Lâm Sở Miên liên tục suy nghĩ nhưng vẫn không nghĩ ra kế sách gì.
Bây giờ mà giả vờ ngất cũng không kịp nữa rồi… Cô hoảng hốt giật tay ra khỏi xích sắt, la hét liên tục:
“Các người là ai? Vì sao lại trói tôi? Các người cần tiền phải không? Tôi có tiền, có rất nhiều tiền, chỉ cần các người thả tôi ra, tôi… tôi gọi anh tôi đưa tiền tới chuộc tôi cho các ngươi!”
Tim của cô như muốn vọt ra khỏi cổ họng, sợ bị bọn họ phát hiện sơ hở.
Một người trông nhỏ tuổi lộ ra vẻ kích động, thô bạo vén tóc trên trán cô: “Anh Đao, anh xem thử con hàng này xem, hợp sở thích của vị kia đúng không?”
Người được gọi là anh Đao có cặp mắt như chim ưng. Hắn đang đánh giá Lâm Sở Miên, xem thử món hàng này có đáng giá hay không. Ánh mắt của hắn lướt đi lướt lại nhiều lần trên người cô, cứ như muốn tách cô ra thành nhiều lớp để tìm hiểu.
Lâm Sở Miên không kiềm chế được nỗi sợ mà run rẩy hai tay, nhưng vẫn gắng nắm chặt ống quần của người được gọi là anh Đao: “A-anh Đao, cầu xin anh đấy, thả tôi ra, chỉ cần anh đồng ý thả tôi thì bắt tôi đưa bao nhiêu tiền tôi cũng đồng ý!”
Lúc này anh Đao mới không nhìn cô nữa, hờ hững rút chân ra: “Thằng Năm, tí nữa đem cô ta đưa cho mấy anh em nếm thử hàng tươi mới như nào.”
Thằng Năm kinh ngạc: “Nhưng mà anh Đao… mặt hàng tốt như vậy…”
Anh Đao liếc xéo hắn ta: “Mang tôi gặp nhóm người bắt được hai tên cớm kia!”
Thằng Năm đảo mắt một vòng rồi cười gật đầu: “Được, anh Đao!”
Lâm Sở Miên cảm thấy mờ mịt, không biết nên có biểu cảm gì cho phù hợp.
Cũng may hai kẻ này không có quan tâm cô, nói xong cả hai xoay người rời khỏi phòng.
Lâm Sở Miên thở phào nhẹ nhõm, dựa trên tường nhắm mắt dưỡng sức.
Chuyện đã đến nước này chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi, hy vọng ông Nghiêm có thể nhận ra cô đã bị bắt cóc.
Không biết qua bao lâu, cánh cửa lần nữa được mở ra.
Thằng Năm xoa xoa hai tay, nở nụ cười d*m d** tiến tới gần Lâm Hạ, kéo dây xích trên cổ tay cô như dắt ch.ó: “Đi thôi, mang mày đi tiếp thu kiến thức mới.”
Lâm Sở Miên bị kéo đau, chỉ có thể đứng dậy lẽo đẽo theo hắn ta đi ra ngoài.
Ra khỏi phòng cô mới có cơ hội quan sát kỹ chỗ này.
Một dãy phòng gạch đỏ giống hệt nhau tạo thành nửa hình tròn, ngoài phòng có mấy tháp canh giữ, ắt hẳn chỗ này chính là sào huyệt chính của bọn chúng.
“Nhìn cái gì mà nhìn, nhanh cái chân lên!”
Thằng Năm giật mạnh dây xích, Lâm Sở Miên bị đau liền không dám nhìn ngó lung tung nữa.
Càng đi về phía trước, cô càng thấy rõ có hai cái lồng đặt ở hai hướng bắc – nam.
Chiều cao lồng sắt chưa tới 1m, người bị nhốt chỉ có thể nằm co quắp bên trong, tay chân cứng ngắc không động đậy được. Nằm ở trong lồng cũng là một loại tra tấn giày vò.
Lâm Sở Miên lén nhìn, bất ngờ mắt đối mắt với người bên trong lồng sắt.
Lòng cô như bị cây búa hung hăng gõ vào, bởi vì người bên trong lồng sắt không phải ai khác ngoài người mà cô tìm kiếm bấy lâu nay – Nghiêm Tài Quân!
Lâm Sở Miên, à không, phải là Lâm Hạ cảm thấy khó thở, cấu thật mạnh vào tay mới ép buộc bản thân dời tầm mắt về phía cái lồng khác.
Trong cái lồng còn lại là Nghiêm Phương Niệm…
Sắc trời dần ngả vàng, rất nhanh sẽ đến đêm khuya. Đám buôn người bắt đầu đốt lửa trại, nhậu nhẹt ăn mừng trước cửa phòng.
Đứng đầu là anh Đao bất ngờ mở miệng: “Hôm nay thằng Năm kiếm được một mỹ nhân tuyệt sắc, tôi quyết định không bán mà khao cho anh em nếm thử hàng tươi này!”
Cả lũ hai mắt nhìn nhau rồi ré lên vì quá sung sướng.
Máu trên mặt Lâm Hạ rút đi, trong vô thức nhìn về phía Nghiêm Tài Quân.
Trên mặt Nghiêm Tài Quân là dáng vẻ đau đớn, hai hốc mắt đỏ bừng, cánh tay nắm chặt lại, hai hàm răng nghiến mạnh tạo thành tiếng [Ken két].
Thằng Năm cười hề hề dẫn đầu tới trước mặt Lâm Hạ muốn v**t v* mặt cô.
Mặt Lâm Hạ trắng bệch, cô nghiêng mặt qua hướng khác, người co rúm lại né tránh.
Mặt thằng Năm thay đổi: “Mẹ nó dám ghét bỏ ông mày sao!”
Hắn ta giơ tay lên hung hăng tát mạnh vào mặt Lâm Hạ.
Cảm giác nóng rát ở trên mặt, Lâm Hạ nắm chặt tay, cắn chặt môi dưới bắt mình không được phát ra tiếng nào.
Đúng lúc có âm thanh phía xa truyền tới: “Đúng là rác rưởi.”
Thằng Năm thay đổi sắc mặt, cầm cây gậy lên hung dữ tới trước mặt Nghiêm Phương Niệm, mạnh bạo đập vào cái lồng sắt: “Mày, cái con đ*ếm này, mày có gan nói lại lần nữa!?”
Anh Đao nhìn phản ứng của ba người, cuối cùng tầm mắt dừng trên người Lâm Hạ.
“Cô với hai tên cớm này là cùng một nhóm.”