Bạn Trai Phú Nhị Đại Của Tôi Giả Chết

Chương 17



 

Dù không hiểu tại sao nhưng nghĩ đến việc sắp được rời đi, tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên.

 

Hành lý đã được thu dọn xong từ sớm. Những đạo cụ làm xong được đặt trên giá cho khô, đợi ngày mai Trình Độ mang đến cho phía đối tác nghiệm thu.

 

Công việc xong xuôi, tôi cũng trở nên rảnh rỗi. Vì buồn chán, suy nghĩ bắt đầu chạy lung tung, tôi bỗng tò mò không biết Lệ Đông định đưa mình đi đâu. Ngay cả việc nghịch điện thoại cũng trở nên nhạt nhẽo. Tôi đợi mãi, khó khăn lắm mới đến 5 giờ chiều.

 

Thế nhưng không đợi được Lệ Đông, tôi lại thấy quản lý sảnh tươi cười rạng rỡ đi tới. Sống ở đây lâu, thường xuyên phải ngồi xe anh ta ra ngoài mua đồ nên chúng tôi đã khá thân thiết. Anh ta tên Triệu Bằng, thực ra năm nay không lớn hơn tôi mấy tuổi, chỉ vì muốn ra dáng lão luyện, đáng tin cậy để khách hàng tin tưởng nên mới để râu và chải tóc ngôi 3/7 kiểu cũ.

 

Anh ta nói chưa tốt nghiệp đại học đã vào Lệ thị thực tập, từng bước từ nhân viên phục vụ lên đến quản lý.

 

Lúc đầu tôi còn thấy tiếc, nghĩ anh ta học vấn không thấp, muốn tìm việc gì chẳng được, hà tất phải làm công việc này. Nhưng sau đó tôi mới biết, lương một tháng của anh ta còn nhiều hơn cả ba tháng tôi thức đêm hôm làm việc cho đoàn phim.

 

Hóa ra kẻ đáng thương lại chính là tôi.

 

Cũng may là tôi kịch liệt ngăn cản, nếu không Trình Độ đã bỏ rơi người cộng sự là tôi ngay tại chỗ để nhờ Triệu Bằng tiến cử vào làm lễ tân câu lạc bộ rồi.

 

Lúc này đây, sau lưng Triệu Bằng là một dàn nhân viên phục vụ, họ ôm đủ loại lễ phục đứng xếp hàng ngay ngắn tại đại sảnh.

 

Trước mặt mọi người, Triệu Bằng giữ đúng lễ nghi nói với tôi: “Cô Đường, phiền cô đi tắm trước, chuyên gia trang điểm và tạo mẫu sẽ đến ngay.”

 

Nhưng vừa quay đi, anh ta đã nói cực nhanh vào tai tôi: “Tiểu Đường, nói thật đi, có phải cô sắp đính hôn với anh Lệ không?”

 

“Không có mà, anh đừng dọa tôi, anh ấy chỉ nói đưa tôi đến một nơi nhưng tôi không biết là đâu cả.”

 

Tôi cũng nhanh ch.óng trao đổi thông tin với Triệu Bằng nhưng rõ ràng anh ta cũng mù tịt. Chưa kịp hỏi thêm gì, tôi đã bị đẩy vào phòng tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tắm rửa vội vàng, rồi bị lôi ra đắp mặt nạ, trang điểm, thử váy, lặp đi lặp lại những bước phiền toái. Đến khi chuyên gia tạo mẫu, người cắm cả lông vũ lên đầu với phong cách thời trang mà tôi không thể hiểu nổi, cuối cùng cũng gật đầu, tôi đã mệt rã rời cả người.

 

“Ôi, yêu quá, sao cô lại không vui thế? Nhìn xem mình đẹp nhường nào này!”

 

Tôi khó khăn mỉm cười với anh ta: “Đẹp thì đẹp thật, mỗi tội hơi khó thở.”

 

“Khó thở là đúng rồi, cô nhìn vòng eo này xem, độ cong này, tỷ lệ này, đây chính là tác phẩm nghệ thuật đấy biết không! Có tác phẩm nghệ thuật nào mà lại cần gần gũi hơi thở cuộc sống đâu!”

 

“Đúng là không gần gũi cuộc sống thật, tôi cảm thấy mình sắp gần gũi với diêm vương luôn rồi đây.”

 

“Hô hô hô, cô thật hài hước!" Anh ta vỗ một nhát vào lưng tôi khiến tôi vốn đã khó thở lại càng thêm thê t.h.ả.m.

 

May mắn thay, trước khi tôi bị chiếc váy cúp n.g.ự.c này siết c.h.ế.t, Lệ Đông cuối cùng cũng xuất hiện.

 

Hắn ta cũng đã thay một bộ vest. Áo sơ mi xanh đậm phối với vest đen, hắn ta không thắt cà vạt, cổ áo hơi mở để lộ một chiếc dây chuyền thánh giá bạc và xương quai xanh trắng lạnh.

 

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

Lúc này tôi mới nhận ra tóc hắn ta đã dài thêm không ít. Bình thường hắn ta hay vuốt ngược ra sau nên không thấy rõ, hôm nay chắc hẳn có người tạo kiểu giúp, mái tóc đen mượt rủ xuống trán, che đi đôi lông mày sắc lẹm, cũng làm giảm bớt phần lớn khí chất hung dữ trên người hắn ta.

 

Mặt hắn ta vẫn lạnh lùng nhưng vì kiểu tóc và đôi môi đỏ hồng sau khi tắm, trông hắn ta không hề dữ dằn mà lại có chút ngoan ngoãn một cách kỳ quái. Giống như một cậu nhóc đang tuổi dậy thì bị tịch thu quả bóng rổ vậy…

 

Cho đến khi hắn ta khó chịu kéo cổ áo: “Sợi dây chuyền rách nát gì thế này, làm ông đây thấy vướng víu c.h.ế.t đi được.”

 

Vâng, hắn ta đã hiện nguyên hình rồi.