Kịch bản y hệt đêm ba năm trước, mà khổ nỗi tôi lại cực kỳ "hợp gu" kiểu này.
Tôi vô thức nuốt nước miếng, đôi chân bắt đầu nhũn ra, trong lòng có tiếng nói gào thét bảo tôi hãy đồng ý đi.
Nhưng đúng lúc đó, dòng bình luận lại hiện lên:
[Nữ phụ chưa c.h.ế.t à? Tò mò diễn biến tiếp theo quá.]
[Sao nam chính trông cứ "trà xanh" thế nào ấy nhỉ, không lẽ anh ta giả vờ à!]
[Tiếc là nữ phụ nãy đang tắm nên không thấy cảnh nam chính lén lút tự uống thêm một viên t.h.u.ố.c nữa đâu.]
Tôi sực tỉnh.
Nhìn Chu Tầm đang ôm c.h.ặ.t lấy đùi mình mà hít hà, khóe miệng anh dường như đang hơi nhếch lên.
Mẹ kiếp!
Anh không chỉ giả vờ mà còn đang âm thầm hưởng thụ!
Không ngờ dưới vẻ ngoài "trai nhà lành" lại ẩn chứa một tâm hồn dâm đãng thế này!
Tôi định đẩy anh ra, nhưng anh áp thẳng khuôn mặt nóng hổi vào đùi tôi: "Cứu mạng! Tôi đang nóng bốc hỏa đây này!"
Vành mắt anh đỏ ngầu, tơ m.á.u phủ đầy, giọng nói run rẩy.
Tôi thấy cũng đúng, định cúi xuống gỡ đôi tay đang quấn lấy mình ra thì đột nhiên, anh vươn tay quàng cổ tôi, trực tiếp hôn lên.
Tôi đẩy mạnh anh ra, cái này là phí dịch vụ khác nhé, tôi không muốn chưa cưới đã có bầu đâu!
Nhưng giây tiếp theo, trong người tôi đột ngột bùng lên một luồng nhiệt mãnh liệt.
Ơ kìa, tôi đâu có uống t.h.u.ố.c?
Chẳng lẽ đây chính là "sức mạnh kịch bản" trong truyền thuyết?
Tôi định chạy ra ngoài nhưng đôi chân như đeo chì, cảnh vật trước mắt bắt đầu mờ ảo.
Tôi hốt hoảng mở điện thoại thì thấy số của vị bác sĩ vừa nãy đã trở thành số không tồn tại.
Bầu không khí quỷ dị bao trùm căn phòng.
Dòng bình luận lại cuộn trào:
[Đừng giãy giụa nữa nữ phụ ơi, tác giả là 'sắc nữ' chính hiệu nên mấy đoạn này sẽ viết kỹ lắm.]
[Nữ chính thực sự còn chưa xuất hiện mà nữ phụ đã được lên bàn ăn tiệc đứng rồi.]
Máu trong người tôi sôi sùng sục.
Cảm giác của đêm ba năm trước lại ùa về.
Thôi thì, nếu đã không kháng cự được kịch bản, thì tận hưởng vậy!
Mắt tôi đỏ hoe vì bị luồng nhiệt hành hạ, còn Chu Tầm thì vẫn không ngừng quyến rũ tôi.
Hơi thở nóng hổi của anh phả lên cổ, những nụ hôn dày đặc như mưa rơi xuống: "Có được không? Cứu tôi với!"
Miệng nói đáng thương, nhưng tay anh thì "đáng sợ" vô cùng, đã tháo xong đai lưng áo choàng của tôi.
Cơ thể rắn chắc áp sát vào lưng tôi, mặt tôi đỏ bừng, lắp bắp mãi mới thốt ra được mấy chữ: "Vậy... vậy được rồi, không có lần sau đâu đấy... Á!"
Chưa nói dứt câu tôi đã bị vật ngã xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh hoàn toàn không còn vẻ nhút nhát lúc nãy nữa.
Tôi chẳng màng gì, chỉ nỗ lực thay đổi tư thế để bản thân không bị thiệt.
Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy anh ghé sát tai thì thầm: "Sao thế? Cô thật sự không nhớ gì về tôi chút nào sao?"
Tôi chợt mở choàng mắt, anh thều thào hỏi: "Rốt cuộc cô ăn cái gì mà khỏe thế?"
Tôi bẩm sinh sức bền đã tốt, cộng thêm luồng nhiệt lạ lùng trong người nên còn sung sức hơn cả ba năm trước.
"Ráng chịu chút, một lát là xong ngay!"
Tôi bịt miệng anh lại, tiếp tục "nỗ lực".
Tiếng va chạm khiến không khí lạnh lẽo cũng trở nên nóng bỏng.
Chẳng biết qua bao lâu, tôi thấy một luồng sáng trắng lóe lên trước mắt rồi thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, thấy Chu Tầm cũng đang nhắm mắt, tôi vội thử mạch đập.
May quá, còn sống!
Chắc là mệt quá nên ngủ thiếp đi thôi.
Tôi cũng kiệt sức, tắm rửa sơ qua rồi sang phòng bên cạnh ngủ.
11
Giấc ngủ của tôi không hề yên ổn.
Những ký ức khốn khó thuở nhỏ như dòi đục xương, cứ lặp đi lặp lại trong giấc mơ.
Trong mơ, tôi không mạnh mẽ như bây giờ, mà nhỏ bé, gầy gò, núp trong góc tường hứng chịu mọi ác ý.
Tôi vốn là trẻ mồ côi bị vứt bỏ trong thùng rác, được người tốt đưa vào viện mồ côi.
Đáng lẽ tôi không có cơ hội học lên cao, nhưng số phận đã mỉm cười.
Trong một lần bị kẻ xấu lừa ra ngoại ô, tôi tình cờ cứu được một đứa trẻ nhà giàu bị bắt cóc.
Cái giá phải trả là một cái chân bị gãy, nhưng đổi lại là cơ hội được đi học.
Gia đình giàu có đó thấy tôi học tốt đã tuyên bố tài trợ cho tôi học hết đại học trước mặt báo chí.
Dù họ không tiếc tiền quyên góp, nhưng số tiền đó qua tay nhiều cấp, đến tay tôi chỉ vừa đủ duy trì việc học, cuộc sống vẫn vô cùng túng quẫn.
Để được ăn no, tôi từng đi nhặt rác sau giờ học và bị ch.ó đuổi qua ba con phố.
Để không bị lưu manh quấy rối, tôi tự rèn luyện cơ thể cho thật khỏe mạnh.
Để không bị coi thường, tôi liều mạng học hành để đỗ vào trường đại học top đầu cả nước.
Tôi tự mình lăn lộn mà lớn lên, mọi uất ức đều tự nuốt vào trong.
Tôi cứ ngỡ mình đã quên những ngày tháng bị khinh miệt vì nghèo khó, nhưng sự tự ti đó vẫn như hình với bóng.
Tôi cần thật nhiều tiền để lấp đầy lỗ hổng trong tim mình.
Những ký ức cũ hiện ra như một bộ phim khiến tôi đau thắt lòng, nước mắt cứ thế trào ra.
Nhưng đột nhiên, những hình ảnh u ám đó bị một tia nắng ch.ói chang xua tan.