Con ngươi của Nghiêm Tài Quân co lại, tim như bị ai bóp lấy, đập loạn bùm bùm.
Hắn siết chặt điện thoại, ép bản thân mình tỉnh táo: “Các cậu phát hiện cô ấy mất tích khi nào? Được bao lâu rồi? Camera bệnh viện thì sao?“
“Anh đừng nóng vội, bọn tôi vẫn đang tìm kiếm.”
Nghiêm Tài Quân nhận thấy bản thân mình quá vội vàng, hắn hít sâu một hơi điều hòa cảm xúc.
“Có tin gì thì báo tôi.”
Sau đó hắn cúp điện thoại, gọi Vương Tắc Dân: “Cậu phụ trách nơi này, trong vòng một giờ tôi muốn thấy Triệu Hải Thâm bị bắt. Còn nữa, bên lò hỏa táng đã giữ lại thi thể của Triệu Thành, hiện đã đưa tới viện pháp y chờ giải phẫu, đưa Nghiêm Phương Niệm tới bệnh viện kiểm tra cho kỹ, sáng mai chúng ta gặp nhau ở bệnh viện.”
Vương Tắc Dân hô: “Rõ!”
Nghiêm Tài Quân bàn giao xong, lên xe ngay lập tức, giẫm mạnh ga chạy thẳng theo hướng trường tiểu học thôn Triệu.
Dọc đường đi, hồn hắn treo lơ lửng trên mây, lo lắng tình trạng hiện nay của Lâm Hạ.
Bọn họ mới gặp lại nhau, khó khăn lắm mới có một cơ hội.
Khó khăn lắm hắn mới nhìn rõ lòng mình, bọn họ cuối cùng có thể đứng cùng một chiến tuyến.
Nghiêm Tài Quân không cho phép Lâm Hạ xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.
Ngoài cửa xe, phong cảnh hai bên đường theo gió lui về sau, để lộ trường học ngay trước mắt.
Trường tiểu học thôn Triệu.
Trong mơ hồ, Lâm Hạ cố mở mắt ra, phát hiện tay chân mình bị trói trên tường, phía dưới chỉ có một cục gạch nhỏ để đứng.
Cô bí mật xem xét xung quanh, lọt vào mắt cô là căn phòng tối mù mờ, có một bức tường treo đầy loại dụng cụ, mà mỗi dụng cụ đều có vết m.áu.
Hiệu trưởng đang mài xoèn xoẹt vật gì đó trên đá mài dao, thanh âm liên tục không đứt quãng một giây nào.
Trong căn phòng không có nổi một tia sáng, khắp nơi lộ ra sự lạnh lẽo khó thở.
Mồ hôi lạnh rơi đầy trên trán, cô khó khăn nuốt ngụm nuốt bọt trong cổ họng, định giả vờ vẫn đang bất tỉnh.
Hiệu trưởng đột nhiên nói: “Tôi biết cô tỉnh rồi.”
Lâm Hạ ngậm chặt miệng, không lên tiếng.
Cô không phải là không nghi ngờ hiệu trưởng, chẳng qua ông ta giấu quá sâu, thủ đoạn lại tàn nhẫn.
Hiệu trưởng đứng dậy, đi tới chỗ cô: “Tô biết nếu dùng Triệu Mai lừa cô, cô sẽ mắc mưu. Cô giáo Lâm vẫn còn ngây thơ quá!”
Lâm Hạ nhắm nghiền hai mắt lại, không muốn trả lời.
Cô cảm nhận có vật sắc nhọn lạnh lẽo kề lên mặt.
Hiệu trưởng: “Cô giáo Lâm đúng là một túi da hoàn hảo, tôi thật sự muốn giữ nó lại.”
Lâm Hạ không rét mà run, không thể không mở mắt: “Triệu Mai thì sao? Con bé đâu?”
Hiệu trưởng nhếch mép cười gằn: “Nó? Nó phá hư chuyện tốt của tôi, đem bí mật của thôn Triệu nói cho cô biết. Cô nghĩ xem nó có thể sống được nữa không?”
Con bé… chỉ là một đứa bé…
Lâm Hạ quay đầu né tránh ông ta: “Vì sao muốn bắt tôi? Tôi ở đây dạy học hai năm vẫn chưa đủ để ông tin tưởng sao?”
Kính của hiệu trưởng lóe lên ánh sáng lành lạnh: “Tôi lúc đầu cũng không định ra tay với cô, nếu cô không bị chuyện Triệu Mai mà sập bẫy, đương nhiên tôi sẽ không thể nào xác định cô đã biết tình hình thực tế.”
Tim Lâm Hạ như rơi lộp bộp xuống. Không nghĩ tới, một chuyện cỏn con như vậy mà có thể khiến mình toi đời.
Nỗi sợ hãi cái ch.ết bao phủ cả người cô, môi cô tái nhợt: “Ông không lo lắng Nghiêm Tài Quân sẽ phát hiện sao?”
Hiệu trưởng cười khẩy, mở trói tay cho Lâm Hạ: “Lo? Chậc, quên nói cho cô biết, Nghiêm Tài Quân đã rời đi rồi. Tôi tận mắt nhìn thấy lệnh điều động hắn trở về thành phố, sáng nay hắn đã lên đường.”
“Lâm Hạ, không ai có thể cứu cô cả.”
Lâm Hạ không muốn tốn nước bọt với ông ta.
Cô cảm giác cánh tay nhói đau, giãy dụa kịch liệt.
Dây xích trói hai tay cô va vào nhau leng keng, vang dội trong phòng.
Hiệu trưởng cười gằn: “Cô càng giãy dụa bao nhiêu thì tôi càng thoải mái bấy nhiêu.”
Lâm Hạ quay đầu qua chỗ khác không muốn nhìn tiếp, trong đầu lại suy nghĩ vô cùng rõ ràng.
Nghiêm Tài Quân đã nói sẽ để lại người ở gần đó, chỉ cần mình chống đỡ một lúc, nhất định có thể được cứu ra.
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài có tiếng vang lớn.
Hiệu trưởng thay đổi sắc mặt, ngẫm nghĩ giây lát rồi buông tha Lâm Hạ mà đi ra ngoài.
Không ngờ rằng mới ra văn phòng liền ăn một đấm của Nghiêm Tài Quân đang đứng canh trước cửa, ông ta ngã lăn quay ra đất!