Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 35



Trong mắt Lâm Hạ lóe lên sự ngạc nhiên, hỏi lại: “Vậy ngài biết tin tức của Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm sao? Cháu…”

“Đừng gấp, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi.”

Nghiêm Vệ Quốc đeo khẩu trang lên: “Chỗ này không an toàn.”

Lâm Hạ hiểu ý ông. Lúc đầu cô muốn dẫn Nghiêm Vệ Quốc tới khách sạn mà Nghiêm Tài Quân chuẩn bị cho cô.

Không ngờ Nghiêm Vệ Quốc giữ cô lại: “Chỗ khách sạn cháu ở cũng không an toàn, đi theo tôi.”

Lâm Hạ ngạc nhiên, nhưng vẫn kịp phản ứng lại chạy theo Nghiêm Vệ Quốc rời đi.

Nghiêm Vệ Quốc dẫn Lâm Hạ đi bảy tám khúc rẽ rồi lên một chiếc xe hơi. 

Khoảnh khắc đóng cửa xe lại, Nghiêm Vệ Quốc nói thẳng: “Tài Quân và Niêm Niệm xảy ra chuyện rồi. Chú muốn cháu giúp chúng nó.”

Lâm Hạ cảm thấy trong lòng rối loạn, vội hỏi lại: “Có chuyện gì xảy ra vậy? Hai người đó đang ở đâu?”

“Cháu có thể giúp chú sao?” Nghiêm Vệ Quốc không trả lời mà hỏi ngược lại.

Lâm Hạ có chút bất đắc dĩ: “Đã tới tận đây rồi, cháu còn có thể từ chối sao?”

“Nếu cháu muốn từ chối cứ nói, chú cũng không bắt ép cháu làm gì cả.”

“Cháu đồng ý.”

Lâm Hạ đồng ý không chút do dự

Nghiêm Vệ Quốc không dò xét cô nữa, vẻ mặt ôn hòa xen lẫn vài phần nghiêm túc: “Bản án của thôn Triệu gia hẳn là cháu đã biết rồi, chú sẽ không vòng vo nữa.”

“Sau khi phá án và bắt hiệu trưởng về quy tội xong, có kẻ nhờ Tần Hoài biện hộ cho ông ta, bắt Tài Quân phải tạm thời bị đình chỉ công tác.”

“Nguyên nhân sâu xa là do Tài Quân thông qua hiệu trưởng điều tra một vụ án khác. Những người phụ nữ bị bán kia…”

Nghiêm Vệ Quốc dừng lại, gương mặt hiện lên vẻ không đành lòng: “Ngoại trừ những người bị bán ở vùng núi xa xôi hẻo lánh, một số người khác bị bán cho đám thương nhân ở Hải Thành. Bọn họ bị xem như trò tiêu khiển…”

Lâm Hạ khó có thể tin được, mặt cô trắng bệch: “Ông ta… sao ông ta lại ngang ngược đến vậy.”

Cô không khỏi nghĩ đến lúc bị hiệu trưởng bắt đi… trong căn phòng cấm tối tăm… cùng với nhiều loại dụng cụ “đặc biệt”.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến cả người cô toát mồ hôi lạnh: “Cho nên bọn họ mới mời Tần Hoài làm luật sư biện hộ cho hiệu trưởng, muốn bịt miệng ông ta?”

Nghiêm Vệ Quốc gật đầu.

Lâm Hạ: “Chú muốn cháu giúp như nào?”

Nghiêm Vệ Quốc: “Như chú đã nói, nếu cháu không muốn tham gia thì bây giờ đổi ý vẫn kịp.”

“Lúc này còn nói mấy chuyện này sao?” Lâm Hạ mệt mỏi hối thúc.

Có lẽ lần đầu cô quyết định giúp đỡ Nghiêm Tài Quân cũng là lúc cô bị quấn vào vòng xoáy này rồi. Đã lỡ vướng vào thì không còn đường lui nữa.

Nghiêm Vệ Quốc cảm thán: “Cháu là cô gái tốt, đáng tiếc thằng nhóc Tài Quân kia…”

Lâm Hạ trầm ngâm quay sang nhìn ông.

“Thôi, chú mau nói về chuyện chính đi.”

Nghiêm Vệ Quốc quay lại chủ đề: “Một tuần trước, Tài Quân với Niệm Niệm có nhiệm vụ tìm ra kẻ đứng sau hiệu trưởng. Sau đó cử nội gián xâm nhập để một mẻ tóm hết bọn buôn người ở Hải Thành.”

“Nhưng tới ngày thứ hai đã không liên lạc được với chúng nó nữa rồi, tôi nghi ngờ chúng đã bị lộ.”

Nghiêm Vệ Quốc nhìn về phía Lâm Hạ: “Chú cần cháu đóng giả làm nạn nhân bị bán, thâm nhập vào đường dây này và cung cấp thông tin cho chúng tôi.”

“Quá trình này cực kỳ nguy hiểm, có thể cháu phải trả một cái giá khổng lồ. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, cháu sẽ mất m.ạ.n.g… Như vậy, cháu có còn muốn đi nữa không?”

Lâm Hạ nắm chặt tay: “Có thể nói cho cháu biết vì sao lại chọn cháu không?”

Nghiêm Vệ Quốc: “Từ góc độ chuyên nghiệp, bọn chú có thể chọn cảnh sát nữ có năng lực tự vệ. Nhưng cảnh sát nữ đã trải qua huấn luyện có mấy chi tiết nhỏ dễ bị lộ thân phận, nhưng cháu thì khác.”

“Kể ra chú không nghĩ cháu sẽ lo cho Tài Quân và Niệm Niệm đến vậy. Cháu còn thông minh hơn so với suy nghĩ của chú.”

Lâm Hạ đã hiểu: “Vậy… lúc nào xuất phát?”

Nghiêm Vệ Quốc: “Bây giờ.”

Lâm Hạ không nghĩ lại gấp như vậy: “Cháu có thể gọi cho người thân được không ạ? Nếu cháu đột nhiên biến mất, cháu sợ anh cháu sẽ lo lắng.”

Nghiêm Vệ Quốc giữ cánh tay cầm điện thoại của cô: “Về phía Thẩm Chấp Hòa, chú sẽ tự liên hệ sau.”

“Chỉ cần chậm một giây một phút thôi, Tài Quân và Niệm Niệm sẽ thêm một phần nguy hiểm.”

Lâm Hạ đành phải đặt điện thoại xuống: “Dạ.”

Hai người đạt được thỏa thuận, Nghiêm Vệ Quốc đưa Lâm Hạ tới một nhà nghỉ bí ẩn. 

Lâm Hạ ngạc nhiên, sau đó phát hiện có một căn phòng bí mật ở sâu trong nhà nghỉ này.

Khắp nơi giăng đủ loại thiết bị kỳ lạ, một cảnh sát nam tóc húi cua và một nữ cảnh sát tóc ngắn đang quan sát cô.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị nữ cảnh sát kéo lại ghế ngồi và chích một mũi —