Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 39



Rừng cây rậm rạp cản bước Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm.

Sức khỏe Lâm Hạ không tốt nên khó đuổi kịp hai người, không bao lâu đã thở hồng hộc.

Phía sau văng vẳng tiếng chó sủa.

Nghiêm Tài Quân ngừng chạy: “Cứ thế này thì không được, chúng ta không thoát nổi.” 

Nghiêm Phương Niệm sao không biết chứ, nhưng bây giờ trừ cắm cổ mà chạy cũng chẳng còn cách nào khác.

Lâm Hạ không muốn mình kéo chân bọn họ, chủ động lên tiếng: “Hai người–” đi đi.

“Không được!”

“Không thể!”

Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm đồng thanh, cắt ngang lời đề nghị của cô.

“Chúng ta chia nhau ra chạy đi.” Nghiêm Tài Quân quan sát xung quanh, “Hoặc là hướng về nơi có nước mà chạy, dùng hơi nước để che dấu mùi của mình. Như vậy không chừng chúng ta có thể tìm được cửa sống.”

“Tìm nơi có nước đi anh.” Nghiêm Phương Niệm không muốn tách lẻ.

Bọn họ không có phương tiện liên lạc, vũ khí duy nhất chính là con dao mà Nghiêm Tài Quân lấy từ trên người anh Đao.

Lâm Hạ thở hổn hển: “Hướng tới nơi có nước thôi.”

Nghiêm Tài Quân gật đầu, trong bóng tối lần tìm phương hướng để chạy, dẫn theo hai người cực khổ tiến về phía trước.

Sau lưng có tiếng chó sủa lúc xa lúc gần, từ đầu tới cuối vẫn như hình với bóng theo sau họ. 

Ba người ở trong rừng rậm gần một tiếng đồng hồ, Nghiêm Tài Quân bỗng giật nảy mình: “Những người này không phải muốn bắt chúng ta, ngược lại giống như bọn họ đang chơi mèo vờn chuột vậy.”

Nghiêm Phương Niệm không dám dừng lại: “Bọn họ muốn làm gì? Dày vò đợi chúng ta sức cùng lực kiệt?”

Nghiêm Tài Quân lắc đầu: “Không phải, nhưng cụ thể là gì thì anh không biết.”

Hắn với Nghiêm Phương Niệm sau khi bị bắt đi, mỗi bữa chỉ ăn được một chút xíu, cứ cho là lưng chừng bụng đi thì giờ hai người họ cũng sắp đứng không vững rồi.

“Gần tới sông chưa?” Lâm Hạ hỏi.

Từ nhỏ tới lớn cô được nâng như trứng hứng như hoa, đã bao giờ trải qua loại khổ cực như này đâu, kiên trì tới tận lúc này hoàn toàn là do nghị lực chống đỡ lấy.

Cả ba người, trên tay trên đùi đều có không ít vết xước, nhất là Lâm Hạ, làn da mềm mại non nớt nhất nên mấy vết xước ấy càng lộ rõ.

Nghiêm Tài Quân cảm thấy đau lòng. Tuy từ nãy tới giờ hắn cố quan sát xung quanh nhưng không ngờ bọn hắn vẫn lạc mất phương hướng trong bóng đêm này.

“Nhanh thôi! Cố gắng lên.” Hắn chỉ có thể an ủi như vậy.

Nghiêm Phương Niệm mở miệng, định nói rồi lại thôi.

Lâm Hạ sờ vào phía sau tai, nơi gắn con chip định vị.

Cô cắn răng: “Lúc tôi đi tìm hai người, cha của hai người đã cấy sau tai tôi một con chíp. Mặc dù tôi không biết bọn họ có biết tình huống bên này hay không nhưng ông ta từng dặn tôi, chờ tới địa điểm giao dịch của bọn buôn người thì phá con chip đi, bọn họ nhận được tín hiệu sẽ đến ứng cứu.”

Thật ra lúc Nghiêm Tài Quân thấy Lâm Hạ đã đoán được đại khái xảy ra chuyện gì, nhưng hắn không ngờ người giao cho cô nhiệm vụ nguy hiểm này lại là cha hắn.

Rõ ràng trong đội có rất nhiều thành viên nữ, sao lại hết lần này đến lần khác lại rơi trúng Lâm Hạ ?!

Nghiêm Tài Quân vừa chạy vừa nghĩ. Hai mắt Nghiêm Phương Niệm lóe lên tia do dự, mở miệng thuyết phục: “Hủy chip đi. Cô Lâm đã thoát ra rồi, bọn chúng cũng không có mục tiêu để làm giao dịch được. E là bọn họ sẽ không có động tĩnh gì trong một thời gian.” 

Nghiêm Tài Quân dừng lại, tay hắn sờ về phía sau tai Lâm Hạ.

Không tốn nhiều thời gian hắn mò được con chip kia.

“Nhịn một chút.”

Nghiêm Tài Quân nói xong, trong bóng tối lấy con dao ra vạch một đường trên da cô, lôi con chip ra đập nát !

Nghiêm Phương Niệm thở dài nhẹ nhõm: “Đừng dừng lại, chúng ta phải đi tiếp.”

Nghiêm Tài Quân nắm chặt tay Lâm Hạ, hướng về phía trước mà đi.

Không biết trôi qua bao lâu, chân trời đã hứng sáng, ba người vẫn tiếp tục đi. Bỗng Nghiêm Tài Quân ngửi thấy mùi mặn mặn, là gió mang hơi biển thổi vào.

Đi thêm chục phút, trước mắt là khoảng trời trong veo sáng sủa, một thảm màu xanh trải dài.

Lâm Hạ vui đến phát khóc: “Cảnh sát Nghiêm… biển… là biển…”

Nhưng Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm lại không vui nổi, đằng sau lưng là tiếng chó sủa, phía trước là vách núi, bên dưới là biển sâu.

Bọn họ đã hết đường chạy trốn.

Lúc này có âm thanh quen thuộc ở sau lưng: “Tài Quân, đã lâu không gặp.”

Nghiêm Tài Quân, Nghiêm Phương Niệm và Lâm Hạ ngạc nhiên quay đầu.

Kẻ vừa lên tiếng ấy, vậy mà lại là Tần Hoài!