Mẹ tôi lại nhìn về phía Thẩm Chấp: “Mày xác định không cưới Vân Vân nhà tao?”
Thẩm Chấp không đáp, nhưng khuôn mặt vô cảm của anh đã biểu đạt cả thảy.
Ba tôi cất tiếng: “Khỏi nói nữa, báo cảnh sát đi!”
Mẹ tôi nghiến răng lấy điện thoại ra.
Thẩm Chấp chẳng chút hoang mang: “Các người chắc chưa?”
Anh nói chuyện theo tuần tự.
“Ban nãy Cố Vân vào cửa, có ý đồ ép buộc tôi thế nào, tôi đều đã quay lại. Hơn nữa, các người đừng quên ban nãy các người đã trói ai.”
“Chờ cảnh sát tới, rốt cuộc ai mới là người bị giải đi, còn chưa biết được đâu.”
Quả nhiên ba mẹ tôi sợ ngay, họ liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng đành từ bỏ ý định báo cảnh sát. Nhóm bác sĩ y tá đứng một bên quan sát Cố Vân cũng thay đổi sắc mặt, đâu còn vẻ đau lòng như lúc đầu nữa, chỉ còn lại ánh mắt khinh bỉ mà thôi.
Thẩm Chấp kéo tay tôi đứng dậy.
“Đi thôi cục cưng, chỗ này có gì hay đâu mà phải ở lại.”
Lúc Thẩm Chấp cầm hành lý của tôi xuống lầu, trong sân đã tụ tập không ít thôn dân.
Hai mợ của tôi đứng ở hàng đầu tiên.
Bởi vì chuyện tiền nong mà mẹ tôi không qua lại với hai bà nữa, bây giờ hai người đó chẳng thèm giấu diếm mà cười trên nỗi đau của người khác: “Lam Lam, bên trong xảy ra chuyện gì thế?”
Tôi cười nhạt: À, Cố Vân không biết liêm sỉ, muốn cướp chồng chưa cưới của con, bị đ.á.n.h rồi.”
Có qua có lại mới toại lòng nhau.
Cố Vân đã từng bôi nhọ tôi vô số lần, lần này tới lượt chị mày nè.
Ấy là chưa kể từng chữ tôi nói đều là sự thật.
Sau khi ra khỏi mảnh sân, tôi quay đầu nhìn nơi này lần cuối.
Trong lòng tự nhủ —
“Cố Lam, lần này mày đi, cuối cùng cũng không cần trở lại nữa rồi.”
“Không cần trở lại nơi này nữa, ở đây không có ai yêu thương mày đâu.”
Có lẽ nhìn thấy vẻ đau khổ trên mặt tôi nên Thẩm Chấp nắm lấy tay tôi thật c.h.ặ.t.
“Bé cưng, anh yêu em. Hơn bất kì ai trên thế giới này.”
Tôi khịt mũi.
“Em biết mà.”
Tôi buông tay anh ra, một mình tiến lên phía trước, chưa được vài bước đã dừng lại rồi quay đầu nhìn anh cười thật tươi.
“Thẩm Chấp, mình đẩy ngày cưới lên sớm một chút nhé. Em không thể chờ đến ngày được làm bà Thẩm nữa rồi.”
Thẩm Chấp thoáng sửng sốt, sau đó là vui mừng không xiết. Anh bước đến ôm chầm lấy tôi.
“Cố Lam, anh cầu còn chẳng được.”
Hai tháng sau, Thẩm Chấp cho tôi một hôn lễ vô cùng hoàn mỹ. Tôi chính thức trở thành bà Thẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ba mẹ tôi thì chẳng khá được. Họ mượn tiền Thẩm Chấp, chỉ tính tiền lãi thôi đã là một con số rất lớn rồi.
Vì phải trả số tiền ấy mà ba mẹ tôi loay hoay đến sứt đầu mẻ trán.
Bọn họ muốn liên lạc với tôi, nhưng tôi đã đổi số từ lâu, bọn họ cũng chẳng biết tôi ở nơi nào, chỉ đành vay tiền người khác.
Thế nhưng chuyện bọn họ đi vay hơn 400 vạn đã sớm lan truyền trong thôn, cơ bản là không có ai dám cho họ mượn tiền. Cuối cùng họ buộc phải xa xứ mà đi làm thuê.
Về phần Cố Vân, nó muốn tìm ai đó để gả, nhưng cơ bản là cũng chẳng ai dám rước, thế nên nó tiếp tục ở nhà ăn bám.
Song, ba mẹ tôi có đi làm thuê làm mướn cỡ nào cũng không thể trả nổi khoản tiền kếch xù này.
Sau bốn tháng liên tục khất nợ, Thẩm Chấp tìm luật sư kiện mẹ tôi ra tòa.
Cuối cùng toà phán căn biệt thự thuộc về Thẩm Chấp.
Nhìn đi, cái gì không phải của Cố Vân, thì đã định sẵn là không phải của nó.
Ngày tôi cầm được tờ phán quyết của tòa án cũng là ngày bên biệt thự giao nhà.
Tôi nhìn Thẩm Chấp đưa thông báo của tòa cho tôi, cười nói: “Mẹ em rất ghét em, vì lúc mẹ sinh em thì bị xuất huyết nhiều, suýt thì mất mạng. Bà luôn cảm thấy em chào đời để đòi mạng bà. Lúc bà sinh Cố Vân lại rất nhẹ nhàng, nên bà cảm thấy nó ra đời để báo ơn.”
“Nhưng rồi sao chứ?”
“Báo ơn, khiến bà ấy lao tâm khổ tứ, dốc hết gia tài rồi mà vẫn còn nợ một khoản tiền.”
Thẩm Chấp đau lòng ôm lấy tôi, anh còn hỏi, có phải anh đã quá độc ác hay không?
Nếu tôi thấy anh quá độc ác thì anh không cần khoản lời đó cũng được.
“Không được, phải cần.”
Tôi lườm anh: “Lòng tham không đáy, đáng đời bọn họ.”
Sau đó, tôi cũng tặng anh một món quà.
Một tờ chẩn đoán m.a.n.g t.h.a.i hàng thật giá thật.
Lúc trước tôi đã trải qua đủ cay đắng rồi, tương lai ngày sau hãy còn dài.
Thẩm Chấp, một nhà ba người chúng ta, nhất định phải bình an, hạnh phúc suốt đời.
----- HẾT -----
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Cô em họ nhỏ hơn tôi ba ngày tuổi tạm thời ở nhờ nhà tôi.
Từ đó cô ta luôn theo dõi nhất cử nhất động của tôi.
Đồ chơi của tôi, bạn bè của tôi, những thứ tôi thích và cả người tôi vừa mắt, cô ta đều cảm thấy đó là những thứ tốt nhất, cô ta cũng phải có cho bằng được.
Hai vị phụ huynh thích sĩ diện của tôi còn trách tôi không hiểu chuyện, làm chị thì phải làm sao cho ra dáng một người chị.
Được thôi, đúng là tôi nên làm một người chị tốt, nhường nhịn em gái một chút mới phải phép.
Sau này em họ vừa ly dị xong lại lê tấm thân tàn đã què một chân tới khóc lóc chất vấn tôi.
Tôi vô tội mà.
Tôi làm gì sai ư? Nếu có sai thì cũng vì tôi trẻ người non dạ, mắt mù nên tiếp xúc với đám cặn bã như bọn họ mà thôi.
TÊN truyện: Chị Chị Em Em