Chắc anh ta nghĩ tôi đang bận họp hành nên cũng không gặng hỏi thêm.
Hôm nay biết tôi có tiết dạy nên anh ta trực tiếp gọi điện qua luôn.
Tôi hít một hơi thật sâu, nói: "Trưa nay anh có thời gian không?"
Trương Phong đáp: "Có chứ, trưa nay cùng đi ăn cơm nhé?"
14
Tôi chọn một quán ăn nhỏ yên tĩnh và hẻo lánh.
Chủ yếu là để lát nữa nếu có xảy ra tranh chấp thì trông cũng đỡ khó coi hơn.
Nghĩ đến đây, tôi tự giễu cợt bản thân một tiếng.
Cái con người tôi ấy mà, có lẽ vẫn còn quá coi trọng thể diện.
Với kẻ sau này sẽ không bao giờ liên lạc nữa, thì còn màng gì đến thể diện làm chi.
Vừa gặp mặt, Trương Phong liền nở nụ cười với tôi, còn định tiến lại gần để hôn lên má tôi.
Vì sự bài xích mang tính bản năng sinh lý, tôi hơi né người ra sau để né tránh.
Thấy vẻ mặt tôi lạnh lùng, Trương Phong sững sờ một lát rồi hỏi: "Sao thế em? Tâm trạng không vui à? Công việc không thuận lợi sao?"
Nói xong, anh ta rót cho tôi một tách trà, rồi lật mở thực đơn, ân cần bảo: "Muốn ăn gì nào? Ăn chút gì ngon ngon là tâm trạng sẽ tốt lên ngay thôi."
Còn tâm trạng đâu mà ăn với uống nữa.
Tôi cười lạnh một tiếng, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề.
"Chuyện của anh và Bạch Sương tôi đều biết cả rồi, chúng ta chia tay đi."
Sắc mặt Trương Phong thoáng một cái trở nên trắng bệch như tờ giấy.
Thấy anh ta há hốc mồm ra mà không nói nên lời, tôi bình tĩnh cân nhắc rồi nói tiếp:
"Tuy hai đứa mình đã đính hôn, nhưng về mặt kinh tế vẫn độc lập với nhau. Năm ngoái anh mua cho tôi một sợi dây chuyền và một chiếc lắc tay, tôi có xem qua giá trên trang web chính thức, rơi vào khoảng 4 vạn tệ. Trước đây lúc đi công tác nước ngoài, tôi cũng có mua tặng anh đồng hồ và máy tính xách tay, giá trị cũng tương đương. Nếu anh muốn tính toán chi tiết, cứ liệt kê ra một cái danh sách, hai bên bù qua sớt lại, ai cũng không thiệt."
"Còn nữa, về phía viện trưởng Trương, nếu anh có thể đảm bảo nói đúng sự thật, thì cứ để anh tự đi mà nói, bên bác gái cũng vậy."
Tôi đã từng gặp mẹ của Trương Phong.
Mẹ anh ta là một người vô cùng tốt, vừa dịu dàng lại cao sang, nhã nhặn, nấu ăn cũng rất ngon, lúc nào cũng dặn dò tôi phải năng đến nhà ăn cơm.
Có được bậc cha mẹ tốt đến như vậy, có lẽ là do Trương Phong kiếp trước đã tu mấy đời mới có được.
Thế nhưng chúng tôi không có duyên để trở thành người một nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trương Phong như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, cuống cuồng nói:
"Em yêu, em đừng như vậy, anh có chút sợ rồi đấy, em... em đang đùa với anh phải không? Qua ngày Cá tháng Tư lâu rồi mà, đừng giỡn nữa được không em?"
Thấy tôi vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh không nói lời nào, anh ta hoảng loạn giải thích:
"Em đừng nghe người ta nói bậy nói bạ, anh và Bạch Sương không có gì cả, chỉ là trước đây từng yêu nhau thôi, chẳng phải anh đã nói cho em biết rồi sao?"
Đến nước này rồi mà anh ta vẫn ngoan cố không chịu thừa nhận.
Tôi gửi mấy bức ảnh chụp trong điện thoại qua cho anh ta: "Chúng ta... cũng chẳng cần thiết phải ăn bữa cơm này nữa đâu, tôi chỉ muốn nói rõ ràng với anh, từ nay chia tay, hôn sự cũng hủy bỏ, cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi."
Góc chụp bức ảnh tuy không được tốt, nhưng vẫn có thể nhìn rõ mồn một cảnh tượng bọn họ đang ôm hôn nhau thắm thiết.
Đây không phải là chuyện có thể lấp l.i.ế.m qua loa bằng vài câu giải thích.
Trương Phong dán c.h.ặ.t mắt vào những bức ảnh đó, nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi rồi hỏi: "Em theo dõi anh? Em bắt đầu nghi ngờ anh từ khi nào vậy?"
15
Tôi nhìn thẳng vào mắt Trương Phong, nhướng mày nói:
"Tất cả đều là người trưởng thành cả rồi, thẳng thắn với nhau chút đi, đừng dùng cái cách thức nhàm chán này để che đậy lỗi lầm của bản thân nữa."
Tôi có nghi ngờ hay theo dõi đi chăng nữa, thì kết quả cuối cùng cũng chẳng có gì khác nhau.
Trương Phong nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, rồi lại buông ra.
Anh ta hít một hơi thật sâu, nói: "Em yêu, không phải như vậy đâu, em nghe anh giải thích một chút đã, được không?"
Tôi nhạt nhẽo đáp: "Chẳng có gì để giải thích cả, chúng ta còn chưa kết hôn, anh vẫn có quyền lựa chọn cơ mà."
Suy nghĩ một lát, tôi vẫn lên tiếng hỏi:
"Nhưng tôi cũng khá tò mò đấy, chẳng phải anh nói Bạch Sương từng phản bội anh sao, thế nên... bây giờ anh tha thứ cho cô ta rồi à?"
Cũng có thể ngay từ đầu, đó chỉ là một lời nói dối mà thôi.
Trương Phong thở dốc vài hơi thô bạo, định vươn tay ra nắm lấy tay tôi: "Chuyện là thế này..."
Tôi gạt tay anh ta ra, chỉ cần đến gần anh ta là tôi đã cảm thấy vô cùng ghê tởm rồi.
Trương Phong trông có vẻ hơi bị tổn thương, lý nhí nói:
"Em yêu, anh... anh sẽ không lừa dối em nữa đâu. Cái năm anh và Bạch Sương hẹn hò ở nước ngoài, anh đã thực lòng đối xử nghiêm túc với cô ta, thậm chí còn nghĩ đến chuyện kết hôn nữa. Nhưng cô ta lại không phải kiểu người như anh nghĩ, cô ta là một playgirl chính hiệu, theo chủ nghĩa hưởng lạc."
"Rất nhiều cô gái da trắng đều có lối sống như vậy, cho nên anh đã bị tổn thương sâu sắc, không cách nào chấp nhận được, thế là bọn anh chia tay."
Tôi cười lạnh: "Vậy bây giờ anh chấp nhận được rồi à?"