Chu Thế Khanh còn chưa kịp lên tiếng. Ngược lại, cô gái đứng bên cửa đã mở lời trước.
“Chào cô, cho hỏi có phải cô đi nhầm phòng không? Hội họp và KTV của giới này đều ở tầng hai, người gọi cô đến tiếp rượu không nói với cô à?”
Cô ta dáng cao chân dài, mái tóc hạt dẻ buộc gọn sau đầu, cả người toát lên vẻ minh diễm và kiêu căng.
Sau khi quét mắt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, cô ta mới nhíu mày lẩm bẩm với người đàn ông phía sau: “Đám phục vụ nhà họ Lệ làm ăn kiểu gì vậy, hạng người rách rưới nào cũng cho lên tầng tám.”
Người đàn ông đó ở trong phòng mà vẫn đeo kính râm. Lúc này anh ta dùng ngón tay kéo kính xuống, nhìn chằm chằm vào tôi một hồi lâu mới nói: “Không đúng, nhìn cô nàng này sao thấy quen mắt thế, hình như là người trước kia của anh Khanh... Cảnh Đông, cậu từng theo cha cậu đi dự đám cưới, cậu nhìn xem có phải cô ta không.”
“Chính là cô ta.” Người tên Cảnh Đông đưa ra câu trả lời chắc nịch.
“Cô ta chính là người của anh Khanh…” Cô gái kia kinh ngạc, nhìn về phía Chu Thế Khanh, nói được một nửa thì tự giác im lặng.
“Vãi thật, thật hay giả vậy? Mê hoặc được lão cáo già Chu Chính đến mức đó, tôi cứ tưởng phải là sắc nước hương trời lắm, nhìn thế này cũng chẳng có gì đặc biệt…”
“Thế mới nói người ta có thủ đoạn. Cô tưởng đều giống mấy em hot girl mạng cô hay quen à? Loại đào mỏ mà để cô nhìn ra được thì đã chẳng ở đẳng cấp này. Nhưng mà sao cô ta lại mò đến đây?”
“Không phải đến để thị uy đấy chứ? Bất kể dùng thủ đoạn hạ lưu gì để thượng vị thì giờ người ta cũng là nữ chủ nhân của nhà họ Chu rồi.”
“Thật không ngờ cô ta còn dám đến tìm anh Khanh, đúng là trơ trẽn đến mức khiến cánh đàn ông chúng ta phải bái phục.”
Tuy mấy người trong phòng đang nói chuyện riêng nhưng âm thanh chẳng hề nhỏ chút nào, hoàn toàn không kiêng dè việc tôi đang đứng ngay cửa. Ánh mắt họ lộ liễu, những lời thốt ra lại càng khó nghe.
Trong suốt quá trình đó, Chu Thế Khanh chỉ tựa người trên sofa, lạnh lùng bàng quan nhìn tất cả.
Tôi bị sự chán ghét trong đáy mắt anh ta đ.â.m cho cả người lạnh toát, sắc mặt trắng bệch. Nhưng lòng tự trọng không cho phép tôi rơi lệ trước mặt những người này, vì vậy tôi hít sâu nén nước mắt, quay người định rời đi.
Thế nhưng đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình: “Đứng lại.”
Từ lúc tôi xuất hiện đến giờ, Chu Thế Khanh mới chịu mở miệng.
“Khó khăn lắm mới đến một chuyến, sao nói đi là đi ngay thế. À không đúng, giờ tôi có phải nên gọi cô là... Chị dâu không?”
Khi nói đến hai chữ “chị dâu”, anh ta cố tình nhấn mạnh giọng điệu, mang theo một sự nghiến răng nghiến lợi.
Ngay lập tức có kẻ phụ họa: “Đúng thế, cô là chị dâu của anh Khanh, cũng là chị dâu của chúng tôi. Hôm nay coi như gặp mặt cho quen, hay là cô kể cho chúng tôi nghe xem, cô đã thi triển thần thông gì mà ngay sau khi anh Khanh mất tích đã móc nối được với ông chủ Chu thế?”
“Phải đó, Đường Nhu, kể chút đi.” Chu Thế Khanh mỉa mai, đ.â.m vào tim tôi đau thắt.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa: “Chu Thế Khanh, em tưởng anh đã c.h.ế.t, em đã tìm anh suốt hai tháng trời trên núi.”
“Nhưng cô không tìm thấy nên liền móc nối với anh trai tôi? Tham tiền đến thế sao? Cảm giác vì tiền mà gả cho một tên què thế nào? Cũng may tôi nghe lời người khác giả c.h.ế.t để thử lòng cô, nếu không thì đúng là không biết thủ đoạn của cô cao minh đến mức này.”
“Thử lòng?” Nghe thấy từ này, trong phút chốc tôi cảm thấy mờ mịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phải, không thử thì làm sao tôi biết cô hóa ra lại là loại người này!”
Lời nói của anh ta như d.a.o găm đ.â.m thẳng vào tim tôi. Đến lúc này tôi mới hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh ta.
Hóa ra, anh ta thực sự từng muốn kết hôn với tôi, chỉ là nghi ngờ mục đích của tôi nên mới cần dùng cái c.h.ế.t giả để thử phản ứng của tôi?
Tất cả sự đau khổ và nhếch nhác suốt hai tháng trời của tôi, hóa ra trong mắt anh ta chỉ là một cuộc thử nghiệm nhẹ tựa lông hồng. Anh ta lạnh lùng nhìn tôi vật vã đấu tranh, rồi lấy đó làm tư liệu tham khảo để đ.á.n.h giá xem tôi có đạt tiêu chuẩn hay không.
Nhưng phản ứng mà anh ta muốn là gì? Muốn tôi phải tuẫn tiết vì anh ta sao?
Chúng tôi bên nhau hai năm, tôi chưa từng xin anh ta một đồng nào, cũng chưa từng đi sâu tìm hiểu gia cảnh anh ta khác biệt với tôi ra sao. Vì yêu anh ta nên khi nghe tin anh ta gặp chuyện, tôi lập tức bỏ lại tất cả để chạy đến, tìm kiếm anh ta suốt hai tháng ròng rã không quản ngày đêm.
Xin chào các độc giả thân yêu,
Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!
Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.
Thương mến, Vèm Chanh!
Tôi cứ ngỡ, dù anh ta không yêu tôi thì ít nhất cũng phải hiểu rõ tôi là loại người nào. Không ngờ, anh ta lại cố tình giả c.h.ế.t để thử tôi.
Cả người tôi run rẩy không kiểm soát được.
Đột nhiên tôi thấy bản thân mình, kẻ từng lấy nước mắt rửa mặt suốt mấy tháng qua, thật nực cười làm sao. Trong hai tháng qua, biết bao đêm không ngủ, tôi đã cầu nguyện với ông trời hàng nghìn hàng vạn lần rằng chỉ cần anh bình an trở về, tôi sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả.
Không ngờ, quả báo lại đến nhanh như vậy.
“Hóa ra là vậy.” Tôi cười khổ quẹt đi nước mắt: “Vậy thì đúng là phải cảm ơn màn giả c.h.ế.t dày công dàn dựng này của anh nên tôi mới cơ hội bám lấy anh trai anh. Nói vậy thì tôi còn phải cảm ơn anh nhiều đấy.”
“Đường Nhu, cô còn biết xấu hổ không!”
Anh ta trợn mắt nhìn tôi đầy hung ác, đáy mắt toàn là sự chán ghét.
Tim đau thắt lại nhưng tôi vẫn vô cảm quay người đi về phía thang máy, ép bản thân phải ngẩng cao đầu để duy trì chút thể diện cuối cùng.
Nhưng ngay khoảnh khắc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, Chu Thế Khanh lại lách người vào trong.
Tôi coi như không thấy anh ta, tự mình nhấn số tầng. Anh ta thì đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi đầy buộc tội: “Tiền đối với cô quan trọng đến thế sao? Để gả vào hào môn, đến cả một tên què cô cũng xuống tay được!”
“Chu Thế Khanh, anh im miệng cho tôi.”
“Nhanh như vậy đã bắt đầu bảo vệ nó rồi sao, không ngờ cô lại kính nghiệp đến thế.”
Anh ta cười mỉa hai tiếng nhưng đáy mắt không có chút ý cười nào.
Giây tiếp theo, anh ta ép mạnh tôi vào vách thang máy. Nụ hôn đó đến một cách hung mãnh, hoàn toàn không có chút dịu dàng nào, anh ta như đang trút giận mà c.ắ.n mạnh vào môi tôi. Tiếng thở dốc nặng nề hòa lẫn với mùi m.á.u tanh, trong không gian chật hẹp của thang máy, tôi chỉ thấy nghẹt thở.
Tôi vừa che bụng vừa liều mạng vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta. Tôi chỉ còn cách nhẫn tâm c.ắ.n mạnh vào môi anh ta một cái. Nhân lúc anh ta đau đớn nới lỏng tay, tôi mới thoát ra khỏi vòng tay đó.
Anh ta ôm lấy miệng, hơi thở hỗn loạn vẫn mang theo d.ụ.c vọng chưa tan nhưng giọng điệu thì lạnh đến đóng băng: “Sao hả, giờ bám được người khác rồi, đến chạm vào cũng không cho chạm nữa? Chu Chính đã cho cô bao nhiêu tiền, rốt cuộc là bao nhiêu tiền mà có thể khiến cô vứt bỏ cả liêm sỉ để đi theo anh ta!”
Cuối cùng tôi không nhịn được, giơ tay tát anh ta một cái thật mạnh. Thang máy đến nơi, phát ra tiếng “đing” báo hiệu, tôi đẩy anh ta ra, bước khỏi thang máy.