Bạn Trai Tôi Là Kẻ Độc Ác

Chương 9



Cố Vân đứng trên cao nhìn xuống, cười đến là khoái chí.



“Chị yêu à, chuyện này cũng không trách em được nha. Là chính chị không chịu nhường anh Thẩm cho em. Chị yên tâm, chờ lúc em và anh Thẩm “gạo nấu thành cơm”, em sẽ thả chị ra ngay.”



Tôi trừng mắt.



Nó càng đắc ý hơn.



Nhưng nó sao mà biết được, tôi đang thầm vỗ tay ăn mừng tiễn con oắt nhà nó xuống địa ngục.



Lần này bà ngoại qua đời, tôi giấu anh, thứ nhất là vì anh có việc bận ở nước ngoài thật, thứ hai là vì tôi cảm thấy bọn họ quá kinh tởm, thế nên không muốn để Thẩm Chấp tiếp xúc làm gì.



Thứ ba là vì, tôi còn nể mặt bà ngoại, không muốn đưa chuyện này đến kết cục tuyệt tình quá.



Nhưng Thẩm Chấp không giống tôi.



Anh trao tôi tất cả dịu dàng chân thành nhất, nhưng đối với người ngoài, anh có thể tàn ác đến vô cùng.



Dù rằng anh vẫn cười như gió xuân ấm áp, vừa đẹp trai lại vừa khiêm nhường.





Sau khi khống chế tôi xong xuôi, Cố Vân bắt đầu hành động.



Bởi vì con ả tự tin đến nỗi quên cả hoàn cảnh hiện tại, nên nó tính dùng biện pháp thô tục nhất — “Quyến rũ”.



“Con nhất định có thể thành công!”



“Mẹ, mẹ có nhận ra rằng anh Thẩm đã thích con từ khi bọn con gặp nhau rồi không? Hôm nay, lúc đi mua nhà anh ấy đã nói thế nào nhỉ? Anh ấy nói anh ấy thích căn biệt thự đó, sao anh ấy lại nhắc đến bản thân chứ?”



“Rõ ràng là muốn ở trong ngôi nhà đó cùng con chứ sao!”



“Huống hồ, đàn ông con trai ai mà chẳng biết, giữa con và Cố Lam, anh ấy nên chọn ai!”



Nói xong, nó hớn hở đi thay một chiếc váy ngủ hai dây viền ren, sau đó gọi cho ba tôi, nhờ ông dẫn Thẩm Chấp về lại phòng.



Trước khi đi, Cố Vân còn đến trước mặt tôi lượn lờ một vòng.



“Chị, chị yên tâm. Xét đến việc chị là chị ruột của em, đến lúc ấy em sẽ không ép chị trả lại con xe mà Thẩm Chấp đã tặng chị. Nhưng mà về sau chị phải cút cho thật xa đi, càng xa càng tốt, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em và Thẩm Chấp nữa.”



Rất nhanh sau đó, ba tôi bước vào phòng.



Ông và mẹ tôi ngồi trên giường, căng thẳng đợi chờ.



“Vân Vân có thành công nổi không?”



“Yên tâm, Vân Vân của tôi có sức quyến rũ ghê gớm lắm đấy!”



Đợi một lúc lâu, bọn họ chờ không nổi nữa nên mở cửa phòng ra.



Cửa vừa mở, từ dưới lầu lập tức vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Cố Vân.



Ba mẹ tôi giật nảy mình, nhanh ch.óng chạy xuống lầu dưới.



Tiếp đến, tiếng đập cửa đan xen vào tiếng ba mẹ tôi c.h.ử.i bới.



“Vân Vân, con sao rồi?”



“Thẩm Chấp, mày mở cửa ra cho tao! Mày có tin tao báo cảnh sát không?”



“Mở cửa! Thẩm Chấp, nếu Vân Vân nhà tao có mệnh hệ gì thì mày c.h.ế.t chắc!”



“Đùng” một tiếng, chắc là cửa mở rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Trời ơi, Vân Vân! Thẩm Chấp! Tao sẽ không tha cho mày! Nhanh lên, mau gọi xe cứu thương!”



Giữa những âm thanh sắc nhọn ch.ói tai, tiếng bước chân bình ổn chợt vang lên từng hồi. Bước chân ấy đang đi lên lầu.



Thẩm Chấp nhanh ch.óng xuất hiện trong tầm mắt của tôi.



Anh đứng nơi ngưỡng cửa, chỉ cần nhìn thoáng qua là thấy được tôi ngay. Ánh mắt vốn đang lạnh lẽo lại càng trở nên sương gió, anh nhếch môi cười, trông như bầu trời âm u mỗi lúc mưa rền gió dữ.

 

Sau đó, anh đến gần tôi và cúi xuống cởi dây thừng giúp tôi, sau đó rút miếng vải bố bịt miệng tôi ra, cuối cùng là vòng tay ôm chầm lấy tôi.



“Cục cưng, những kẻ dám khinh thường em, anh sẽ không bỏ qua cho bất kỳ một ai.”



Tôi hôn lên vành tai anh.



“Em biết.”







Tôi biết chuyến này Cố Vân bước một chân vào lãnh địa của sói rồi.



Nhưng tôi không ngờ… Khụ, Thẩm Chấp thật sự không nể tình chút nào cả.



Khi xuống lầu, nhìn thấy t.h.ả.m trạng của Cố Vân, ngay cả tôi cũng phải giật mình thốt lên thành tiếng.



Bởi vì nó vốn mặc váy ngủ hai dây nên mẹ tôi phải bọc cho nó một lớp áo khoác bên ngoài.



Nhưng ngay cả khi đã khoác thêm một lớp áo thì cũng không thể giấu đi sự chật vật của nó.



Trên người nó toàn là vết bầm tím, hai cánh tay buông lơi hai bên, rõ ràng là đã gãy mất…



Ba mẹ tôi xót xa muốn c.h.ế.t.



Đương nhiên, đến nước này rồi mà bọn họ vẫn không quên kéo tôi xuống bùn.



“Cố Lam, mày đang xem xiếc có phải không? Sao lại để thằng chồng chưa cưới của mày đ.á.n.h em mày đến nỗi này?”



“Đúng đó, em mày đã làm sai gì chứ? Quá tàn nhẫn, hai đứa mày nhất định phải bồi thường!”







Trong khi đó, ánh mắt Cố Vân nhìn Thẩm Chấp chẳng còn sót lại chút yêu thích nào, chỉ có nỗi sợ hãi ngự trị mà thôi.



Thẩm Chấp kéo tay tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh.



“Bồi thường á? Không thể nào.”



Anh nhíu mày nhìn mẹ tôi, trả lời bằng giọng điệu thật hờ hững.



Chỉ sợ ngay cả bây giờ bà cũng không thể tiếp nhận sự thật rằng người vừa đ.á.n.h Cố Vân chính là Thẩm Chấp.



Có lẽ bởi vì nguyên nhân này nên bà vẫn ảo tưởng rằng Thẩm Chấp có thể trở thành chồng của Cố Vân.



“Không bồi thường cũng được, vậy mày phải chịu trách nhiệm với Cố Vân nhà tao, chờ Vân Vân khỏe lại rồi hai đứa lập tức đi đăng ký kết hôn!”

 

Vẻ mặt của Thẩm Chấp vẫn không đổi: “Nằm mơ đi.”



Đúng lúc này, xe cứu thương đến.



Qua kiểm tra sơ bộ của bác sĩ, Cố Vân gãy một chân và hai đầu vai, những tổn thương khác thì phải đến bệnh viện kiểm tra thêm một bước nữa mới có thể xác định được.