi rối bời, càng cảm thấy chiếc váy này chật đến mức không thở nổi, cứ bồn chồn ngọ nguậy trên ghế.

 

Cho đến khi Lệ Đông liếc nhìn tôi: “Em cứ nhúc nhích cái gì thế, định biến hình hay sao?”

 

Tôi muốn nói lại thôi, sợ hắn ta vốn không có ý đó, nghe xong lại mắng tôi tự đa tình. Đành bực bội lườm lại hắn ta: “Buổi tối tôi ăn nhiều, váy chật không được à?”

 

May mà quãng đường không xa, sau 20 phút chịu đựng, chúng tôi đã đến đích, điểm đến là khách sạn Nguyệt Như.

 

Đây là một khách sạn 5 sao sang trọng, bên ngoài trang hoàng rực rỡ, trước cửa đỗ đầy xe sang, một tấm t.h.ả.m đỏ rực rỡ trải dài từ sảnh khách sạn ra tận lề đường.

 

Tôi không ngờ đây thực sự là một buổi tiệc đính hôn. Có điều, chủ nhân không phải tôi và Lệ Đông. Bởi vì trên tấm áp phích khổng lồ ở cửa ghi rõ: Chúc mừng lễ đính hôn của cô Giang Nguyệt và anh Chu Thế Khanh.

 

Tôi hơi bất ngờ. Hóa ra thời gian qua Chu Thế Khanh không làm phiền tôi nữa là vì anh ta đã đính hôn? Không hiểu sao, tôi nhớ lại lời hứa bí mật của Lệ Đông vài tuần trước, liền hỏi: “Rốt cuộc anh đã làm gì?”

 

Hắn ta cười: “Thực ra cũng chẳng có gì, tôi chỉ giúp Giang Nguyệt một việc nhỏ, đưa Chu Thế Khanh đang say rượu lên giường của cô ta thôi. Là do Giang Nguyệt tự mình biết cố gắng, nắm bắt lấy cơ hội.”

 

Tôi suy nghĩ một lát là hiểu ra ngọn ngành. Chu Thế Khanh là loại người miệng thì nói không quan tâm gia thế, chỉ muốn tìm kiếm tình yêu đích thực. Nhưng thực tế trong lòng anh ta, ranh giới địa vị do tiền bạc tạo ra rất rõ ràng.

 

Tôi thấp kém hơn anh ta nên tôi cần trải qua những “thử thách tình yêu” khắc nghiệt mới có thể thực sự đứng cạnh anh ta. Còn anh ta và Giang Nguyệt vốn thuộc cùng một tầng lớp, họ bình đẳng.

 

Khi anh ta phát sinh quan hệ với Giang Nguyệt, tự nhiên sẽ bị đạo đức ràng buộc mà lựa chọn chịu trách nhiệm.

 

“Chu Thế Khanh đính hôn với Giang Nguyệt, em có thấy không vui không?”

 

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

Lệ Đông vẫn cười nhưng sự lơ đãng đó không che giấu nổi vẻ căng thẳng dò xét.

 

Tôi lắc đầu: “Tôi không vui là vì anh vẫn chưa đi ngồi tù đấy.”

 

“Đồ không có lương tâm.” Lệ Đông mắng mỏ nhưng thực tế lại cười rất tươi.

 

“Trước đó sợ đầu óc em không tỉnh táo, thật sự bị thằng tồi kia diễn trò t.h.ả.m thương mà mủi lòng tha thứ. Nhưng giờ hắn đính hôn rồi, em chắc không đến nỗi ngu muội đến mức đó chứ... Em không có đúng không?”

 

Tôi không nhịn được lườm hắn ta một cái: “Dù anh ta không đính hôn, tôi cũng sẽ không tha thứ, cảm ơn!”

 

Sự liên kết giữa nhà họ Chu và nhà họ Giang khiến buổi tiệc đính hôn này cực kỳ hoành tráng. Hội trường vàng son lộng lẫy, khách khứa tấp nập, ai nấy đều bận rộn xã giao. Thế nhưng sự xuất hiện của Lệ Đông rõ ràng nằm ngoài dự tính của mọi người. Đa số đều sợ hắn ta, né ra xa và bàn tán xôn xao. Cũng có một vài kẻ gan lớn, muốn bám lấy quan hệ với Lệ thị để đổi đời nên tiến lại bắt chuyện.

 

Suốt buổi, Lệ Đông luôn mỉm cười, phối hợp xã giao, đưa danh thiếp. Tôi đứng bên cạnh nhìn mà chỉ thấy quái dị.

 

Hắn ta ghét nhất những dịp thế này và những màn giao tiếp giả dối, sao hôm nay lại nén được sự mất kiên nhẫn để đóng vai người hiền lành thế này?

 

Giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng cười nói và hoan hô bùng nổ ở phía không xa.

 

“Anh Chu đúng là tài mạo song toàn, quá xứng đôi với cô Giang.”

 

“Đúng vậy, hai vị lại là thanh mai trúc mã, bao nhiêu năm cuối cùng cũng tu thành chính quả, xin chúc mừng, chúc mừng.”

 

Chu Thế Khanh và Giang Nguyệt đứng giữa đám đông, đón nhận những lời tán tụng như những vì sao vây quanh mặt trăng.

 

Giang Nguyệt mặc bộ lễ phục trắng tinh, ngay cả từng sợi tóc cũng toát lên vẻ tinh xảo được chăm chút kỹ lưỡng, cô ta nép vào cánh tay Chu Thế Khanh, nụ cười hạnh phúc ngọt ngào.

 

Chu Thế Khanh đã cắt tóc, thay bộ vest, không còn vẻ suy sụp như lần gặp trước, vóc dáng gầy đi nhiều càng làm tăng thêm vẻ thanh cao của một quý công t.ử. Chỉ là với tư cách nhân vật chính của buổi tiệc, trông anh ta không hề vui vẻ.

 

Ánh mắt anh ta xuyên qua đám đông, dán c.h.ặ.t vào Lệ Đông với lòng thù hận sục sôi. Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, chắc Lệ Đông đã c.h.ế.t hàng vạn lần.

 

Lệ Đông thì như một kẻ tâm thần, Chu Thế Khanh càng lườm, hắn ta càng diễn vai thanh niên tài tuấn hăng hái hơn khiến những người đến bắt chuyện cảm thấy được ưu ái mà lo sợ.

 

Cách xưng hô cũng đổi từ “tổng giám đốc Lệ” xa lạ ban đầu thành: “Tiểu Đông đúng là có bản lĩnh, năng lực giỏi tính cách lại tốt, con trai tôi sau này lớn lên mà được như cậu thì tốt biết mấy.”

 

“Ôi, hổ phụ không sinh khuyển t.ử, thiếu gia sau này lớn lên chắc chắn sẽ giỏi hơn tôi nhiều.”

 

Tôi lười nghe hai người này đùn đẩy qua lại, bèn đi đến bàn tiệc buffet nơi ít người nhất.

 

Những dịp này, đa số mọi người đến vì mục đích xã giao và giữ hình tượng nên người thực sự ăn uống rất ít.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng là hời cho tôi mà. Không hổ danh là món ăn khách sạn 5 sao, sắc hương vị đều đủ cả. Ngặt nỗi chiếc váy quá chật hạn chế khả năng của tôi, tôi chỉ có thể uất ức bưng đĩa, lựa chọn kỹ càng những món nhỏ để ăn.

 

Đang lúc tôi phân vân giữa bánh liễu diệp và bánh quế hoa nên ăn cái nào trước thì cổ tay đột nhiên bị ai đó nắm lấy. Người đó kéo tôi đi thẳng về phía góc khuất, động tác dứt khoát như đã tập luyện vô số lần. Đến khi định thần lại, tôi đã bị kéo vào góc sau sân khấu. Tôi cũng nhìn rõ người kéo mình là ai.

 

“Chu Thế Khanh? Chẳng phải anh nên ở cạnh Giang Nguyệt tiếp khách sao?”

 

Anh ta không trả lời câu hỏi của tôi: “Tiểu Nhu, em và Lệ Đông rốt cuộc là thế nào? Họ đều nói em tự nguyện đi theo hắn nhưng đó không phải sự thật đúng không? Chắc chắn là hắn ép em đúng không? Hắn dùng thứ gì đe dọa khiến em phải rời bỏ anh có phải không?”

 

Hỏi xong không đợi tôi trả lời, anh ta lại tự lẩm bẩm tiếp: “Chắc chắn là như vậy rồi, nếu không em yêu anh như thế, sao có thể nỡ nhìn anh t.h.ả.m hại như vậy mà vẫn không tha thứ chứ? Hắn nắm thóp em, thậm chí dùng sự an nguy của anh để đe dọa em, em vì bảo vệ anh mà có nỗi khổ không thể nói ra, chắc hẳn là uất ức lắm…”

 

Nghe anh ta lảm nhảm hồi lâu, cuối cùng tôi không nhịn được mà ngắt lời.

 

“Chu Thế Khanh, đầu óc anh có vấn đề thì làm ơn đi chữa đi, đừng có suốt ngày chạy ra ngoài phát điên như thế có được không?”

 

“Sao em có thể nói anh như vậy!” Chu Thế Khanh bị tôi đẩy ra, mặt đầy vẻ bị tổn thương: “Nhưng anh hiểu mà, em là bị Lệ Đông ép buộc thôi.”

 

Anh ta nói sâu đậm quá, tôi suýt thì khóc luôn, là cười đến phát khóc.

 

“Chu Thế Khanh, tôi thấy anh cũng chẳng cần chữa nữa đâu, thật đấy. Thiếu não đến mức này thì tôi thấy hết hy vọng rồi. Dạo này muốn ăn gì thì ăn, muốn chơi gì thì chơi, đối xử tốt với bản thân một chút đi. Tôi nói cho anh biết, Lệ Đông không ép tôi, càng chưa từng lấy anh ra đe dọa tôi. Tôi không muốn nhìn thấy anh đơn thuần là vì tôi không còn yêu anh nữa rồi. Con người ta nên nhìn về phía trước, anh đừng có suốt ngày đứng yên một chỗ, giả vờ thâm tình để tự cảm động chính mình có được không?”

 

Nói xong, tôi quay người định đi nhưng bị anh ta chặn đường. Có vẻ anh ta cuối cùng cũng nhận ra tôi thực sự không còn chút tình cảm nào với anh ta nữa.

 

“Em thực sự không còn chút nào thích anh sao Đường Nhu? Em đừng đối xử với anh như vậy có được không? Những kỷ niệm đẹp đẽ quá khứ của chúng ta em đều quên sạch rồi sao? Sao em có thể nhẫn tâm như vậy?”

 

“Tôi nhẫn tâm? Là anh quá ghê tởm thì có! Anh đã đính hôn với Giang Nguyệt rồi còn đến đây lôi lôi kéo kéo tôi làm gì? Tôi nói cho anh biết, anh chính là một thằng khốn từ đầu đến chân, dùng cái mác thâm tình để che đậy những hành vi rác rưởi làm tổn thương người khác. Tôi thực sự nhìn thấy mặt anh là thấy phiền rồi, làm ơn làm phước sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa có được không!”

 

Chu Thế Khanh run b.ắ.n người, cuối cùng cũng buông cổ tay tôi ra, mặt anh ta tái mét, ánh mắt bi thương nhìn tôi trân trân. Tôi lười nhìn cái vẻ đó của anh ta, quay người bỏ đi.

 

Sau đó ở cạnh sân khấu, tôi lôi cái bản mặt đáng ăn đòn của Lệ Đông ra.

 

“Anh nghe trộm đủ chưa?”

 

“Chưa, nếu em quay lại mắng hắn thêm vài câu nữa chắc tôi sẽ vui hơn đấy.”

 

“Cút đi, cái váy rách này siết tôi c.h.ế.t mất rồi, không có tâm trạng cãi nhau với anh.”

 

“Đường Nhu, em có thấy dạo này em càng lúc càng giống tôi, tính tình càng lúc càng tệ đi không?”

 

“Nói bậy, tôi mới…”

 

Theo thói quen tôi định mắng hắn ta nhưng vừa quay đầu lại thì chạm phải một đôi mắt cười cong cả lên.

 

Lúc này tôi mới sực nhận ra, hình như hiện tại tôi đối xử với Lệ Đông có hơi quá phóng túng. Từ sự cẩn trọng ban đầu đi trên băng mỏng cho đến bây giờ chỉ cần thấy hắn ta không vừa mắt là sẽ “bật” lại ngay. Mà hắn ta cũng chưa bao giờ nổi giận với tôi nữa, thái độ đối với tôi dung túng đến mức quá đáng.

 

Tôi ngẩn người tại chỗ. Giữa chúng tôi bắt đầu biến thành thế này từ khi nào?

 

Nhưng Lệ Đông không cho tôi cơ hội suy nghĩ, hắn ta cởi áo vest ra khoác lên vai tôi, sau đó luồn tay vào dưới lớp áo vest, thô bạo x.é to.ạc phần eo của chiếc váy.

 

Trước khi tôi kịp mắng hắn ta là đồ lưu manh thì đã nghe thấy tiếng vải rách.

 

Không khí trong lành tràn vào phổi, tôi lấy lại được nhịp thở thông thuận. Sững sờ vài giây, tôi mới kinh hoàng ngẩng đầu nhìn hắn ta: “Anh làm cái gì thế! Bộ váy này đắt lắm đấy, anh cứ thế mà xé à?”

 

“Chẳng phải em mặc không thoải mái sao, thế thì giữ lại làm gì.”

 

“Đi thôi, cái tiệc đính hôn rách nát này chán c.h.ế.t đi được, tôi đưa em đi chỗ khác chơi.”

 

Trước cửa xe sang như mây, t.h.ả.m đỏ rực rỡ, mỗi vị khách đến dự đều quần áo chỉnh tề, cao sang và thanh lịch. Chỉ có tôi và Lệ Đông là đi ngược dòng người bước ra ngoài.

 

Tôi mặc bộ váy rách, khoác áo vest của hắn ta. Hắn ta thì cổ áo xốc xếch, ngay cả cà vạt cũng lười không thắt, chẳng ra làm sao cả. Chúng tôi trở thành sự tồn tại nổi bật nhất trong đám người thượng lưu này.

 

Đêm nhẹ nhàng, sao trời rực rỡ, hắn ta bỗng nhiên hỏi tôi: “Đường Nhu, em có muốn làm bạn gái anh không?”

 

“Không.”

 

“Tại sao?”

 

“Bị tên tồi dọa sợ rồi, tạm thời không có ham muốn trần tục đó.”

 

“Vậy anh đợi em nhé.”

 

“Tùy anh.”

 

HẾT.