Bạn Trai Phú Nhị Đại Của Tôi Giả Chết

Chương 6



 

Cuối cùng, tôi đã không để mẹ đi cùng mình đến bệnh viện.

 

Bà đã có tuổi, lại rất xót con, tôi không nỡ để bà đến đây rồi phải cùng tôi gánh chịu nỗi đau này.

 

Trình Độ ngồi bên cạnh tôi, đôi chân không ngừng rung lên. Cô ấy mặc một chiếc váy ngắn cá tính nhưng dáng ngồi thì chẳng có chút hình tượng thục nữ nào cả. Cô ấy thở dài một hơi, đây là cái thở dài thứ không biết bao nhiêu lần kể từ khi gặp tôi hôm nay rồi.

 

Cô ấy là bạn thân nhất của tôi, bạn cùng phòng thời đại học và giờ là đối tác làm ăn. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi cùng mở một studio chuyên sản xuất đạo cụ trò chơi và mô hình đặt làm cho các đoàn làm phim. Tuy không có bảo hiểm xã hội nhưng thu nhập cũng khá ổn.

 

Lúc trước khi tôi định kết hôn với Chu Chính, cô ấy đã ra sức ngăn cản. Thấy tôi ngoan cố không nghe, cô ấy giận đến mức suốt nửa tháng trời không thèm nhìn mặt tôi.

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

 

“Tớ nói này, có phải cậu bị ngốc không? Đã ly hôn rồi, tội gì mà không lấy số tiền đó chứ?”

 

“Tớ không thiếu tiền.”

 

Cô ấy hận không thể rèn sắt thành thép: “Không thiếu thì đưa cho tớ, ai lại chê tiền bao giờ!”

 

Tôi không đáp lời, một lúc sau mới lên tiếng: “Lúc đầu, tớ thực sự rất thích anh ta, đã từng nghĩ sẽ gả cho anh ta, ở bên anh ta cả đời.”

 

Vì vậy, cho dù chuyện đã náo loạn thành ra thế này, rung động ban đầu đã sớm biến dạng đến mức không thể nhận ra, tôi vẫn muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng khi chia tay.

 

Trình Độ hiểu ý tôi, lại thở dài một hơi: “Vậy tốt nhất cậu nên dọn đến nhà tớ ở đi, rồi ngăn tớ lại, chứ tớ lo là nửa đêm tớ sẽ mộng du đi thiến thằng cha đó mất.”

 

“Không cần đâu, dù sao chỗ anh ta ở cũng có vệ sĩ, cậu không vào được đâu.”

 

Trình Độ đập đùi: “Cậu lại bắt đầu nhu nhược rồi đấy, làm giảm uy phong của mình quá!”

 

Thực ra tôi biết, Trình Độ bảo tôi về nhà cô ấy là vì lo lắng sau phẫu thuật tôi cần nghỉ ngơi mà không có ai chăm sóc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng trong thời gian tôi rời đi, một mình cô ấy đã gánh vác toàn bộ đơn hàng của studio. Khối lượng công việc khổng lồ khiến cô ấy phải thức đêm liên tục đến mức quầng thâm mắt hiện rõ mồn một, tôi thực sự không nỡ để cô ấy phải phân tâm chăm sóc mình nữa.

 

“Vậy lúc đó cậu đi đâu? Không lẽ vẫn ở trong nhà của tên tồi c.h.ế.t tiệt kia chứ?”

 

Tôi lắc đầu, căn hộ thuê lúc trước vẫn chưa trả, cùng lắm thì lúc đó thuê một bảo mẫu về giúp đỡ.

 

Chu Chính đã đến vào đúng lúc này.

 

Tôi đang mải suy nghĩ về dự định sắp tới, hoàn toàn không chú ý có người đang tiến lại gần. Khi ngẩng đầu lên, xe lăn của Chu Chính đã đến ngay trước mặt, trợ lý của ông ta đứng ngay phía sau.

 

“Cô Đường, em có thể chuyển đến dinh thự cũ của nhà họ Chu. Bên đó thanh tịnh, yên tĩnh, lại có sẵn bảo mẫu và bác sĩ, rất thích hợp để tĩnh dưỡng cơ thể.”

 

“Sao anh lại tới đây?”

 

Tôi và Chu Chính đã sớm nộp đơn ly hôn, tuy vẫn đang trong thời gian chờ hòa giải nhưng bản hợp đồng đó đã bị hủy bỏ. Tôi và hắn đã không còn bất kỳ vướng mắc nào, hắn không cần thiết phải đến đây.

 

“Phẫu thuật cần có người chăm sóc, tôi không yên tâm để em một mình.”

 

“Không cần, anh mau từ đâu tới thì về lại đó đi.” Trình Độ đứng bật dậy, chắn phía trước bảo vệ tôi: “Cửa bệnh viện có viết đấy nhé, loại súc sinh họ Chu và ch.ó thì không được vào, anh chạy đến đây giả vờ làm người tốt cái gì!”

 

Mỗi khi bảo vệ bạn bè, tính tình Trình Độ đặc biệt nóng nảy. Nhưng Chu Chính bị mắng cũng không giận, giọng điệu vẫn ôn hòa: “Cô Đường, sau phẫu thuật em cần người chăm sóc. Bác sĩ nói hiện tại cơ thể em rất yếu, không chỉ cần một môi trường nghỉ ngơi yên tĩnh mà còn cần chuyên gia dinh dưỡng và bảo mẫu chuyên nghiệp chăm sóc. Những thứ này tôi đều có thể cung cấp. Vấn đề của đứa trẻ không phải trách nhiệm của riêng em, nhà họ Chu nợ em quá nhiều, đây là những điều tối thiểu chúng tôi nên gánh vác. Hơn nữa, về mặt pháp luật, chúng ta vẫn là vợ chồng. Công việc của bạn em bận rộn, chắc em cũng không muốn làm phiền cô ấy quá nhiều phải không?”

 

Nghe thấy câu này, lời từ chối vốn đã trực sẵn nơi đầu lưỡi của tôi bỗng khựng lại. Căn hộ đã bỏ trống ba tháng cần phải dọn dẹp, tự thuê bảo mẫu thì vừa hao tâm tổn trí vừa mất thời gian thử việc, mà sau phẫu thuật cơ thể tôi sẽ rất yếu, Trình Độ chắc chắn sẽ không bỏ mặc tôi tự đối mặt với những việc đó.

 

Mà bảo mẫu nhà họ Chu đều đã qua tuyển chọn, chuyên nghiệp và chu đáo, quả thực có thể bớt đi rất nhiều phiền phức. Dường như nhận thấy tôi đang d.a.o động, Chu Chính lại lên tiếng một lần nữa, dập tắt lý do lưỡng lự cuối cùng của tôi.

 

Hắn nói: “Em yên tâm, tôi đến đây hôm nay Thế Khanh hoàn toàn không biết. Tôi cũng sẽ làm theo yêu cầu của em, tiếp tục giữ bí mật chuyện này với nó.”