“Lâm Hạ ở đâu?!”
Nghiêm Tài Quân đưa tay ra phía sau mò mẫm lấy còng tay ra, còng lại.
“Khỏi đọc mấy câu thoại không thấy không nghe không biết của đám người các ông. Từ giờ, ông dám phun ra một chữ nào tôi không muốn nghe thì coi chừng, tôi không đảm bảo ông có còn lành lặn mà trở ra đâu.”
Hiệu trưởng cuối cùng cũng hoàn hồn, hai tay giãy giụa, phát hiện không chút xi nhê mới há mồm, chưa nói được lời nào thì đã bị Nghiêm Tài Quân dẫm lên lưng: “Uốn lưỡi bảy lần trước đi.”
Cơn đau từ phía sau truyền đến, hiệu trưởng nhe răng trợn mắt hết cả lên, cuối cùng không chịu được mà nói thật: “Văn phòng! Trong văn phòng!”
Nghiêm Tài Quân mặt lạnh lùng lôi cổ áo ông ta: “Dẫn đường.”
Hiệu trưởng nghiến răng nghiến lợi tới tủ quần áo trong văn phòng: “Ngay đây, cậu còng tôi lại sao mở được.”
Nghiêm Tài Quân nhìn ông ta, lôi ra thêm một cái còng tay, còng ông ta lại ở góc bàn.
Hiệu trưởng trợn mắt há hốc mồm, đâu ai nghĩ tới hắn cầm tới hai cái còng tay.
Nghiêm Tài Quân nhíu mi suy nghĩ, trong chớp mắt đẩy ngăn tủ ra để lộ một cánh cửa ngầm.
Phía sau cánh cửa là một hành lang dài hun hút, nhìn mãi mà không thấy đãy.
Nghiêm Tài Quân cẩn thận nhìn hiệu trưởng, cầm lấy nghiên mực trên bàn lại gần hiệu trưởng.
Hiệu trưởng xụi lơ trên ghế, không ngừng lắp ba lắp bắp: “Cậu… cậu muốn làm cái gì hả… Tôi đã bị bắt, cậu… cậu không thể làm tôi bị thương…”
Còn chưa dứt câu, Nghiêm Tài Quân cầm nghiên mực đập lên đầu ông ta, sau đó khóa cửa phòng hiệu trưởng mới đi vào cửa ngầm.
Mới bước vào, đèn cảm ứng hai bên sáng bừng lên.
Nghiêm Tài Quân bây giờ mới quan sát kỹ. Cầu thang này không dài chút nào, xung quanh sử dụng vật liệu cách âm, ở cuối chỗ rẽ có một cánh cửa.
Cửa khép hờ không khóa.
Hắn đá văng cánh cửa, nhìn thấy Lâm Hạ bị xích trên tường!
Nghiêm Tài Quân nghiến răng, chạy tới trước mặt cô: “Lâm Hạ?!”
Lâm Hạ miễn cưỡng mở mắt, thấy Nghiêm Tài Quân thì lộ ra vẻ ngạc nhiên trên gương mặt mệt mỏi: “Anh tới rồi.”
Nghiêm Tài Quân quan sát cả người Lâm Hạ, cổ tay cô bị thương rồi.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, chỉ hận sao lúc nãy mình không ra tay nặng hơn cho thằng súc sinh ấy biết sợ!
Hắn cởi áo khoác ra, xé áo sơ mi đen đang mặc, cẩn thận băng bó cho Lâm Hạ.
“Gắng lên, tôi đưa em rời khỏi đây ngay lập tức !”
Vừa nói hắn vừa tìm chìa khóa trong đống dụng cụ, nhẹ tay mở khóa còng cho Lâm Hạ, lại nhẹ nhàng đón ấy cô và trùm áo ôm cô kiểu công chúa rời khỏi phòng tối.
Bên ngoài phòng hiệu trưởng.
Nghiêm Tài Quân đem Lâm Hạ ngồi ở ghế sau xe ô tô, đang muốn lái xe đi thì bàn tay có người nắm lấy.
Hắn nhìn theo cánh tay nhìn về phía Lâm Hạ, cô ấy nắm chặt tay mình, miệng không ngừng mấp máy.
Nghiêm Tài Quân lại gần nghe, phát hiện cô ấy luôn miệng lẩm bẩm: “Tài Quân… cứu, cứu Triệu Mai…”
Tim hắn đập thình thịch, bao cảm xúc lẫn lộn trong lòng.
Yên lặng một lát, Nghiêm Tài Quân lần nữa vào phòng hiệu trưởng, cầm chén trà nguội trên bàn tưới lên đầu hiệu trưởng.
Thầy hiệu trưởng đang ngất đi lập tức mở mắt dậy.
Nghiêm Tài Quân ở trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nhìn lão: “Tôi chỉ hỏi một lần, Triệu Mai đâu?”
Hiệu trưởng run lẩy bẩy, nửa ngày cũng không nói được câu nào hoàn chỉnh.
Nghiêm Tài Quân sầm mặt: “Bây giờ ngoan ngoãn khai ra, biết đâu chừng ông còn được pháp luật khoan hồng. Bằng không đợi đến khi tôi tìm được ông mới nói thì cũng như không.”
Hiệu trưởng cắn chặt răng: “Con nhóc đó ở trong thôn, tao chưa đụng chạm gì đến nó cả.”
Chưa đầy ba phút, hiệu trưởng bị trói chặt không nhúc nhích được ở ghế phụ lái.
Xe nổ máy. Đêm đen chuyển mình, mặt trời ló rạng từ sau ngọn núi.
Hiệu trưởng lúc bấy giờ mới cảm thấy tuyệt vọng, lão cười khổ: “Nghiêm Tài Quân, tại sao mày lại phát hiện ra tao?”