Bản Vương Biết Nàng Là Kẻ Lừa Đảo

Chương 4



Mua lạp mai xong, hắn lại chui vào một tiệm bánh ngọt.

Không đợi ta hỏi, hắn đã chủ động giải thích:

"Thuốc bổ ta uống đắng quá, muốn mua một ít kẹo tơ bạc."

Hắn ghé sát vào tai ta, lặng lẽ nói nhỏ:

"Ta một đấng nam nhi đại trượng phu... lại đi mua kẹo ăn, liệu có chút kỳ quái chăng?"

Hắn ghé lại cực gần, hơi thở ấm áp phả vào tai ta, khiến ta thấy ngứa ngáy.

Ta không tự nhiên mà né ra một chút, nhịn xuống ý định muốn xoa tai, lớn tiếng nói:

"Sao có thể chứ! Kỳ quái chỗ nào? Chẳng kỳ quái chút nào cả! Kẹo tơ bạc làm ra chính là để cho người ta ăn mà, là người thì đều có thể ăn!"

Thấy hắn vẫn còn có chút chần chừ, tựa như không hạ được thể diện, ta quả quyết móc tiền túi ra:

"Mua! Mua chính là loại kẹo tơ bạc này!"

Khi mặt trời xuống núi, Lương Tất ôm một vòng đầy đồ đạc trở về nhà.

Ta đứng trước cửa thư xá, mờ mịt vô trợ mà vò vò mặt.

…… Như vậy cũng được sao?

Tại sao người mở miệng xin lỗi lại đi tay không mà về đầy tay, còn kẻ được xin lỗi là ta đây, tiền túi ngược lại lại xẹp lép thế này?



Cách một ngày, Lương Tất lại đến thư xá.

Lần này, ta đang cùng Tiếu Tiếu đọc sách.

Con bé là một cô nương có chút tật nói lắp, ta bèn dẫn con bé cùng đọc, từng chút một sửa lại.

Lương Tất vốn dĩ đã bước vào thư xá, nghe Tiếu Tiếu đọc hai câu thơ, lại lặng lẽ lui ra ngoài.

Sau khi Tiếu Tiếu đi rồi, hắn mới một lần nữa tiến vào cửa, vành tai bị đông đến đỏ bừng, bàn tay cũng lạnh ngắt.

Ta rót một chén trà nóng đưa cho hắn: "Sao lại đến nữa rồi?"

Hắn bưng chén trà: "Không biết nữa, đêm qua ta mơ một giấc mơ, trong mơ dường như có người nói muốn dẫn ta đi thưởng mai."

Ta: "..."

Lúc này mới nhớ ra: "Ồ ồ, là ta!"

Thật ngại quá, bận rộn quá nên quên mất tiêu.

Nhật Nguyệt

Chúng ta ngồi mã xa đi đến rừng mai.

Rừng mai không tính là lớn, nhưng nụ vàng tỏa hương, hoa lệ đầy cành, cũng rất đáng để chiêm ngưỡng.

Khi chúng ta cùng đi vào sâu trong rừng mai, Lương Tất bỗng nhiên nhắc tới:

"Phải rồi, gian thư xá kia của nàng dường như rất được các cô nương yêu thích? Mỗi lần ta đến đều thấy có cô nương ở đó đọc sách nhận mặt chữ."

Ta kiêu ngạo hất hất cằm: "Đương nhiên rồi."

"... Kỳ thực, mở gian thư xá này chẳng kiếm được bao nhiêu bạc, chỉ là để thuận tiện cho mấy đứa trẻ này xem sách mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Không kiếm tiền sao còn mở?"

"Chuyện này à..."

Ta tổ chức ngôn từ một chút, rồi nói:

"Chuyện nhà ta chàng cũng biết một chút rồi đấy, phu nhân hiện tại của cha ta là kế mẫu, Hứa Minh Di là con gái của bà ta."

"Khi Hứa Minh Di mới vỡ lòng, phu t.ử từng nói ngộ tính của nàng ta không bằng ta, kế mẫu nghe xong liền không lọt tai, có thành kiến rất lớn với ta."

"Bà ta đổi phu t.ử cho Hứa Minh Di, còn đến nói với cha ta, không cho ta đọc sách nữa."

"Bà ta nói ta biết nhiều rồi, tâm tính sẽ hoang dã, sẽ không nghe lời nữa."

"Ta khi đó còn quá nhỏ, chưa có năng lực phản kháng bà ta."

"Thế nhưng, ta rất biết nhìn sắc mặt. Ta phát hiện ra, chỉ cần bản thân biểu hiện thật ngốc nghếch, thật lười nhác, bà ta sẽ vui mừng; ngược lại, bà ta sẽ tức giận."

"Bà ta hễ tức giận là sẽ tìm lý do phạt ta không được ăn cơm, phạt quỳ từ đường này nọ."

"Ta vì muốn sống dễ chịu một chút, liền cố ý giả vờ bản thân không thích đọc sách, cũng không thích nghe phu t.ử giảng bài."

"Nhưng ta không ngờ tới, kế mẫu lại dùng chính lý do này để thuyết phục phụ thân ta, không mời phu t.ử dạy công khóa cho ta nữa."

"Ta rất hối hận, vì muốn lấy lòng kế mẫu mà đ.á.n.h mất cơ hội được học thêm nhiều thứ, đáng tiếc đã muộn rồi."

Sắc mặt Lương Tất có chút khó coi: "Trách không được sau khi chúng ta thành hôn, nàng cứ thích đến thư phòng của ta tìm sách đọc."

Ta cong cong mắt: "Đúng vậy, đa tạ chàng đã cho ta vào thư phòng của chàng."

"Có điều, sách của chàng rất khó, có nhiều quyển ta đọc không hiểu nổi."

Giọng hắn có chút trầm xuống: "Sau này ta sẽ giảng cho nàng."

Ta biết hắn là đang an ủi ta, bèn thuận miệng nhận lời.

"Sau khi ta đến huyện Ngô, phát hiện ở đây cũng có vài cô nương muốn đọc sách mà không có cơ hội, rất giống ta hồi nhỏ, cho nên ta liền mở gian thư xá này."

"Các cô nương có thể đến xem sách miễn phí, nếu không biết chữ, ta cũng có thể dạy họ... Mặc dù ta biết cũng chẳng nhiều."

"Ta nghĩ, những cô nương đó không nhất định phải trở thành đại văn hào hay người tài giỏi thế nào, chỉ cần có thể minh bạch một vài đạo lý đối nhân xử thế là được rồi —"

Ta dừng lời nói, giơ tay che mắt hắn lại:

"Không cho nhìn nữa."

Chuyện gì thế này, từ nãy đến giờ, người này cứ nhìn ta chằm chằm.

Chẳng phải là nhìn lén, mà là nhìn một cách quang minh chính đại.

Ánh mắt cũng rất kỳ quái, vừa giống như vui mừng, lại vô cớ khiến người ta cảm thấy có chút dính người.

Lương Tất kéo tay ta xuống: "Được, không nhìn nữa."

"Ta chỉ là cảm thấy phần sơ tâm này rất tốt, cũng rất vui vì nàng đã tìm được việc mình muốn làm."

Hắn từ trong tay áo móc ra mấy tờ ngân phiếu:

"Chuyện tốt như vậy, ta cũng muốn góp một phần sức. Hứa chưởng quầy có thể cho ta một cơ hội chăng?"

Miệng thì nói rất khách sáo, nhưng tay lại mạnh mẽ nhét ngân phiếu vào tay ta, nhất định bắt ta phải nhận lấy.