Nghiêm Tài Quân trầm mặc, không muốn cùng lão ta nhiều lời.
Giọng nói yếu ớt của Lâm Hạ từ phía sau truyền đến: “Tôi cũng muốn biết…”
Nghiêm Tài Quân liếc nhìn vào gương chiếu hậu, trong gương, Lâm Hạ không biết từ lúc nào đã mở mắt ra, tinh thần trông có vẻ không tệ.
Hắn hỏi: “Vẫn ổn chứ?”
Lâm Hạ gật đầu: “Không sao.”
Nghiêm Tài Quân bình tĩnh lại, ho nhẹ một tiếng, bắt đầu kể lại vụ án từ đầu đến cuối.
“Tôi theo dõi Triệu Thành rất lâu, sau đó tìm hiểu gốc gác của thôn Triệu gia.”
“Vừa tới trường học tôi liền thấy có chỗ kỳ lạ, Triệu Hải Thâm nói năng th* t*c, không giống tác phong của một giáo viên. Sau khi điều tra sâu hơn thì hắn thậm chí còn chưa tốt nghiệp trung học cơ sở.”
“Trung học còn chưa tốt nghiệp lại có thể làm giáo viên tiểu học tại địa phương, không phải nghĩ cũng biết có quan hệ mờ ám ở đây.”
“Tiếp đến, thuốc hắn cho Lâm Hạ uống là hàng bị nhà nước cấm, nói chung nhìn toàn bộ cả trường, giáo viên có trình độ văn hóa ngoại trừ Lâm Hạ thì chỉ có ông.”
“Cuối cùng, vào ngày tôi đến chào tạm biệt, khi ông rót cho tôi chén trà, mặc dù cặn trà đúng là lá cây kim ngân nhưng nước trà có vị ngọt thanh ngon miệng. Đây vốn là mùi đặc trưng của trà Bích Loa Xuân Động Đình (*).”
(*) tên một loại trà giá cao ngất ngưởng, giá 100g lá trà tương đương hơn 320.000 vnđ.
“Đó là loại lá trà Bích Loa Xuân Động Đình được hái trước khi mưa xuống, mặc dù loại này cũng không quá đắt đỏ cho lắm, chỉ tầm mấy ngàn tệ một cân thôi. Chỉ là… ông làm hiệu trưởng ở trường tiểu học vùng núi này, làm sao có thể uống được loại trà như thế?”
“Tôi nói tới đây tạm biệt ông, trên mặt ông không biểu lộ quá nhiều sự kinh ngạc. Vậy có nghĩa là ông đã nhìn thấy điều lệnh rồi, nhưng khi ông biết tôi tới trường liền hoảng sợ việc Triệu Thành ch.ết sẽ khiến tôi sinh nghi, bèn sai Triệu Hải Thâm đem x.ác tới nhà hỏa táng hòng phi tang. Đến lúc này dù tôi có phát hiện ra điều gì thì cũng đành phải lực bất tòng tâm.”
“Nhưng bắt đầu từ lệnh điều người, tất cả đều là cái bẫy mà tôi giăng ra chờ các người nhảy vào, x.ác của Triệu Thành giờ chắc cũng ở viện pháp y rồi.”
“Chỉ là điều duy nhất nằm ngoài tính toán của tôi, chính là không ngờ ông lại to gan đến như vậy, ngay cả khi tôi đã nói với ông rằng không được động vào Lâm Hạ mà vẫn còn bí quá hóa liều!”
Nghiêm Tài Quân siết chặt tay lái: “Ông yên tâm, Triệu Hải Thâm với thằng tư Triệu đã sa lưới, thôn các ông ngay cả một kẻ cũng đừng hòng thoát!”
Mặt hiệu trưởng tái nhợt, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.
Đầu lão quay cuồng liên tục, muốn tìm kiếm cơ hội lật ngược thế cờ.
Nghiêm Tài Quân nhìn qua liền biết suy nghĩ trong lòng lão: “Tôi khuyên ông bớt suy nghĩ lại, thành thật đi có khi còn giảm bớt tội.”
Trong chớp mắt, hiệu trưởng xụi lơ không suy nghĩ gì nữa, nhắm mắt im lặng không nói lời nào.
Lâm Hạ không nghĩ tới Nghiêm Tài Quân lại suy nghĩ chi tiết, kỹ lưỡng đến thế, trong lòng cô không rõ có cảm giác gì.
Cô không kìm được mà nghĩ về hôm thẩm vấn….
Ba năm trước, ba bị bắt, nhà họ Lâm rơi đài.
Nghiêm Tài Quân ở trước mặt mọi người bắt giữ cô lại, lợi dụng cô để bắt ba khai ra chân tướng.
Chuyện này… không biết vì sao vẫn giống như gai đâm vào tim cô, chạm nhẹ thôi cũng đau.
Thậm chí kể cả lúc không có lý do gì, chỉ nghĩ về nó thôi liền khiến cô cảm thấy khó chịu và không thể thở được.
Nghiêm Tài Quân phát hiện sắc mặt của cô không tốt: “Đợi chút, chúng ta sắp tới bệnh viện rồi.”
Nói xong, anh ta lại bổ sung một câu: “Anh đã chuẩn bị sẵn bác sĩ, em vừa tới liền có thể được băng bó ngay.”
Lâm Hạ cười gượng, im lặng không nói chuyện.
Nghiêm Tài Quân đành phải thu hồi ánh mắt, âm thầm tăng tốc độ.
Sau một tiếng bọn họ đã tới bệnh viện.
Nghiêm Tài Quân ném lão hiệu trưởng cho Vương Tắc Dân, rồi vội vã bế Lâm Hạ tới phòng cấp cứu.
Bác sĩ lập tức kiểm tra vết thương cho cô: “Không có thương tổn đến xương và gân, chỉ xước da một chút, cần khâu vài mũi. Sau đó chăm sóc cẩn thận, khoảng một tháng sau sẽ khỏi, nhưng có thể để lại sẹo.”
Lâm Hạ bình tĩnh gật đầu: “Cảm ơn bác sĩ.”
Có thể nhặt được cái mạng này là tốt rồi, cần quái gì quan tâm có sẹo hay không chứ.
Ngược lại, Nghiêm Tài Quân chau mày, sắc mặt tối sầm đáng sợ.
Lâm Hạ khó hiểu: “Cảnh sát Nghiêm, vụ án kết thúc rồi, anh không phải nên cảm thấy vui mừng sao? Ngược lại trông anh có vẻ như …”
Nghiêm Tài Quân vô thức thốt ra: “Đây là vết sẹo thứ hai em vì anh mà có.”