Dù có không tình nguyện đến thế nào, kế mẫu cũng chỉ có thể giương mắt nhìn ta gả vào Vương phủ.
Ngày nghênh thân, ta vốn tưởng kế mẫu sẽ giở trò gì đó, cũng từng nghĩ vạn nhất Hứa Minh Di kéo Lương Tất lại để thẳng thắn nhận thân thì ta phải làm sao.
May mắn là chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Kế mẫu và Hứa Minh Di dường như đều tin chuyện Lương Tất anh hùng cứu mỹ nhân, vừa gặp đã nhìn trúng, chỉ có thể nghiến răng nhìn ta, nụ cười vô cùng gượng gạo.
Sau khi thành hôn, Lương Tất đối xử với ta rất tốt.
Mặc dù ta biết, thảy đều được xây dựng trên nền tảng ngài ấy nhận định ta là ân nhân.
Một khi có ngày lời nói dối bị vạch trần, cảnh ngộ của ta sẽ long trời lở đất.
Ta cẩn thận từng li từng tí duy trì cuộc sống bình lặng mà thỏa mãn này, mưu toan cứ như vậy mà bên nhau đến đầu bạc răng long.
Đáng tiếc, vận khí của ta hướng tới nay đều không đủ tốt.
Cũng có thể là nói dối nhiều quá nên gặp báo ứng.
Năm thứ hai sau khi thành hôn, muội muội đến cửa bái phỏng.
Nhật Nguyệt
Ta từ chỗ quản sự nghe tin Hứa Minh Di đến, liền xách váy chạy vội ra ngoài.
Nhất định phải ngăn Hứa Minh Di lại, không thể để nàng ta gặp mặt Lương Tất!
Ta rốt cuộc vẫn chậm một bước.
Khi tìm được Hứa Minh Di, nàng ta đã cùng Lương Tất trò chuyện ở trong ngự uyển nhỏ.
Ta cách mấy nhành liễu, nghe được đứt quãng tiếng Hứa Minh Di nói:
"Bên ngoài chùa Tùng Sơn... Không nỡ lòng... Miếng ngọc bội kia... Tìm đại phu..."
Dứt lời, nàng ta cúi đầu, từ trong tay áo lấy ra miếng ngọc bội nhìn quen mắt kia.
Lương Tất rủ mắt nhìn miếng ngọc bội đó, không nói lời nào.
Ngài ấy đứng nghiêng người đối diện với ta, ta không thể nhìn rõ biểu cảm của ngài ấy.
Nhưng có thể nghĩ tới, quyết không tốt đẹp gì.
Ta nhắm mắt lại.
Xong rồi, toàn bộ xong đời rồi.
Không dám có một tia do dự, bản năng cầu sinh khiến ta dùng tốc độ nhanh nhất trở về tẩm điện.
Ta đem tất cả ngân phiếu cất giấu khi trước lật tìm ra hết, nhét vào trong tay áo.
Sau đó, giống như ngày thường ra ngoài dạo chơi, thần sắc tự nhiên bước ra khỏi Vương phủ.
Ta thuê một thớt khoái mã, dọc đường chạy ra khỏi kinh thành.
Ta vốn dĩ không biết cưỡi ngựa, là Lương Tất cứng rắn đòi dạy.
Ta không thích học, sợ ngã xuống, gắt gao bấu c.h.ặ.t lấy cánh tay ngài ấy không muốn lên ngựa.
Ngài ấy liền nửa quỳ xuống, kiên nhẫn bảo ta:
"Học thêm được chút thứ, vào khắc mấu chốt có thể có thêm một đường sống."
Ngươi xem đi, thế nào chứ, quả đúng là vậy.
Ra khỏi kinh thành, càng đi càng xa, cõi lòng ta dần dần an định trở lại.
Ta thong thả đi qua vài nơi, cũng ngắn ngủi lưu lại vài chốn.
Mãi đến xuân năm sau, ta đến huyện Ngô, định cư ở nơi này, còn mở một gian thư xá.
Ta sớm đã chuẩn bị tốt tâm lý sẽ trải qua phần đời còn lại ở nơi này, cũng chưa từng nghĩ kiếp này còn có thể gặp lại Lương Tất.
Dù sao khoảng cách quá xa xôi.
Nếu như không có cưỡng cầu gặp gỡ, cố chấp đuổi theo, hai người đã lạc mất nhau rất khó có thể trùng phùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng lại cố tình trùng phùng.
Ta thừa nhận chính mình đối với Lương Tất rất tồi tệ.
Tuy rằng ta có nỗi khổ tâm riêng, việc lừa gạt ngài ấy thực sự là bất đắc dĩ.
Thế nhưng ý nghĩ như vậy liệu có quá ích kỷ, có hiềm nghi tự bào chữa cho mình hay không?
Nói đi nói lại, chẳng lẽ có nỗi khổ tâm là có thể tâm an mà làm tổn thương người khác sao?
…
Ta có chút khó lòng đối mặt với Lương Tất, liền mấy ngày liên tiếp đều ở lỳ trong thư xá, không đi thăm ngài ấy nữa.
Ai ngờ được, ngài ấy lại đến thư xá tìm ta!
Khi ngài ấy bước vào, ta đang dạy một đứa trẻ viết tên của nó.
Chữ "Mãn" trong tên của A Mãn, con bé viết vài lần đều không vừa ý.
Lương Tất thấy ta đang bận, không nỡ quấy rầy, chỉ đứng sang một bên tùy tay cầm một quyển sách lên lật xem.
Đợi đến khi A Mãn viết được cái tên ra dáng ra hình, nhảy nhót chân sáo rời đi, ngài ấy mới đặt sách xuống, bước về phía ta.
Mắt ta đảo quanh một vòng, nhìn đông nhìn tây, cuối cùng thực sự không còn chỗ nào để nhìn nữa, mới nhìn ngài ấy:
"Sao chàng lại đến đây?"
Ngài ấy nói: "Bởi vì hôm đó ta nói sai lời, hại nàng không dám đến thăm ta nữa."
Ngài ấy nói năng thẳng thắn như vậy, khiến ta càng thêm vô địa tự dung.
"Cho nên ta đến... để xin lỗi nàng ."
Ta ngẩn ra: "... Hả?"
"Ta không nên nói câu nói đó."
Ngài ấy nói: "Ta không phải nhất định bắt nàng giải thích điều gì, ta chỉ hy vọng, nàng đừng trốn tránh không chịu gặp ta nữa."
"Nàng biết đấy, ta ở nơi này không có bằng hữu, cũng không có người quen biết nào khác, nếu đến cả nàng cũng không qua lại với ta nữa, vậy ta..."
"Ta không có trốn mà!"
Thấy ánh mắt ngài ấy đáng thương tội nghiệp rủ xuống, ta cuống cuồng bày tỏ thái độ:
"Ta sẽ không trốn tránh chàng nữa! Ta cam đoan!"
Ta luống cuống tay chân mà bù đắp: "Hay là, ta dẫn chàng ra ngoài dạo một chút nhé? Chàng đến đây lâu như vậy, chắc chưa từng được đi chơi vui vẻ đâu nhỉ?"
Ngài ấy do dự: "Có thể sao? Còn thư xá thì thế nào?"
Ta kéo ngài ấy đi ra ngoài: "Đóng cửa tiệm rồi."
So với những dịp lễ tiết khác, đường phố ngày đông chung quy vẫn có vài phần vắng vẻ hơn.
Có điều các cửa tiệm dọc phố đều đang mở cửa.
Lương Tất vốn dĩ đối với thứ gì cũng không quá hiếu kỳ, cho đến khi nhìn thấy một sạp bán lạp mai.
Hắn dừng bước, cúi người ngắm nghía mấy chậu lạp mai kia.
Những bông hoa nhỏ màu vàng nhạt điểm xuyết trên cành, ghé sát lại một chút liền có thể ngửi thấy một làn hương lạnh thấu xương.
Ta không nhớ Lương Tất thích lạp mai, bèn tò mò hỏi: "Bây giờ chàng thích lạp mai rồi sao?"
Hắn nói: "Cũng thích. Có điều ta chủ yếu là thấy trong viện có chút trống trải, muốn mua vài chậu hoa mang về cho thêm chút sắc màu."
"Ra là vậy."
Ý muốn bù đắp trong lòng ta lúc này đã lên đến đỉnh điểm, liền đề nghị: "Nếu chàng thích lạp mai, ngày mai ta lại dẫn chàng đi thưởng mai nhé?"
Hắn hỏi: "Ở nơi nào?"
"Ở núi Mai, không xa đâu."
"Được."