Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 34



Không khí trên bàn ăn im ắng đến mức làm mọi người khó xử. 

Nghiêm Tài Quân với Nghiêm Phương Niệm không hẹn mà cùng thay đổi sắc mặt.

Lần trước, khi Nghiêm Tài Quân biết Lâm Hạ thông qua thôi miên để quên mình, hắn vẫn muốn tìm cơ hội thích hợp nói cho Nghiêm Phương Niệm biết.

Lúc đó Nghiêm Phương Niệm còn an ủi ngược lại hắn: “Quên đi ba năm đó thì sao nào? Chẳng phải chỉ là quên đi khoảng thời gian anh phản bội cô ấy sao? Đây không phải là cơ hội tốt để anh và cô ấy bắt đầu lại hay sao?”

Lúc đầu, Nghiêm Tài Quân cứ nghĩ đấy là một lời chế giễu, nhưng sau khi suy ngẫm cẩn thận, hắn lại cảm thấy mấy lời em gái hắn nói khá hợp lý.

Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, chuyện sai lầm ở quá khứ cũng không thể quay lại sửa chữa được. Bọn họ còn những ngày tháng rực rỡ và tương lai xán lạn sau này. 

Tất cả mọi chuyện đều nên có một khởi đầu mới.

Ngón tay Nghiêm Phương Niệm gõ lên mặt bàn theo tiết tấu (*), ra hiệu [Anh, chúng ta giải thích sao đây?]

 (*) Hai người này đang giao tiếp bằng ám hiệu.

Nghiêm Tài Quân mấp máy môi, chưa kịp nói thành lời. Tiếng chuông điện thoại bất ngờ reo lên.

Nghiêm Phương Niệm và Nghiêm Tài Quân nhìn nhau, nhấc điện thoại cùng một lúc.

Không biết đối phương nói cái gì khiến sắc mặt hai anh em đồng thời trở nên nghiêm túc.

Nghiêm Tài Quân nhận điện thoại xong, quay qua nhìn Lâm Hạ: “Không thể ăn cơm với em được rồi, có nhiệm vụ khẩn cấp.”

Lâm Hạ lần đầu gặp phải tình huống này, trong lòng có hơi bất an: “Có chuyện gì gấp gáp như vậy?”

Nghiêm Tài Quân gật đầu, cho dù trong lòng không nỡ bỏ lại Lâm Hạ một mình ở đây, nhưng vẫn cắn răng rời đi.

“Anh phải đi rồi, tiền cơm anh đã trả, anh cũng thuê cho em một phòng khách sạn bên cạnh đồn cảnh sát, em ăn xong thì qua đó, ban đêm không được ra ngoài…”

“Anh ơi, mau đi thôi.”

Nghiêm Tài Quân tay nắm chặt thành nắm đấm, quay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của hắn, Lâm Hạ không nhịn được mà đứng lên hét to: “Chú ý an toàn!”

Bước chân của Nghiêm Tài Quân chững lại một nhịp, sau đó biến mất cùng Nghiêm Phương Niệm trong làn mưa.

Xảy ra chuyện này, Lâm Hạ không có tâm trạng để ăn. Cô vội vàng ăn vài miếng cơm, bụng chỉ vừa no đã rời đi.

Dựa theo lời căn dặn của Nghiêm Tài Quân, cô ở lại khách sạn gần đồn cảnh sát.

Sau cơn mưa, cả bầu trời chìm trong bóng đêm. 

Thị trấn nhỏ bên dưới dường như bị bao phủ bởi bóng tối vô tận, không có chút hy vọng hay ánh sáng nào.

Lâm Hạ luôn trong trạng thái lo lắng không yên. 

Cô cả đêm mất ngủ, nằm trằn trọc trên giường.

Chớp mắt đã bốn ngày trôi qua nhưng không có chút tin tức gì về Nghiêm Tài Quân hay Nghiêm Phương Niệm. Điện thoại không nhận, nhắn tin cũng không trả lời.

Sau này đến cả tiếng chuông cô còn không nghe được, chỉ nghe giọng nói máy móc “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng”. Hai người sống sờ sờ như thể tan biến trong không khí.

Cô tới đồn cảnh sát hỏi nhưng không ai quan tâm tới.

Thậm chí có người chất vấn lại cô: “Nghiêm Tài Quân? Chưa bao giờ nghe cái tên này, chỗ chúng tôi không có người này.”

“Không có chuyện gì cứ lảng vảng trong đồn cảnh sát làm gì? Đây là chỗ cô tới nghe ngóng tin tức sao?”

Lâm Hạ không nghe được tin tức mình cần, lòng nóng như lửa đốt.

Cô chỉ có thể gọi điện nhờ Thẩm Chấp Hòa giúp đỡ, vì giờ nhà họ Lâm đã không phải nhà họ Lâm trước kia nữa rồi.

Ngay cả Thẩm Chấp Châu tới đồn công an Hải Thành cũng chỉ nghe nhiều nhất một câu: “Không thể trả lời.”

Cô chỉ biết đợi và đợi.

Lâm Hạ ghét nhất cảm giác bất lực này, giống như trở về mấy năm trước, về cái ngày cô biết cha bị phán tử hình vậy. Cô không thể giúp gì, chỉ có thể tuyệt vọng và chán nản.

Trong lúc Lâm Hạ đang rơi vào tình cảnh bất lực này, có người xuất hiện ngăn cô lại.

Cô ngẩng đầu lên, thấy người trước mắt hình như là một người đàn ông trung niên, mặt mũi che kín mít.

Người đàn ông cao hơn 1m8, khí chất không giận tự uy tạo cảm giác rất doạ người. Nhìn qua cũng biết người đàn ông này quanh năm đều ngồi ở vị trí cao.

Lâm Hạ quan sát người đàn ông từ đầu tới chân, mở miệng trước: “Ngài tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Cô không sợ tôi?” Người đàn ông trung niên hỏi lại.

Lâm Hạ lắc đầu: “Ngài là cảnh sát mà, sao tôi phải sợ ngài chứ?”

Lời này dường như gợi lên hứng thú của ông ta: “Ồ”, rồi hỏi: “Sao cô nhìn ra được tôi là cảnh sát?”

Lâm Hạ đi theo Nghiêm Tài Quân lâu như vậy, ít nhiều cũng học được vài thứ.

“Ngài không mặc cảnh phục, nhưng lúc ngài thay đổi quần áo thành trang phục hằng ngày chắc chắn rất vội vàng. Bằng chứng là ngài đã quên thay đôi giày da.”

“Nếu như tôi nhìn không nhầm thì đôi giày này chính là đôi giày đặc thù trong ngành. Tôi từng thấy Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm mang rồi.”

“Bàn tay của ngài, chỗ khớp nối có vết chai dày…”

“Nhóc con ánh mắt không tồi đâu.”

Người đàn ông trung niên cắt lời cô, tháo khẩu trang xuống: “Tôi là cảnh sát. Tôi còn là ba của Nghiêm Phương Niệm và Nghiêm Tài Quân, tên tôi là Nghiêm Vệ Quốc.”