Báo Cáo Phu Nhân: Thiếu Gia Không Gay, Chỉ Là Đang Đợi Con Mồi!

Chương 4



Tôi đứng bên cạnh nghệ ra.

Cái quái gì thế này?

Chu Tầm trúng t.h.u.ố.c xong thì rũ rượi trên mặt đất.

Lúc này mụ ta mới chú ý đến tôi: "Con này không có tác dụng gì, xử lý tùy ý đi!"

Dòng bình luận lại hiện lên:

[Không thể nào, nữ phụ sắp 'đăng xuất' lãng xẹt thế này sao?]

[Tuy nữ phụ hám tiền, mê trai lại nhát gan, nhưng cô ấy cũng là người mà! Tác giả đâu rồi!]

Tôi cũng muốn khóc không ra nước mắt.

Mười triệu tệ của tôi chưa tiêu hết mà!

"Mệnh tôi do tôi không do trời!"

Tôi cảm thấy adrenaline trong người tăng vọt, sức mạnh như trâu mộng trỗi dậy.

Tôi bẩm sinh đã khỏe, từ nhỏ ở cô nhi viện đã hay bị đ.á.n.h vì tội ăn nhiều.

Trong tình cảnh tuyệt vọng, tôi bộc phát sức mạnh kinh người, giật đứt sợi dây thừng đang trói mình.

Gã áo đen đang nhìn tôi bằng ánh mắt dê xồm bỗng chuyển sang kinh ngạc tột độ.

Chu Tầm trên đất đã bắt đầu phát tác t.h.u.ố.c, người đỏ như tôm luộc, run rẩy co quắp.

Không thể nhịn được nữa, nếu anh có chuyện, mẹ Thái t.ử sẽ lột da tôi!

Gã cầm đầu cười khẩy: "Không ngờ cô cũng có sức đấy, nhưng vô ích thôi, cô không ra khỏi đây được đâu."

Tôi khởi động cổ tay, không chút sợ hãi: "Ồ, vậy sao? Thử xem!"

Tôi từ nhỏ đã nếm trải đủ đắng cay, số trận đòn tôi chịu còn nhiều hơn số bữa cơm tôi ăn.

Tôi không thích lo chuyện bao đồng, nhưng chuyện đã ập đến đầu mình thì tôi cũng chẳng sợ.

Gã áo đen lao đến định đ.ấ.m vào đầu tôi, nhưng đúng lúc đó lại bị Chu Tầm vô tình làm vướng chân ngã nhào.

Tôi linh hoạt né tránh, rồi dùng một cú đá cao chân, đạp thẳng vào... chỗ đó của gã.

Một tiếng thét xé lòng vang dội.

Đám còn lại xông lên.

Một mình cân cả đám, tôi dùng chiến thuật du kích, đ.á.n.h tỉa từng đứa.

Mười phút sau, đám người nằm la liệt, tôi cũng mệt bở hơi tai.

Thấy tình hình bất lợi, tôi chủ động đề nghị: "Đừng đ.á.n.h nữa! Cô ta trả các anh bao nhiêu, tôi trả gấp mười, thả chúng tôi đi!"

Thấy thế yếu, gã cầm đầu đành đồng ý.

Tôi một tay vác Chu Tầm lên vai, nhanh ch.óng rời khỏi cái kho ẩm thấp đó.

9

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bước ra khỏi nhà kho, tôi không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Tôi cứ thế vác anh chạy một mạch, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng vào mắt cũng không buồn lau.

Mãi đến khi xác định đã tới khu vực an toàn, tôi mới dám đặt anh xuống.

Đến lúc này tôi mới bắt đầu thấy sợ, tay chân run lẩy bẩy không còn theo ý muốn nữa.

Mặt Chu Tầm giờ đã đỏ hơn cả lúc nãy, tôi vạch mắt anh ra thì thấy đồng t.ử đã bắt đầu có dấu hiệu mất tiêu cự.

Phải đưa anh đi bệnh viện ngay!

Tôi ra sức tát cho anh mấy cái cháy má, cuối cùng cũng giúp anh tỉnh táo được vài phần.

Đợi mãi mới bắt được một chiếc taxi.

Tôi vừa định nói "Đến bệnh viện" thì Chu Tầm đột ngột nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi: "Không đi bệnh viện, về khách sạn."

Lòng bàn tay anh nóng rực như hòn than.

Nhìn tình trạng của anh, tôi cuống lên: "Anh thế này mà không đi bệnh viện, nhỡ xảy ra chuyện gì thật thì phu nhân xé xác tôi mất!"

Chúng tôi ở rất gần nhau, hơi nóng từ người anh phả ra hầm hập, nhưng anh vẫn cố chấp:

"Không được đi bệnh viện, có thể sẽ có tai mắt của bọn chúng. Về khách sạn, gọi bác sĩ riêng tới."

Tôi suy nghĩ kỹ lại, thấy anh nói cũng có lý nên đành nghe theo, bảo tài xế lái tới một khách sạn khác.

Sau khi vội vàng mở phòng, tôi dìu Chu Tầm lảo đảo bước vào rồi quẳng thẳng anh xuống giường.

Tôi nhanh ch.óng gọi cho vị bác sĩ riêng mà hai đứa đã thống nhất trên đường đi.

Nghe nói đó là bạn nối khố của anh, đúng kiểu "bác sĩ riêng" tiêu chuẩn của các tổng tài trong tiểu thuyết.

Gọi điện xong, tôi mới hoàn toàn bình tĩnh lại.

Kiểm tra tài khoản, tôi thấy tiền của mình đã bốc hơi mất hơn một nửa.

Cơn giận bốc lên đầu, tôi thầm tính toán, đợi chuyện này kết thúc nhất định phải bắt mẹ Thái t.ử tăng thêm tiền mới được!

Tranh thủ lúc bác sĩ chưa tới, tôi vào phòng tắm tắm rửa qua loa.

10

Tôi đang tắm thì đột nhiên nghe thấy một tiếng "Rầm" thật lớn bên ngoài.

Vội vàng quấn vội chiếc áo choàng tắm, tôi lao ra kiểm tra tình hình.

Đập vào mắt tôi là một khung cảnh "full hd không che" đầy kích thích: Chu Tầm đã tự lột sạch quần áo của chính mình.

Nhưng tôi là người chính trực, dù anh có cởi sạch đứng trước mặt thì tôi cũng chỉ quan tâm xem anh có lạnh hay không thôi.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của khách sạn, cơ thể đỏ hồng của anh vô thức cuộn tròn vì d.ư.ợ.c tính.

Tám múi cơ bụng rắn rỏi phủ một lớp mồ hôi mỏng trông càng thêm gợi cảm.

Điều khiến người ta không cầm lòng được nhất chính là đôi mắt cún con ướt át kia đang nhìn tôi đầy đáng thương.

Giọng nói vốn được mệnh danh là "đóa hoa cao ngạo" của công ty, giờ đây lại mềm nhũn như đang làm nũng: "Cầu xin cô... giúp tôi với..."