Bằng Chứng Vô Hình

Chương 5



Nhưng Trương Phong đã cản tôi lại, anh ta nói:

"Về lý thuyết thì chắc chắn là họ sai, nhưng em cũng phải cân nhắc đến tình hình thực tế. Đứa trẻ này có thể tham gia thi và giật giải, chứng tỏ cô bé rất ưu tú, sau này có thể còn lập được thành tích khác, một mầm non tốt như vậy em không việc gì phải từ bỏ."

"Hơn nữa, cô bé chấp nhận hỏi ý kiến em trước rồi mới quyết định, chứng tỏ cô bé vẫn coi trọng em, chỉ là kinh tế thật sự gặp khó khăn mà thôi. Sinh viên phần lớn đều không dư dả gì."

Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Vậy em phải làm sao?"

Trương Phong mỉm cười: "Em cứ bảo là không vấn đề gì, thành tích tốt như thế này thì thầy cô chắc chắn phải thưởng cho em rồi, khoản lệ phí này cô sẽ lo cho em, sau này tiếp tục cố gắng nhé! Như vậy chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao."

Tôi đã nghe theo lời khuyên của Trương Phong.

Sau đó, cô học trò này đã giật giải Quốc gia trong một cuộc thi tầm cỡ, nhà trường trực tiếp thưởng cho tôi một vạn tệ tiền thưởng.

Vì chuyện đó, tôi nhận ra Trương Phong là người có tầm nhìn xa trông rộng và rất giỏi giải quyết vấn đề.

Là một giảng viên đại học, vòng bạn bè và thế giới quan của tôi rất hạn hẹp, có những hạn chế nhất định.

Trương Phong không nghi ngờ gì chính là một người đàn ông đã được xã hội hóa một cách hoàn hảo, trên người anh ta có rất nhiều thứ đáng để tôi học hỏi.

Nhưng giờ nhìn lại, con người ta có ngàn mặt, đó cũng chỉ là một mặt của Trương Phong mà thôi.

Nghĩ đến cảnh tượng anh ta và Bạch Sương vụng trộm hẹn hò hú hí với nhau, nước mắt tôi không kìm được cứ thế tuôn rơi.

Tôi không thông suốt nổi, thực sự không thông suốt nổi.

Nếu Trương Phong đã yêu thích Bạch Sương đến như vậy, tại sao còn hẹn hò với tôi?

Tại sao còn muốn đính hôn với tôi làm gì?

12

Ngoại trừ Trương Phong, Bạch Sương cũng khiến tôi vô cùng thất vọng.

Hồi còn học đại học, gia đình Bạch Sương rất khá giả, cô ta thường xuyên mời các bạn trong phòng ký túc xá đi ăn uống.

Tôi thỉnh thoảng phải đi làm thêm chương trình vừa học vừa làm, không có thời gian đi tụ tập cùng họ.

Nhưng lần nào cô ta cũng đóng gói mang đồ ăn về cho tôi.

Tôi vô cùng biết ơn tấm lòng đó của cô ta.

Suốt mấy năm đại học, Bạch Sương có vô số người theo đuổi, ngày nào trông cũng lung linh tỏa sáng.

Còn tôi thì giống như một con vịt bầu xấu xí xám xịt, suốt ngày chỉ biết cắm mặt chạy đi chạy lại giữa chỗ làm thêm và giảng đường.

Năm thứ ba đại học, gia đình Bạch Sương đưa cô ta ra nước ngoài, từ đó chúng tôi rất ít khi gặp nhau.

Nhưng hai đứa vẫn luôn giữ vững tình bạn này.

Đối với tôi, Bạch Sương chính là hình mẫu lý tưởng về một cuộc sống hoàn hảo của người phụ nữ mà tôi hằng ao ước.

Cái gọi là đầu t.h.a.i mát tay, có lẽ chính là dáng vẻ của cô ta. Gia thế tốt, ngoại hình đẹp, học thức cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lần này Bạch Sương về nước, nói là muốn thay đổi môi trường sống.

Thực ra tôi cũng có nghe phong thanh người ta nói rằng nhà cô ta bị phá sản rồi, cho nên không thể chu cấp cho cô ta cuộc sống nhung lụa ở nước ngoài được nữa, bắt buộc phải trở về.

Lúc trước khi thuê nhà, cô ta còn hỏi vay tôi 3 vạn tệ, bảo là để xoay sở tạm thời.

Tôi không hề gặng hỏi nửa lời, trực tiếp chuyển tiền ngay cho cô ta mượn.

Đối với Bạch Sương và Trương Phong, tôi tự hỏi bản thân đã dốc hết lòng hết dạ, toàn tâm toàn ý.

Nhưng bọn họ đã báo đáp tôi như thế nào đây?

13

Sang ngày thứ hai, những cảm xúc tiêu cực ồ ạt quay trở lại, giày vò và gặm nhấm tâm trí tôi dữ dội hơn bao giờ hết.

Tôi không kìm được mà tự hỏi chính mình: Chồng chưa cưới và cô bạn thân đồng thời phản bội, liệu có phải là do vấn đề của bản thân tôi không?

Chẳng lẽ tôi không xứng đáng có được một tình yêu và tình bạn chân thành hay sao?

Có phải vì tôi quá kém cỏi không?

Có lẽ do tâm lý không xứng đáng ấy đang tác oai tác quái, tâm trạng của tôi càng lúc càng chìm sâu xuống đáy vực.

Nhìn ánh mặt trời từng chút một lặn xuống, màn đêm chầm chậm nuốt chửng không gian, tôi cảm thấy cuộc đời này thật vô nghĩa.

Nhưng chính khung cảnh ấy lại bất chợt khiến tôi nhớ về những ngày tháng thức khuya dậy sớm, miệt mài đèn sách của chính mình.

Chính nhờ vô số những ngày đêm chăm chỉ, cần mẫn đó mới nhào nặn nên tôi của ngày hôm nay.

Trong chuyện này, tôi có làm gì sai đâu, tại sao lại phải tự hoài nghi chính mình cơ chứ!

Người sai là Trương Phong và Bạch Sương.

Là họ không xứng đáng với một người yêu và một người bạn như tôi.

May mắn thay, tôi đã đủ độc lập và trưởng thành để không bị dắt mũi bởi thứ cảm xúc bi quan ấy.

Đã nhìn thấu bản chất của họ rồi, chi bằng sớm ngày cắt đứt và làm cho ra lẽ!

Cứ như vậy, tôi nhốt mình ở nhà suốt ba ngày liền.

Đến ngày thứ ba, cuối cùng tôi cũng vực dậy tinh thần.

Tôi dùng túi đá nhẹ nhàng chườm mắt, để chúng trông không còn đỏ hoe và sưng húp nữa.

Sau đó, tôi thay một bộ quần áo tươm tất nhưng thoải mái để đi làm.

Tiết học buổi sáng vừa kết thúc, điện thoại của Trương Phong đã gọi đến đúng như dự đoán.

"Em yêu, em về chưa? Có mệt không?"

Mấy ngày nay anh ta nhắn cho tôi khá nhiều tin nhắn, nhưng tôi đều không trả lời.