“Thưa cô, đến nơi rồi ạ. Cô gì ơi?”
Phải đến lần thứ ba người tài xế ở ghế trước gọi, tôi mới sực tỉnh. Qua cửa kính xe, tôi nhìn thấy một câu lạc bộ được trang trí vô cùng xa hoa. Địa chỉ này là do Lệ Đông đưa cho tôi.
Hắn ta nói hắn ta đã theo dõi Chu Thế Khanh hơn một tháng và thời gian qua anh ta luôn trốn ở đây.
Cửa xe mở ra, gió lạnh tràn vào trong, thổi tan đi hơi ấm từ máy điều hòa. Tôi hít một hơi thật sâu, xuống xe và bước về phía cổng câu lạc bộ. Vừa mới đến gần, lập tức có nhân viên phục vụ chào đón.
“Xin chào, cho hỏi cô tìm ai ạ?”
Tôi không nói gì, rút từ trong túi xách ra một chiếc thẻ đưa qua. Thấy chiếc thẻ, thái độ của nhân viên dịu đi hẳn, mỉm cười ngọt ngào dẫn tôi đi đăng ký.
Nơi này là câu lạc bộ tư nhân, phải có thẻ thành viên mới được vào. Tôi không biết Lệ Đông lấy đâu ra chiếc thẻ này nhưng nhìn phản ứng của phục vụ thì có vẻ nó dùng được.
Bên trong câu lạc bộ còn trang trọng hơn vẻ bề ngoài rất nhiều. Sàn nhà lát đá cẩm thạch đen sáng bóng như gương, những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy toát lên vẻ xa xỉ đầy phô trương.
“Thưa cô, không biết hôm nay cô cần dịch vụ gì ạ?”
Tôi đáp lệ cho qua, sau đó hỏi: “Cậu có biết Chu Thế Khanh ở phòng nào không?”
“Cô tìm anh Chu sao? Cho hỏi cô là gì của anh ấy?”
“Bạn bè.”
Dưới sự che chắn của mặt bàn, hai bàn tay tôi siết c.h.ặ.t lấy nhau, tim cũng vô thức đập nhanh hơn. Thú thật, ngay cả chính tôi cũng không rõ mình muốn nghe câu trả lời như thế nào.
Nhân viên phục vụ với lớp trang điểm tinh xảo nhìn tôi từ đầu đến chân. Khi thấy chiếc túi vải rẻ tiền trên tay tôi, người đó rõ ràng hiện lên vài phần do dự. Nhưng ngay giây sau, người đó lại tỏ vẻ như chợt hiểu ra: “Hóa ra là anh Chu tự mình gọi người đến, hèn gì không cần tiếp rượu. Tầng 8, phòng 808, cô đi thang máy lên là được.”
Nói xong, người đó còn lẩm bẩm với giọng đầy ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị: “Đến cả anh Chu mà cũng quyến rũ được, đúng là có bản lĩnh.”
Anh ta thực sự ở đây.
Trong khoảnh khắc, lòng tôi như rơi xuống hầm băng nhưng vẫn ôm một tia hy vọng mỏng manh. Biết đâu chỉ là trùng tên, biết đâu tất cả chỉ là tình cờ.
Tôi như một hồn ma bước vào thang máy, thậm chí không rõ mình đã đi lên tầng 8 bằng cách nào. Đứng trước cửa phòng 808 đang khép hờ, từng lời nói từ bên trong vọng ra rõ mồn một.
“Anh Khanh, anh định trốn mãi thế này sao? Hay là anh nhận lỗi với anh trai mình một câu, về giải thích hết mọi chuyện là xong.”
Một giọng nữ tiếp lời: “Hứa Phi, còn không phải tại cái ý tưởng tồi tệ của cậu sao. Một đứa con gái nghèo hèn, đưa cho ít tiền là xong chuyện, việc gì phải bày đặt giả c.h.ế.t. Giờ chuyện rùm beng lên rồi, làm anh Thế Khanh có nhà mà không thể về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Mẹ kiếp, tôi cũng có ngờ đâu thủ đoạn của con mụ đó lại cao tay đến thế. Anh Khanh còn chưa mồ yên mả đẹp mà cô ta đã bám lấy Chu Chính, trở thành chị dâu của anh Khanh rồi. Hơn nữa lúc đầu, cái ý tưởng này anh Khanh cũng đồng ý mà.”
“Được rồi, hai đứa im miệng hết đi.” Lần này người nói có giọng trầm hơn hẳn.
“Thế Khanh, chuyện này là cậu làm không đúng. Chơi chán rồi thì muốn chia tay phải dứt khoát một chút, cùng lắm thì đưa thêm ít tiền, không nên lừa người ta là cậu đã c.h.ế.t.”
Qua khe cửa, người đàn ông mà tôi đã màn trời chiếu đất, dốc sức tìm kiếm suốt hơn một tháng trời đang tựa người trên ghế sofa, không một vết xước. Đôi lông mày vẫn như cũ nhưng khí chất lười nhác và lạnh lùng quanh người anh ta lại xa lạ đến đáng sợ.
Hóa ra là vậy, hóa ra tất cả thực sự là một cú lừa.
Một thiếu gia nhà giàu có gia đình không hạnh phúc, bất mãn vì anh trai quá ham công tiếc việc, tâm lý nổi loạn nên tìm một cô gái nghèo kiết xác để yêu đương. Không ngờ hiệu quả chẳng được bao nhiêu, không gây được sự chú ý của anh trai mà vị thiếu gia đã chơi chán trò yêu đương giả tạo này lại muốn rũ bỏ đoạn tình cảm đó nên không tiếc công diễn một vở kịch t.ử vong vì t.a.i n.ạ.n xe.
Anh ta thật đúng là... Dụng tâm lương khổ.
Tiếc thay, anh ta tính toán nghìn lần cũng không tính ra được việc tôi mang thai.
Chu Chính, vì quá đau buồn trước sự ra đi của em trai, đã kiên quyết muốn cho đứa trẻ trong bụng tôi một danh phận.
Lòng bàn tay tôi bị móng tay đ.â.m thủng, đau đến thắt lòng. Tôi im lặng hít sâu, ôm lấy bụng dưới đang đau âm ỉ.
Người trên sofa lên tiếng: “Tôi mệt rồi, mọi người về hết đi.”
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!
“Được thôi, anh đừng lo, chuyện này sau này chúng ta sẽ nghĩ cách. Cùng lắm thì tìm vài người dạy cho con mụ đó một bài học, ép cô ta ly hôn.”
“Tôi cảnh cáo các cậu, ai cũng không được tìm cô ấy.”
“Không phải chứ anh, đến nước này rồi anh còn nể tình làm gì nữa. Rõ ràng là cô ta vì tiền, biết đâu ngay từ đầu tiếp cận anh đã là có kế hoạch cả rồi…”
“Tôi nói là tôi buồn ngủ rồi.”
“Biết rồi, biết rồi, chúng tôi đi đây.”
Nghe thấy tiếng bước chân đang tiến gần về phía cửa, tôi mới bừng tỉnh, hoảng loạn muốn chạy trốn. Nhưng hành lang tầng 8 trống trải, thực sự không có chỗ nào để tránh.
Giây tiếp theo cánh cửa mở toang, tôi cứ thế không kịp đề phòng mà đối diện trực tiếp với khuôn mặt âm trầm của Chu Thế Khanh.
Anh ta sững sờ tại chỗ, đáy mắt xẹt qua một tia sửng sốt.