Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 38



Lâm Hạ không dám thở mạnh, chỉ có thể lắc đầu một cách máy móc.

Anh Đao nhếch mép: “Không phải?”

Lâm Hạ như muốn tắt thở đến nơi, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Không phải….”

Anh Đao cười lớn để lộ hết cả hàm răng: “Vậy thì tốt, hai tên cảnh sát này chỉ có thể sống một người, cô nói xem nên chọn ai đây.”

Tim Lâm Hạ như muốn ngừng đập, cả người cứng ngắt đứng chôn chân tại chỗ.

Anh Đao đưa tay nắm lấy cằm cô: “Sao? Không dám chọn? Hay là không nỡ?”

Mặt Lâm Hạ tái nhợt, suy nghĩ loạn hết cả lên nhưng cũng không biết phải làm sao. 

Mấy tên này rõ ràng hung ác cực độ, nghĩ một đằng nói một nẻo. Cô thật sự không rõ câu nào là thật còn câu nào là giả.

Thấy Lâm Hạ không trả lời, anh Đao sắc mặt tối sầm lại, trực tiếp tóm lấy cô, kéo cô đến bên cạnh lồng sắt.

Cảm giác đau đớn trên da đầu khiến Lâm Hạ không dám giãy giụa, thuận theo sức lực của hắn ta mà ngã nhào lên trên lồng sắt.

Cô không kiềm chế được mà ôm lấy phần bụng bị đập vào góc nhọn bên trên lồng, khẽ rên đau.

Nghiêm Tài Quân cắn chặt răng, các đốt ngón tay vì dùng nhiều sức mà trắng bệch.

Anh Đao ngồi xuống ép đầu Lâm Hạ xuống: “Chọn!”

Giờ phút này đầu Lâm Hạ đã đình công, không thể suy nghĩ được điều gì mà chỉ có thể c*n m** d*** không dám trả lời.

“Không lẽ cô nghĩ nếu cô không chọn ai cả thì tôi sẽ tha cho chúng nó?”

Anh Đao lấy con dao bên hông ra, đập mạnh vào xương ngón tay của Nghiêm Tài Quân: 

“Không, tôi sẽ đem tụi nó g.i.ế.t. hết toàn bộ!”

Nói xong hắn ngửa mặt lên trời cười to.

Nghiêm Tài Quân nheo mắt lại, một tay nhanh chóng nắm lấy cổ tay cầm dao của anh Đao, tay kia đột nhiên từ trong lồng duỗi ra, hung hăng nắm lấy cổ áo anh Đao kéo về phía mình.

Trong trận chiến không thuốc sú.ng này, hướng dao đảo ngược chĩa về phía tim của anh Đao.

Hắn trợn trừng hai mắt, còn chưa kịp nói gì đã ch.ết dưới mũi dao của mình.

Lâm Hạ không ngờ tình thế sẽ xoay chuyển như này, ngơ ngác nhìn Nghiêm Tài Quân.

Nghiêm Tài Quân nhanh tay đỡ xác anh Đao, rút con dao ra, thanh âm khàn khàn: “Chìa khóa ở trên người tên này, mau giúp anh đỡ lấy tên này.”

Cuối cùng Lâm Hạ cũng phản ứng lại: “Vâng.”

Cô lấy chìa khóa trên người anh Đao đưa cho Nghiêm Tài Quân.

Lúc này, ở phía đối diện thằng Năm cảm thấy có chuyện gì đó không ổn, chậm chạp đi về phía bên này: “Anh Đao?”

Nghiêm Tài Quân mau chóng mở cái lồng ra, nhân lúc thằng Năm lơ đãng mà đem d.ao kề ngay cổ họng hắn ta.

Thằng Năm hoảng sợ: “A! Có ai không? Anh Đao… Anh Đao cứu mạng aaaaaaaaa!”

Đám người đang vui chơi nhậu nhẹt bên kia dừng lại, không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía bên này.

Cả đám nhanh nhảu rút dao ra, vây lại khu trại.

D.ao trên tay Nghiêm Tài Quân rạch một đường trên cổ thằng Năm: “Gọi nữa xem cậu còn m.ạng không?”

Thằng Năm lập tức ngậm miệng lại.

Nghiêm Tài Quân nắm chặt lấy con dao trong tay: “Chìa khóa mở còng sắt ở đâu?!”

Thằng Năm sửng sờ trong chốc lát mới run rẩy lôi trong quần ra một xấp chìa khóa.

Nghiêm Tài Quân nhìn về phía Lâm Hạ.

Lâm Hạ nhanh trí nhận lấy, mau chóng mở khóa còng tay lẫn còng chân trên người.

Thấy đám người đó càng ngày càng đến gần, Nghiêm Tài Quân kìm kẹp thằng Năm đi tới chỗ Nghiêm Phương Niệm.

Lâm Hạ vội lấy chìa mở khóa cho Nghiêm Phương Niệm, da.o trong tay Nghiêm Tài Quân lại sâu hơn một chút.

Cảm giác đau đớn kịch liệt trên cổ khiến thằng Năm nước mắt nước mũi tùm lum: “Cứu! Ngài cảnh sát ơi, ngài thả lỏng tay một chút xíu thôi!”

Nghiêm Tài Quân: “Kêu bọn họ mau rút lui!”

Thằng Năm nuốt một ngụm nước bọt, vừa khóc vừa gào: “Bọn mày lui hết ra! Tao mà ch.ết thì bọn mày đến nửa tờ tiền cũng đừng hòng thấy!”

Nghe vậy, cả lũ đang bao vây hai mắt nhìn nhau, trong chớp mắt đã có không ít tên lùi về sau.

Nghiêm Phương Niệm từ trong lồng chui ra, liếc nhìn Nghiêm Tài Quân, cả bốn người chậm rãi lùi về phía cổng trại.

Nghiêm Tài Quân với Nghiêm Phương Niệm nhớ ngoài cổng có đỗ một chiếc xe, cả hai đều dần tiến tới chỗ đó.

Nhưng không ngờ có âm thanh xé gió lao tới, [Vút], từ trên tháp canh có người bắn một mũi tên trúng ngực thằng Năm!

Đám người như bị ấn nút tạm dừng.

Có kẻ trong đám kêu lên: “Bên trên!”

Nghiêm Tài Quân phản ứng kịp, vội vứt xác của thằng Năm xuống đất, kéo Lâm Hạ cùng Nghiêm Phương Niệm hướng vào rừng mà chạy.