Vết sẹo thứ hai?
Lâm Hạ ngạc nhiên, cảm thấy kỳ lạ.
Sao Nghiêm Tài Quân biết trên người cô có vết sẹo và tại sao hắn lại nói rằng vết sẹo đó là vì hắn mà có?
“Anh nói cái gì?”
Nghiêm Tài Quân nhăn mày, nhìn cô rồi nói: “Không có gì.”
Nghe vậy Lâm Hạ không muốn tiếp tục đào sâu làm gì, trong tiềm thức không ngừng nhắc nhở cô: “Đừng tiếp tục nghĩ về nó nữa.”
Lâm Hạ gật đầu, bình thản bỏ qua đề tài này: “Triệu Mai đâu? Con bé thế nào rồi?”
Nghiêm Tài Quân nhéo chỗ giữa chân mày: “Không có vấn đề gì, em tự lo cho bản thân mình trước đi.”
Hắn dặn bác sĩ: “Nhớ trước khi khâu phải tiêm thuốc mê, cô ấy sợ đau.”
Nói xong, hắn quay lưng rời khỏi, rồi đi tới một phòng bệnh khác.
Nghiêm Phương Niệm đang vui sướng xem tin tức, giác quan thứ sáu mách bảo cô có ánh mắt sắc bén đang nhìn mình.
Vừa quay đầu liền thấy đôi mắt sâu thẳm của Nghiêm Tài Quân.
Cô lập tức thu hồi nét mặt vui vẻ lại: “Anh…”
Nghiêm Tài Quân đi tới rồi ngồi lên cái ghế bên cạnh giường bệnh: “Cô còn coi tôi là anh trai à? Lúc tự tung tự tác xin đi làm mồi nhử sao không nghĩ tôi là anh trai của cô?”
Nghe hắn chất vấn, Nghiêm Phương Niệm rụt người vào chăn: “Em là cảnh sát mà.”
Nghiêm Tài Quân bị cô làm nghẹn lời, đôi mắt anh lấp lánh ánh nước.
Nghiêm Phương Niệm thấp giọng lầm bầm: “Còn nữa, lúc trước anh cũng làm gián điệp ở Lâm gia ba năm đó, sao đến lượt em thì không được?”
“Em cũng là con gái của ba mẹ, em cũng có thể đem lại vinh quang cho nhà họ Nghiêm chúng ta!”
Nghiêm Tài Quân tức đến nói không nên lời, chỉ biết ngồi ở một bên nhìn cô tự biên tự diễn.
Nghiêm Phương Niệm liều mạng làm nũng: “Anh trai, cảnh sát Nghiêm, đội phó Nghiêm, giờ không phải em còn lành lặn không bị gì ngồi ở đây sao, đừng giận nữa nhé!”
“Lần sau không được như vậy nữa.”
Nghiêm Tài Quân mệt mỏi ném lại câu này rồi đứng dậy rời đi.
Bên ngoài, Vương Tắc Dân đợi một lúc lâu mới thấy Nghiêm Tài Quân đi ra, lập tức bước tới hỏi: “Đội phó Nghiêm, vụ án của Triệu Thành sợ là không đơn giản như vậy, đây là kết quả khám nghiệm tử thi.”
Nghiêm Tài Quân đã không ngủ trong một thời gian dài, hai mắt đầy tơ máu.
Hắn liếc nhìn bản báo cáo giải phẫu, trên lưng Triệu Thành đầy những vết thương sắc bén có cả vết nông lẫn vết sâu, hung khí gi.ết ng.ư.ời đều không giống nhau.
Bên phải đầu còn có một vết thương do hung khí bị cùn gây ra, một bên cổ có vết xước rõ ràng.
Nồng độ cồn trong máu là 60mg/100mg, thời điểm t.ử vo.n.g là 3 giờ sáng ngày hôm kia, nguyên nhân tử vong là do mất máu quá nhiều.
Nghiêm Tài Quân trong lòng đã có kết quả: “Vụ án Triệu Thành chưa cần phải vội, để mọi người nghỉ ngơi trước. Đợi sau khi mọi người nghỉ trưa xong xuôi thì xếp người đi điều tra quá trình hoạt động của hắn, chú trọng vào những người hắn đã gặp trước khi ch.ết.”
Vụ án thôn Triệu gia là vụ án mà bọn hắn đã theo dõi lâu lắm rồi, sự mỏi mệt cũng như khó khăn đã hoàn toàn gấp bội khi vụ án thoát khỏi phạm vi một khu vực, lần này có kẻ tình nghi sa lưới, bọn họ có thể nghỉ ngơi rồi lấy khẩu cung cũng không muộn.
“Aizzz.” Vương Tắc Dân thở dài, cầm bản báo cáo rời đi.
Nghiêm Tài Quân tùy ý kiếm chỗ ngủ bên ngoài phòng bệnh Lâm Hạ, đắp tạm cái áo mà nằm ngủ.
Hắn ngủ thiếp đi ngay khi vừa mới đặt đầu nằm xuống.
Bên trong, Nghiêm Phương Niệm thấy bên ngoài không có tiếng động liền cẩn thận rời giường, muốn kiếm Vương Tắc Dân để nhìn bản báo cáo khám nghiệm tử thi của Triệu Thành.
Không ngờ vừa ra cửa phòng, đúng lúc bắt gặp bác sĩ từ trong phòng Lâm Hạ đi ra.
Cô ta tò mò nhìn thử, kinh ngạc đứng sững sờ tại chỗ.
Một lát sau, Nghiêm Phương Niệm rón rén đi vào, cùng Lâm Hạ đang chuẩn bị ngủ bốn mắt nhìn nhau!
Nghiêm Phương Niệm hoảng sợ, không nghĩ “Lâm tiểu thư” trong miệng bọn họ vậy mà là Lâm Hạ!
Lâm Hạ ngạc nhiên nhưng cũng có chút mờ mịt.
Yên tĩnh một lúc, thấy Nghiêm Phương Niệm không nói lời nào, Lâm Hạ chủ động mở miệng: “Tiểu cảnh sát Nghiêm?”
Nghiêm Phương Niệm xù lông: “Cảnh sát Nghiêm là cảnh sát Nghiêm, làm gì có loại xưng hô nào gọi là ‘tiểu cảnh sát Nghiêm’ chứ?”
Lâm Hạ nghẹn lời: “Chỉ là… anh trai của cô là cảnh sát Nghiêm, thế nên cô là tiểu cảnh sát Nghiêm, có vấn đề gì sao?”
Nghiêm Phương Niệm nghẹn họng, chậm chạp phát hiện hai người ông nói gà bà nói vịt (*).
(*) Nghiêm Phương Niệm tưởng Lâm Hạ nói kháy cô “nhỏ” nhưng thật ra ý của Lâm Hạ là phân biệt hai anh em.
Nghiêm Phương Niệm gạt những suy nghĩ hỗn độn này sang một bên và đi thẳng vào vấn đề: “Không phải cô nói sẽ cùng anh trai tôi vĩnh viễn không gặp lại nhau sao? Tại sao cô lại quay về?”
“Tôi và anh trai cô vĩnh viễn không gặp lại?” Lâm Hạ kinh ngạc, cảm thấy có chút kỳ lạ: “Tôi… vì sao tôi lại nói mấy lời này?”
Nghiêm Phương Niệm: “Chính cô nói đấy, cô không nhớ sao?”
“Không lẽ… cô mất trí nhớ rồi?”
Lâm Hạ ngơ ngác lắc đầu.
Nghiêm Phương Niệm: “Vậy cô có còn nhớ rằng bản thân mình từng hẹn hò với anh trai tôi không?”