Bạn Trai Phú Nhị Đại Của Tôi Giả Chết

Chương 7



 

Cuộc phẫu thuật kết thúc nhanh hơn tôi tưởng.

 

Dù đã được tiêm t.h.u.ố.c tê để giảm bớt đau đớn nhưng tôi vẫn khóc. Khóc cho chính mình và khóc cho đứa trẻ chưa kịp chào đời kia.

 

Sau phẫu thuật, tôi dọn vào dinh thự cũ của nhà họ Chu. Chu Chính không hề nói dối, nơi này u tĩnh thoải mái, lại có người chăm sóc, quả thực rất tốt cho việc tĩnh dưỡng.

 

Tôi ở lại hơn nửa tháng, sức khỏe đã khá lên nhiều. Trong thời gian này, tin tức Chu Thế Khanh hẹn hò với một hot girl nổi tiếng, còn chi tiền khủng mua đồ hiệu cho đối phương liên tục lên hot search. Tôi xem nhiều đến mức thấy vô vị, cũng chẳng buồn quan tâm nữa.

 

Lúc rảnh rỗi, tôi bảo Trình Độ mang vật liệu qua, làm vài đơn hàng nhỏ. Còn chưa đầy một tuần nữa là hết thời hạn chờ ly hôn, tôi dự định sau khi làm xong thủ tục sẽ lập tức dọn đi.

 

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

Nhưng không ngờ, ngay ngày hôm nay, Chu Thế Khanh lại đột ngột tìm đến.

 

Tôi đang làm một món đồ đặt riêng, đó là một thanh kiếm đôi, thượng cổ thần khí của một đại phản diện trong phim cổ trang. Vì diễn viên phải cầm đạo cụ để thực hiện các động tác võ thuật nên trọng lượng không được quá nhẹ cũng không được quá nặng, yêu cầu về chất liệu cũng khá cao.

 

Tôi vặn vẹo cái cổ đã mỏi nhừ. Hiện tại phần hoa văn đã chạm khắc xong, chỉ cần mài lại một lần nữa là có thể phun sơn bề mặt.

 

Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Trong dinh thự cũ hiếm khi có khách, bảo mẫu và quản gia lo lắng làm phiền tôi nên rất ít khi gây ra tiếng động lớn. Tôi hơi thắc mắc, đặt tờ giấy nhám xuống ra mở cửa.

 

Thế nhưng, đứng trước cửa lại là một Chu Thế Khanh với đôi mắt đỏ hoe, tay đang siết c.h.ặ.t tờ giấy xét nghiệm m.a.n.g t.h.a.i của tôi.

 

Giọng anh ta khàn đặc, dường như đang cố gắng kìm nén: “Chuyện em mang thai, tại sao không nói cho anh biết?”

 

“Anh lấy nó ở đâu ra?” Tôi nhíu c.h.ặ.t mày.

 

“Tìm thấy trong phòng làm việc của Chu Chính. Đứa trẻ này là của anh đúng không?”

 

Dù là câu hỏi nhưng giọng điệu của anh ta vô cùng khẳng định.

 

Không chỉ vì thời gian m.a.n.g t.h.a.i trên báo cáo sớm hơn ngày tổ chức đám cưới với Chu Chính rất nhiều, mà còn vì bản hợp đồng đã bị hủy bỏ kia cũng bị anh ta lật ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Cho nên vì em mang thai, bị ép đến đường cùng mới gả cho Chu Chính có đúng không? Em không phải vì tiền?”

 

Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay đang đưa ra của anh ta.

 

“Chúng ta đã chia tay rồi, bây giờ anh nói những lời này còn có ích gì nữa.”

 

“Anh không biết, Tiểu Nhu, anh không biết sự việc lại như vậy. Nếu lúc đó em nói cho anh biết em mang thai, làm sao anh nỡ đối xử với em như thế…”

 

“Vậy thì sao?” Tôi cắt ngang lời anh ta trước khi anh ta kịp nói hết: “Lúc tôi màn trời chiếu đất, không quản ngày đêm tìm kiếm anh trên núi, anh trốn trong câu lạc bộ sung sướng tấm thân. Lúc tôi m.a.n.g t.h.a.i con của anh, đầy lòng tuyệt vọng cầu nguyện anh trở về, anh lại cùng đám bạn xấu của anh đ.á.n.h giá tình cảm của tôi có thật lòng hay không. Chu Thế Khanh, ngay từ khoảnh khắc anh quyết định giả c.h.ế.t để thử tôi, chúng ta đã kết thúc rồi.”

 

“Nhưng lúc đó anh đâu có biết em mang thai! Là bọn họ đưa ra cách này, anh chưa từng nghĩ sẽ chia tay với em. Anh chỉ muốn xem xem tình cảm của em dành cho anh có sâu đậm như anh dành cho em không thôi. Anh chỉ là thấy em gả cho anh trai anh nên mới bị kích động, lúc đó anh quá tức giận nên đầu óc không tỉnh táo…”

 

Tôi ngước mắt, đối diện với ánh nhìn cấp thiết của anh ta: “Không ai có thể ép anh đưa ra quyết định, cũng không ai ép anh giả c.h.ế.t. Chu Thế Khanh, anh không còn là trẻ con nữa, không cần phải đùn đẩy trách nhiệm.”

 

Dường như thấy ánh mắt tôi quá bình thản, anh ta cuối cùng cũng hoảng loạn, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi từ trên cao nhìn xuống: “Tiểu Nhu, em đừng... Đừng như vậy. Anh biết lỗi rồi, anh thực sự biết lỗi rồi. Em cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Anh hứa, sau này anh sẽ không bao giờ phạm sai lầm như vậy nữa. Hơn nữa bây giờ em chia tay với anh, đứa trẻ phải làm sao?”

 

“Không còn đứa trẻ nào nữa, tôi đã phá nó rồi.” Nói xong, tôi hất mạnh tay anh ta ra.

 

“Cái... Cái gì… Đứa trẻ đã phá rồi?” Sắc mặt người trước mặt dần trắng bệch.

 

“Em đang lừa anh đúng không? Vì anh lừa em nên bây giờ em vẫn còn giận, cố ý nói vậy để chọc tức anh. Đó là con của chúng ta, sao em có thể nỡ bỏ nó chứ? Em yêu anh như vậy, thậm chí sẵn sàng vì anh mà gả cho anh trai anh, em nhất định không nỡ…”

 

Tôi lên tiếng, đính chính lời của anh ta: “Anh nói sai rồi. Tôi đã từng rất yêu anh nhưng đó là chuyện của quá khứ rồi.”

 

“Không đâu, em sẽ không nỡ rời xa anh đâu. Em tha lỗi cho anh đi, con không còn nữa cũng không sao, anh không trách em. Chúng ta làm hòa ngay bây giờ, sau này sẽ có những đứa con khác.”

 

“Chu Thế Khanh!” Tôi gắt lên: “Tôi sẽ không làm hòa với anh!”

 

Anh ta lại như một con vẹt không hiểu tiếng người, chỉ biết lặp đi lặp lại mấy câu xin lỗi đó. Tôi nghe mà phiền lòng, nhưng dù sao đây cũng là nhà họ Chu, tôi không thể đuổi anh ta đi nên chỉ đành tự mình bỏ đi.